Lượt xem của khách bị giới hạn

[Huyền huyễn] Lãnh Địa Huyết Tộc - Bạch Vô Thường

[Huyền huyễn] Lãnh Địa Huyết Tộc - Bạch Vô Thường

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
13,991
Điểm cảm xúc
5,306
Điểm
113
Chương 50: Khu căn cứ Minh Nhật
Xa xa cách thành phố Bạc Hà về phí tây, cứ điểm Minh Nhật.

Đây là cứ điểm khá lớn do sư đoàn 5 đồn trú tại thành phố Minh Nhật lập nên, tập hợp những người may mắn sống sót của thành phố và các vùng khác.

Tuy nhiên gọi là cứ điểm Minh Nhật nhưng nó không hề nằm trong thành phố mà chỉ nằm bên ngoại thành, bởi lẽ khác với Bạc Hà thành phố Minh Nhật đã hoàn toàn thành vương quốc của thây ma.

Vì thế không ít lần quân đội và thây ma chạm trán nhau, trước họng súng của quân đội thây mà chỉ là bia nhắm, những trước những thây ma cao cấp súng chỉ như những món đồ chơi không hề có tác dụng.

Khiến cho tình thế hai bên tới vào thế giằng co.

Lúc này bên ngoài bức tường to lớn bào quanh cứ điểm một đoàn người đang từ từ tiến đến, quần áo lam lũ, khuôn mặt hốc hác, có lẽ họ đã đi bộ rất xa để đến được đây.

Khi đến gần cổng thành một quân nhân gác cổng hét lớn ngăn cảnh món người lại.

- Đứng lại các người là ai mau trình báo.

Lúc này Trương Tuấn mới từ trong đoàn người đi ra, nhìn vị quân nhân trước mặt, có lẽ là chỉ huy ở đây.

Lão cung kính khẽ nói.

- Chào ngài, chúng tôi là người sống sót từ thành phố Bạc Hà đến đây, mong được gia nhập khu trú ẩn.

Liếc nhìn đoàn người, vị quân nhân khẽ gật đầu rồi chỉ ra sau lưng nói.

- Được rồi đi qua bên kia đăng ký, từng người từng người một.

Thấy thế nhóm người vui mừng vội vàng đi qua bên cạnh đăng ký thân phận để được vào căn cứ to lớn này, nới họ nghĩ sẽ là thiên đường.

Gọi là đăng ký thân phận nhưng ngoài việc hỏi tên, tuổi, và tường làm nghề gì ra, họ còn bị tịch thu luôn vũ khí làm cho Trương Tuấn khóe miệng co giật nhưng đành chịu...!dù sao cũng là nương nhờ người ta.

Thế là sao một hồi rườm rà họ cũng được nhận một “thẻ thân phận” chính thức được xem như công nhận của khu trú ẩn.

Tuy nhiên viễn cảnh tưởng lai tươi đem mà họ tưởng tượng bị hiện thực tàn khốc phá nát.

Bên trong căn cứ, vô số người nằm vật vã bên đường, họ là những người không có sức lao động chỉ có thể nằm đó chờ những tô cháo loảng được phát hằng ngày duy trì hơi tàng.

Còn những người khỏe mạnh thì tham gia các “công việc” do cao tầng khu trú ẩn phát ra để đổi lấy lương thực.

Thanh niên trai tránh thì tham gia đào đất, xây dựng tường thành,...!công việc nặng hề nhưng lương thực nhận được không được bao nhiêu...

Còn phụ nữ thì chỉ làm được những công việc nhẹ như phụ giúp phân loại đồ đạc, lao chùi vệ sinh...!dĩ nhiên họ còn có thể làm một công việc khá phổ biến của mạt thế, muôn bán xá© ŧᏂịŧ ở thời đại không biết khi nào sẽ chết này có không ít người có như cầu giải tỏa đặc biệt là những người làm các công việc nguy hiểm.

Ngoài ra có công việc khá thơm chính là vào nhóm khai thác.

Khai thác ở đây chính là theo quân đội vào thành phố tìm kiếm lương thực hay các vật dụng khác đem về, lương bổng khá cao nhưng cực kỳ nguy hiểm.

Nhìn khung cảnh của khu căn cứ nhóm người Trương Tuấn không khỏi thở dài, hiển nhiên khu căn cứ này củng gập trường hợp như họ, thiếu lương thục.

Củng dể hiểu thoi nhiều người thì nhiều miệng ăn hơn, nhưng đó không phải thứ Trương Tuấn quan tâm lúc này.

Lúc này nhóm người dần dần tách ra tự lo cho mình, dù sao vào đây rồi Trương Tuấn không còn là lãnh đạo của họ nữa và bản thân ông củng không có khả năng lo hết cho cả nhóm được, đi hết càn tốt.

Chỉ có những thân tín với lão vẫn ở bên cạnh, không phải vì họ trung thành mà vì họ biết Trương Tuấn có “chân” trong khu căn cứ này, hay nói chính xác là có người quen trong cao tầng sư đoàn 5, đi theo lão biết đâu có thể nhận được một công việc tốt sống qua ngày...

Thế là đoàn người Trường Tuấn, gồm lão và ba người thân tín phục kích trước toàn nhà của bộ chỉ huy sư đoàn, lẳng lặng chờ đợi...

Rất nhanh từ trong toàn nhà một nhóm người từ từ đi ra trong sự bảo về của rất nhiều quân nhân, thấy nhóm người Trương Tuấn vui mừng vội vàng chạy ra, vừa khóc lóc vừa kêu bào..

- Gia Huy, Gia Huy...!là ta chú Trương Tuấn đây...

Thấy có điêu dân xong đến nhóm chiến sĩ xong lên ngăn cản.

- Được rồi, không cần ngăn cản ông ta, ông ấy là người quen của ta..

Bất chợt từ trong nhóm cao tần một thanh niên anh tuất, nhưng ánh mắt gian xảo lại phá hổng đi khuôn mặt anh tuất đó làm cho người xung quanh vô thức tránh xa y.

Nghe thấy người thanh niên kia nói thế, các chiến sĩ củng lui ra nhường đường cho Trương Tuấn.

Thấy thế lão mỉm cười trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn khóc lóc chạy đến ôm chẩm lấy người thanh niên kia làm y không nhịn được nhíu mày.

- Gia Huy...!rốt cuộc chú cũng tìm được cháu, cháu nhất định phải báo thù cho Thiên Phúc nó chết thê thảm qua...

Nghe thấy thế thanh niên gọi là Gia Huy kia khẽ nhíu này nói.

- Thiên Phúc sao...!em ấy chết rồi, là ai làm việc đó.

Nghe thấy thế Trương Tuấn vui mừng nói.

- Là dị tộc, một loài dị tộc tàn ác chiếm cứ thành phố Bạc Hà, chúng đánh đuổi chúng ra ra khởi thành phố, còn gϊếŧ chết Thiên Phúc, nó..

nó chết rất thê thảm...

Nghe thấy thế Gia Huy không khỏi hừ lạnh, nói cả buổi trời thì ra là bị dị tộc gϊếŧ, thời buổi này bị dị tộc gϊếŧ thì là sao trả thù, với lại dị tộc kia ở tận thành phố Bạc Hà, không lẻ y bỏ hết công việc ở đây kéo quân đến đó...

Tuy nhiên nghĩ như vậy nhưng Gia Huy củng không thể nói ra chỉ cười nói.

- Được rồi chuyện của Thiên Phúc cháu rất đáng tiết, chú đường sá xa soi để cháo dẫn chú đi ăn uống tắm rửa trước.

Nghe những lời nói của Gia Huy lão cáo già như Trương Tuấn dễ dàng nhận thấy ý tứ thói thác của hắn, nhưng lão biết nghịch lân của hắn ở đâu...

Lúc này lão không ngừng khóc lóc khẽ gật gật đâu như gà mổ nói.

- Được, được cháu bảo sao chú nghe vậy...

- Chỉ có điều chú lo lắng cho Hồng Ánh bị bọn dị tộc man rợ kia bắt...

- Không biết phải làm sao...

Nghe lão nói thế Gia Huy chợt biến sắc, chụp mạnh vào vai lão hét lên.

- Ông nói gì Hồng Ánh, nàng bị gì nói mau...

Nghe thấy biểu hiện của hắn Trương Tuấn cười thầm trong lòng nhưng vẫn giả vờ lắp lắp nói.

- Nàng, nàng đi chung với nhóm người chúng ta, nhưng đáng chết nhóm người chúng ta bị dị tộc kia phúc khích.

- Nha đầu Hồng Ánh cùng một số nữ nhân khác không may bị dị tộc kia bắt đi, Thiên Phúc thấy chị dâu bị bắt liều mình ứng cứu không may bị chúng sát hại...

...

- À phải rồi cháu nhất định phải mau chống đến cứu Hồng Ánh, bọn dị tộc kia rất giống nhân loại, chúng bắt lấy nàng ta chỉ sợ...!chỉ sợ ...

Nghe thấy thế Gia Huy không nhịn được nghĩ đến những quái vật người lùn, da xanh, tai dài sống trong hang trong các truyện tranh H+ mà cậu từng xem, một cảm giác ghen tuông tức tối làm cậu không còn giữa được bình tỉnh nghiến rang nghiến lợi nói.

- Dị tộc đánh chết...!ta sẽ gϊếŧ sạch các ngươi.

- Phải phải..

gϊếŧ sạch chúng.

Trương Tuấn khóc lóc nói theo....

Xa xa nới thành phố Bạc Hà huyết tộc đang điên cuồng tiêu diệt đàn sói thống nhất Tây thành không hề biết một mối nguy mới đang từ từ hình thành.

Dĩ nhiên đó là chuyện của tương lai còn lúc này Trần Lâm đang cực kỳ sôi máu nhìn tiểu Hắc, có xu thế muốn ăn heo quay tối nay...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
13,991
Điểm cảm xúc
5,306
Điểm
113
Chương 51: Kim sắc đại bàng - Không quân ra đời
Lúc này Trần Lâm đang cầm trên tay hàng nóng mới ra lò, Tà nguyệt đao khuôn mặt hùng hổ chuẩn bị làm thịt con heo chết tiệt đang nằm dài trên đường khinh bỉ nhìn cậu, cái đuôi đáng ghét cứ ngoáy qua ngoáy lại như khıêυ khí©h.

- Ngon thì nhàu vô lão Trư là rên lên một tiếng ta là cho chó.

Đúng là nóc nhà huyết tộc rung rinh chưa từng có...

Chuyện phải kể từ lúc huyết tộc đánh hạ cây câu Vân Hà, ngoài chiếm được cây cầu huyết tộc còn thu về hai thứ quan trọng là con kim sắc đại bàng và huyết mạch đại bàng.

Về huyết mạch, Huyết Linh đã hấp thủ nó và cho ra đời những tộc nhân mới, huyết sắc đại bàng tộc gọi tắc là phi điểu, hình thành nên một chi không quân thứ hai cho huyết tộc sau huyết ưng trinh sát.

Xét về tổng thể Phi điểu ưu tú hơn huyết ưng trinh sát.

Chúng có kích thước to lớn hoàn toàn có thể chở những tộc nhân có hình thể nhỏ nhắn như các tinh linh thiếu nữ, không chỉ thế cơ thể khỏe mạnh cùng với bộ móng vuốt sắc bến khiến bản thân chúng thoi củng đã là một chi đội không quân vô cùng đáng sợ rồi.

Tuy hiên tại chưa thể chở người được cũng như phối hợp chiến đấu cùng các chiến sĩ khác mà phải cần một quá trình luyện tập nhất định, nói chung binh là phải luyện không khéo chả gϊếŧ được tên địch nào lại làm chết quân mình thì nguy.

Nhưng nếu trải qua luyện tập hiểu cách phố hợp với nhau thì hoàn toàn có thế trở thành một chi hung binh của huyết tộc.

Tuy nhiên phi điểu không phải thứ làm cho Trần Lâm chờ mong nhất còn có thứ làm cậu chờ mong hơn đó không gì khác ngoài con kim sắc đại bàng kia.

Rất nhanh trong sự chờ mong của Trần Lâm cái kén kia củng vở ra để lộ ra một cao tần mới của huyết tộc.

- Oé....

Một con kim sắc đại bàng to lớn bước ra phát ra một tiếng kêu in ổ báo hiệu một hung thú nửa của huyết tộc đã chào đời.

Sau khi đã trở thành tộc nhân của huyết tộc, củng giống như tiểu Hắc nó không có sự biến hóa nhiều lắm, kích thức vẫn vậy, vãn một bộ lông vàng chỉ có thêm những sợi lông vũ màu đỏ như máu chạy dọc phần cổ, cánh và đuôi xem như các điểm nhấn.

Thế là để công bằng Trần Lâm đặt cho nó một cái tên mới, tiểu Kim.

Tên: Kim sắc đại bàng - Tiểu Kim

Cấp độ: 14

Nghề nghiệp: Huyết tộc trực hệ.

Chủng tộc: Huyết tộc.

Sức mạnh: 36

Thể lực: 34

Tốc độ: 38

Tinh thần: 38

Năng lực: lời chúc phúc của thần gió.

Năng lực chủng tộc: Huyết thuật biến thân.

Kỷ năng: gió lóc, gió cắt.

Trang bị: không.

Nghề nghiệp:

Huyết tộc trực hệ: là trực hệ của huyết tổ được các thế hệ huyết tộc sau kính ngưỡng.

Năng lực:

Lời chúc phúc của thần gió: khi kích hoạt tăng 30% tốc độ duy chuyển trên không trung.

Năng lực chủng tộc:

Huyết thuật biến thân: kỹ năng cổ xưa của bầu trời chỉ có kẻ mạng trong mình dòng máu của thiên không mới có thể sở hữu, có thể biến đổi thành hung thú thượng cổ cũng như tôn thần cổ đại.

Kỷ năng:

Gió lóc: tạo ra các ngọn cuồng phong tấn công đối thủ.

Gió cắt: tạo ra những cơ gió vô cùng sắc bén di chuyển cực nhanh tấn công đối thủ.


Nhìn vào bảng thông tin Trần Lâm vô cùng hài lòng, đúng là chùm cuối của đàn đại bàng nó vô cùng mạnh khô hề thua kém kém tiểu Hắc, thậm chí xét về tốc độ tiểu Kim hơn hẳn con heo bị thịt kia.

Thế là Trần Lâm phong cho nó là thống lĩnh của chi không quân mới của huyết tộc, cho trở về đồn trú tại ngôi nhà củ, cầu Vân Hà.

Tuy nhiên nếu tiểu Kim cứ thế bỏ đi thì đã không có chuyện gì xảy ra, nhưng khi thấy nhóm người Huyết Linh nó lại làm một việc vô cùng tai hại với anh bạn tiểu Hắc.

Cơ thể tiểu Kim sáng lên những vẹt huyết quang như những hình xâm, làm cho mọi người khó hiểu không biết nó muốn làm gì, nhưng rất nhanh đã có câu trả lời.

Thay vì biến hóa to lớn như tiểu Hắc từng làm, cơ thể nó vặn vẹo rồi từ từ thu nhỏ lại dần dần hình thành nên một dáng người.

Ánh sáng thói lui hiện lên trước mặt mọi người là một mỹ nữ xinh đẹp, mặt trên người một bộ y phục màu vàng, ánh mắt cao ngạo tựa như những kẽ chỉ ở trên nhìn xuống.

Nàng từ từ tiến đến cuối người trước Trần Lâm.

- Tiểu Kim ra mắt chủ nhân.

Nhìn thấy nữ nhân trước mặt Trần Lâm vô cùng kinh ngạc, lúc nảy nàng dùng chính là năng lực chủng tộc: huyết thuật biến thân, lúc đầu câu cứ nghĩ nó chỉ có thể gia thăng sức mạnh không ngờ còn có thể biến hóa kiểu này thành hình dáng con người, rốt cuộc cậu củng hiểu được câu: có thế biến thành “hung thú thượng cổ” cũng như “tôn thần cổ đại”, dĩ nhiên củng giống như ở dạng thượng cổ hung thú mà tiểu Hắc từng thi triển, dạng hình người này không thể duy trì lâu..

- Được rồi, rất tốt không ngờ ngươi lại có thể biến thân thành hình người.

Trần Lâm mỉm cười vui vẻ với nàng, bảo nàng đứng dậy rồi nói tiếp.

- Sau này nàng sẽ đồn trú tại cầu Vân Hà, có hai nhiệm vụ cho nàng.

- Thứ nhất là canh giữa phía tây của huyết tộc.

- Thứ hai quanh trọng hơn là săn bắt những hung ngư sống trong con sông Vân Hà rồi đêm cho Huyết Linh.

Nghe hai mệnh lên của Trần Lâm, tiểu Kim vô cùng thích thú, bắt cá chính là nghề của nàng rồi còn về canh giữ thì không cần cậu phải nhắc canh giữ lãnh địa chính là bản năng của hung thú rồi..

Sau khi tiểu Kim rời đi Trần Lâm cười như không cười nhìn vào tiểu Hắc đang nằm ngủ trong góc huyết điện như một con heo chết.

Sở hữu cùng một năng lực huyết mạch nên tiểu Kim hóa thành hình người được thì tiểu Hắc củng có thể, không biết khi hóa thành hình người nó sẽ trông như thế nào, hình như tiểu Hắc cũng là giống cái, heo mà biến nhìn thì...

Không nhịn được tò mò Trần Lâm từ từ tiến đến bên cạnh, rồi đá vào đích nó làm tiểu Hắc giật mình tỉnh dậy, ánh mắt khó chịu nhìn cậu nhơ muốn nói.

- Moá nó! Ngủ củng không yên.

Thấy thế Trần Lâm không hề giận mà mỉm cười thân tiện nói.

- Nè tiểu Hắc người thử biến thành hình người xem thế nào.

- Đường nói là không thể tiểu Kim đã biến rồi ngươi củng nên thể hiện có đàn em thấy chớ.

Tuy nhiên đáp lại lời đề nghị thiện chí của Trần Lâm, tiểu Hắc chỉ ngáp một cái rồi ngủ tiếp, rất rõ ràng y tứ là.. đéo.

Nhìn thấy con heo chết tiệt đang nằm ngửa ra ngủ như một con cờ hó, Trần Lâm không nhịn được rân xanh nổi lên.

- Con heo này hôm nay ta phải thộc tiết ngươi...

Một chận gà bay chó chạy lại vang lên làm con các cao tần khác của huyết tộc khinh bỉ..

- Đúng là thượng bất chính thì hạ tất loạn mà....
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
13,991
Điểm cảm xúc
5,306
Điểm
113
Chương 52: Hôn quân ra đời đều do quần thần ép
Sáng sớm...

Ánh sáng mặt trời chối chang soi sáng cứ địa của huyết tộc.

Huyết tộc đại thành, tòa thành trì của huyết tộc nằm sâu trong huyết lâm.

Nhờ sự góp ý của Hồng Ánh, thành trì huyết tộc đã biến hóa nghiên trời lệt đất.

Cả tòa thành chia ra làm hai khu, nội thành và ngoại thành...

Nội thành là trung tâm tối cao của huyết tộc, chứa huyết điện, khu hồ nước đầy cây xanh như một vườn thượng uyển và các tòa nhà lớn vừa mới xây cho các cao tầng của huyết tộc như Hồng Ánh, Huỳnh Dao....!tất cả được bao quanh bởi một tòa thành nhỏ ngăn cách với ngoại thành bên ngoài.

Về ngoại thành là khu nhà ở cho các tộc nhân huyết tộc, khu quân sự, xưởng chế tạo vũ khí, xưởng thủ công làm ra các công cụ phục vụ cuộc sống, khu may mặc chế tác ra các trang phục hay áo giáp, nông trường được dẫn nước từ hồ nước trong nội thành ra là nơi trồng trọt cung cấp lương thực cho huyết tộc, thậm chí Trần Lâm còn có ý định bán lương thực cho một số củng tộc khác sau này...

Không chỉ cơ sở hạ tầng của huyết tộc có sự biến hóa mà chính bản thân các tộc nhân củng có sự phát triển hết sức rõ ràng, đã có một vài tộc nhân mới ra đời phục vụ các công việc cho huyết tộc.

Hiên tại huyết tộc có 3 loại tộc nhân.

- Nhóm chiến sĩ gồm có Huyết lang, Tinh linh thiếu nữ, Bạch giác và huyết ưng đang theo Hồng Ánh tấn công đàn sói sớm ngày thống nhất tây thành, nhóm Phi điểu do tiểu Kim thống lĩnh canh giữ cầu Vân Hà.

Ngoài ra còn có thêm một chi thủy quân mới “huyết ngư”, đây là chi tộc nhân sống dưới nước đầu tiên của huyết tộc, chúng là những con cá sống dưới sông Vân Hà được tiểu Kim bắt về, mặc dù không hề mạnh mẽ gì chỉ làm nhiệm vụ trinh sát, nhưng có đỡ hơn không xem như khởi đầu của thủy quân sau này sẽ cố bắt những hung ngư mạnh mẽ hơn.

- Nhóm thứ hai là nhóm hậu cần, chính là các Ải nhân chịu trách nhiệm chế tạo vũ khí cho huyết tộc.

Ngoài ra huyết tộc còn ra đời thêm một thành viên mới Bạch thố (thỏ) tộc, được ra đời từ huyết mạch thây ma kết hợp với huyết mạch thỏ trắng mà huyết tộc vô tình tìm được tạo ra một chi tộc mới trong khá xinh xắn, sở hữu thân hình loli cùng đôi tay thỏ trên đầu làm cho ai đó không ít lần muốn phạm tội.

Dĩ nhiên Trần Lâm không thể để những cô nàng gan thỏ này ra chiến trường mà chỉ để lại huyết tộc tham gia hậu cần quân chịu trách nhiệm là ra các công cụ áo giáp và chăm sóc khu nông trường.

Cuối cùng là một nhóm tộc nhân khá đắt biệt...!tộc nhân sinh thái, như: chim, sóc, bướm, các loại côn trùng, thậm chí là những con sói v.

v..., chịu trách nhiệm canh giữ trong huyết lâm và để trang trí, đây là trò mèo của Trần Lâm sao khi tảng bộ trong huyết lâm, cậu thấy nó quá vô hồn không hề có chút sinh khí nào như một khu rừng thật thụ, thế là cậu bảo Huyết Linh tạo ra các tộc nhân này không hề phục vụ gì cả chỉ để cho có không khí.

Dĩ nhiên điều đó vấp phải sự phản đối kịch liệt của “bộ trưởng bộ quốc phòng” hiện tại Hồng Ánh, những tộc nhân để...!trang trí này củng tiêu tốn năng lượng từ huyết thụ, nhiêu đó năng lượng bị lảng xe phí có thể tao ra không biết bao nhiêu chiến sĩ cho huyết tộc, thử hỏi làm sao nàng không phản đối cho được, nhưng đáng chết là quyền quyết định nằm trong tay Huyết Linh người luôn nuông chìu Trần Lâm là cho nàng không còn gì để nói, chỉ có thể thống lĩnh chiến sĩ huyết tộc đi càn quét đán sói đáng thương xã giận...

Tuy nhiên Hồng Ánh không thể ngờ được rằng trò mèo của Trần Lâm lại vô tình tạo ra vô số tộc nhân kỳ quái những củng không kém phần mạnh mẽ làm cho cậu cứ thế lên mặt không thôi.

Nhưng nhìn chung nhờ sự đốn góp của Hồng Ánh, mà huyết tộc đã phát triển vược bật và hoàn thiện hơn ở nhiều mặt dần dần có xu thế thành lập một chế độ quân chủ, đứng đầu là Trần Lâm, thấp hơn là Huyết Linh rồi đến nhóm người Hồng Ánh và cuối cùng là các tộc nhân.

Tuy nhiên điều đó lại đem đến một tác hại tới Trần Lâm, đó là cậu trở nên...!quá rảnh...

Phải quả rảnh khi mà về nội chính đã có Huyết Linh lo liệu từ phát triển lãnh địa đến quản lý các tộc nhân.

Về quân đội đã có “bộ trưởng bộ quốc phòng” Hồng Ánh lo liệu, nàng thật sự là nữ chiến thần của huyết tộc khi dẫn quân đi càn quét đàn sói có lẽ cằn mấy chốc sẽ bay màu trước hung quy của nàng.

Đánh chết hơn là về hậu cần thì Huỳnh Dao củng xem vào, cô nàng tiểu mỹ phụ này củng không hề muốn thua chị thua em nên không ngừng ra sức làm Trần Lâm không biết nói gì, tiểu mỹ phụ à nàng chỉ cần cố gắng trên giường là đủ rồi...

Có thế nói công việc hiện tại của Trần Lâm chỉ gối gọn trong 5 từ: ăn, chơi, ngủ, đ ụ, ị....

Nhiều lúc Trần Lâm củng không nhịn được thắm thía vì sao khi chưa làm hoàng đế những tên thái tử điều là bật kỳ tài phải trải qua tranh đấu các kiểu để dành ngôi báo, nhưng khi là vua rồi thì lại thành hôn quân suốt ngày đấm chìm trong tửu sắc, tất cả điều do quần thần gánh team quá mạnh mà ra, thử hỏi cái lol gì củng có người lo hết rồi thì không trầm mê trong tửu sắc thì biết làm mẹ gì.

- Thôi đi ra ngoài đánh quái chơi vậy.

Chánh nãn không có gì làm Trần Lâm khẽ thở dài rồi leo lên lưng tiểu hắc.

Bất chợt cậu như ý thức được gì đó khẽ nhìn con heo dưới chân, hình như việc đi lại của bản thân củng có người khác lo liệu...

Quá tủi nhục và xấu hổ cậu trầm mình chạy đi trước ánh mắt kinh ngạc quả tiểu Hắc.

- Moá! Cha nội này hôm nay bị gì vậy, uống lộn thuốc hay là tới tháng rồi...

Một mình lang thang trong khu rừng huyết thu, khẽ ngắm những con bướm đỏ đang bay lượng, lắng nghe những giai điêu du dương từ những tiếng chim hót, lúc này Trần Lâm như hòa mình vào thiên nhiên cho qua ngày qua tháng...

Thì bất chợt cảnh vật trước mắt làm cậu chú ý, những ngồi mộ xanh có nằm an tĩnh trong một góc của khu rừng, đây chính là những ngôi mộ hai bằng hữu cùng các thây ma đầu tiên mà cậu gϊếŧ và các tộc nhân không mai mất mạng trong chiến đấu lần trước cũng được chôn luôn lại đây, không biết lão chủ quán nếu biết cậu dùng quán quả lão làm...!nghĩa địa sẽ có cảm tưởng gì.

Khẽ nhìn các ngôi mộ, một ý nghĩ chợt xẹt qua trong đầu Trần Lâm, một chủng tộc không thể chỉ có truyền thừa còn cần có truyền thống, không thể để cho huyết tộc là một chủng tộc chỉ biết chém gϊếŧ được, phải có một cái gì đó lưu trữ ngàn đời qua các thế hệ.

Thế là từ giờ khắc thiên liên và vũ đại này “bộ trưởng bộ văn hóa” của huyết tộc đã ra đời, tạo dựng nên vô số công trình vĩ đại đậm chất...!trang trí mà nếu không phải tên này là bật cha chú thì đã bị “bộ trưởng bộ quốc phòng” đuổi cổ...

Dĩ nhiên đó là chuyện của thương lai, còn hiện tại bộ trưởng bộ văn hóa Trần Lâm quyết định kiến tạo công trình đâu tiên đánh dấu tên tuổi của mình.

Một tòa anh linh điện, ngôi đại diện tưởng nhớ đến những chiến sĩ đã ra đi của huyết tộc không thể để họ nằm xuống ở một nới vắng vẻ như vậy được, phải nhộn nhịp lên...

Tuy hiên một mình Trần Lâm không thể xây dựng được nhưng nhờ Huyết Linh thì hơi quê, cho nên lập team là tốt nhất sau này dễ sai bảo...

Thế là Trần Lâm như tìm ra lý lẽ cuộc sống vác đao chạy như bay ra khỏi huyết lâm, tìm ra một tộc nhân mới phục vụ cho công cuộc sáng tạo vô bờ bến của bản thân, tạo nên một thời kìa nhà còn ra nhanh hơn người của huyết tộc...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
13,991
Điểm cảm xúc
5,306
Điểm
113
Chương 53: Đầm lầy nam thành
Phía nam thành phố Bạc Hà một bóng người đang lướt đi trên các cành cây, ánh mắt không ngừng đáo quanh tìm kiếm con mồi thích hợp.

Tên kia không ai khác chính là Trần Lâm, với một người luôn hướng đến cái chân thiện mỹ cậu không quảng đường sá xa xôi chạy xuống khu nam thành tìm kiếm tộc nhân phù hợp cho mình.

Mục tiêu mà cậu nghĩ đến đầu tiên chính là phong tộc (ong) và nghĩa tộc (kiến) những chủng tộc sở hữu thiên phú xây dựng chỉ sống tập trung lại khu đầm lầy nam thành.

Đứng trên một cành cây cao nhìn xuống dòng nước ngập bên dưới Trần Lâm không khỏi ngào ngán, sau khi mạt thế hàn lâm không biết nước từ đâu ra mà cả vùng phía phía nam thành phổ trở thành một đầm lầy, vô số cây ngập nước phát triển nhanh trống không thua gì huyết thụ bao phủ cả khu này dần dần biến nơi đây thành thiên đường cho các loài hung thu vùng đầm lầy.

Bóng dáng của nhân loại dừng như đã hoàn toàn biến mất, hiển nhiên những người ở đây không may mắn như ở tây thành.

Đang suy nghĩ thì phía xa xa vang lên những tiếng động lớn thu hút sự chú ý của Trần Lâm, tò mò cậu tùng người nhảy lên các cành cây tiếng về hướng phát ra tiếng động.

Đứng trên một cây cổ thu to lớn quang sát, thì ra là trận chiến của hai con hung thú, hai nói đúng hơn là giữa một con cự thú và một đàn hung thú.

Thành viên tham gia là một con châu chấu to lớn như một con trâu và một đàn kiến tuy nhỏ nhưng anh em rất đông.

Nhìn đám hung thú đang đánh nhau Trần Lâm vô cùng vui vẻ đúng là trời cao phù hộ không ngờ mình lại may mắn đến vậy đang cần tìm huyết mạch loài kiến thì chúng lại xuất hiện.

Dĩ nhiên Trần Lâm không vội ra tay mà chỉ ngồi xem thế giới động vật chờ sau khi đánh nhau sức đầu mẻ tránh rồi nhảy ra hôi của.

Nhưng làm là cậu vô cùng thất vọng khi đây chẳng phải chiến đấu gì cả mà đơn thuần là một cuộc săn, rất nhiều những con kiến tiến đến bao vây con châu chấu tội nghiệp mặc dù con châu chấu to lớn hơn nhưng lũ kiến quá đông, chẳng mấy chốc đã bị đàn kiến báo vây.

Nhìn thấy cảnh tượng đó Trần Lâm không nhịn được hít một ngụm lãnh khí.

- Moá! Tụi nó đông và hung hãn như vậy làm sau chơi đây.

Khi Trần Lâm còn đang không biết phải đồi phó với đàn kiến kia thì bất chợt dị biến phát sinh.

Dưới đầm lầy một cái lưỡi dài vươn ra chợp vào con châu chấu tội nghiệp rồi kéo đi.

Bị cướp mất con mồi một các trắng trợn, đàn kiến tức giận rích gào in ỏi.

Nhưng đáp lại chúng chỉ là những bong bóng nước dưới đầm lầy không ngừng nổi lên.

- Ụp! ụp! ụp!

Từng tiếng kêu lớn không ngừng phát ra, dưới đầm lầy một sinh vật to lớn từ từ ngôi lên.

Nó là một con thiềm thừ to lớn, làng da sần sùi đầy mụn bọc chảy ra những dịch mũ gớm riết.

Cái miệng to lớn đang ngấu nghiến con mồi vừa cướp được ánh mắt đắc ý nhìn những con kiến đang giận dữ.

Bất chợt nó há miệng đớp ngay một con kiến đang ở gần đó rồi nuốt trọn, ánh mắt nhìn vào đàn kiến như nhìn những con mồi.

- Ụppp!

Khẽ róng lên một tiếng vang dội nó nhảy lên giữa đàn kiến, chiếc lưỡi dài không ngừng vươn ra lôi những con mồi béo bở vào miệng.

Thấy thế đàn kiến tức giận lao đến tần công con thiền thừ nhưng không hề có ích trước làng da đầu dịch mũ của nó.

Dần dần một cuộc săn lại bắt đầu chỉ có điều thợ săn hiện giờ đã biến thành con mồi, khu đầm lầy nam thành này chính là tàn khốc như vậy.

Trên cành cây Trần Lâm không nhịn được kinh ngạc trước tràng cảnh biến hóa vô cùng nhanh này.

Nhưng điều đó làm cậu vô cùng phấn khích, đánh nhau càng ác liệt thì cơ hội hôi đồ của cậu càng nhiều.

Dần dần con thiềm thừ to lớn không ngừng săn gϊếŧ đàn kiến, còn đàn kiến củng không chịu yếu thế điền cuồng lao lên chốn trả, tuy nó không hề sợ đàn kiến nhưng trước hàng trăm hàng ngàn con kiến không ngừng lao đến áp lực của nó củng ngày một lớn dần, dù sao kiến đông củng cẳng chết voi.

Thấy thế con thiềm thừ nhảy đi trốn vào đầm nước, hiển nhiên nó đã ăn no không còn hứng thú chơi với đàn kiến này làm gì, ánh mắt vô cùng kiêu kích nhìn đàn kiến.

Đột nhiên dị biến lại phát sinh, một bóng đen lao đến tấn công con thiền thừ khi nó còn trên không trung.

Bọ ngựa bắt ve à không thiềm thừ bắt kiến, Trần Lâm sau lưng, nãy giờ phục kích rốt cuộc cậu cũng chờ đợi được cơ hội xuất thủ đánh lén con thiền thừ.

Bằng tốc độ cực nhanh cậu lao đến, rúc thanh Tà nguyệt đao bên hông ra chém về phía nó.

Tuy nhiên con thiềm thừ củng không phải dạng vừa, cảm nhận được sát khí băng lạnh đang chém tới nó vươn lưỡi đánh về phía Trần Lâm.

Thấy thế cậu không hề sợ hãi, khẽ mỉm cười rồi hóa thành một làng khói xanh lượng qua chiếc lưỡi dài đang đánh tới rồi xuất hiện trước mặt con thiềm thừ vung đao chém về phía nó trước ánh mắt đầy kinh ngạch lẫn sợ hãi của nó.

- Xoạc!

Một tiếng da thịt bị cắt đứt vang lên, lưỡi đao sắc bến cắt xuyên qua lớp da sần sùi của nó để lại một vết thương khủng bố, máu và dịch mũ không ngừng chảy ra.

- Gào!

Bị chém một đao chí mạnh con thiềm thừ gào lên một tiếng đau đớn rồi rơi xuống mặt đất.

Thấy con thiềm thừ nằm co giật trên mặt đất Trần Lâm khẽ mỉm cười đắc ý, tuy nhiên công việc của cậu vẫn chưa hề kết thúc.

Khi vừa chạm đất cậu đạp mạnh xuống mặt đất rồi lao đến đàn kiến.

Lưỡi đao tà nguyệt bất chợt hiện lên tia sáng xanh quỷ dị, không cần chần chờ Trần Lâm vung đao chém về phía đàn kiến.

Một tia sáng xanh lóe lên trực tiếp gϊếŧ chết ba bốn con kiến mà nó đi qua.

Đây chính là năng lực của Tà nguyệt đao mà Trần Lâm vừa mới lĩnh hội được, cậu gọi nó là Tà Nguyệt Trảm!

Nó có thế tạo ra vô số tia sáng xanh tấn công về phái đối thủ.

Tuy nhiên nó khá giống những vết cào của các nữ quỷ làm cậu không nhịn được liên tưởng đến những ánh sáng xanh kia thật tế là âm binh do tà nguyệt đao triệu hồ ra hay không.

Nhưng Trần Lâm mặc kệ miễn dùng tốt là được, khi tia sáng xanh lướt qua dễ dàng cắt đôi nhưng con kiến đang lao đến.

Thành công xuất thủ gϊếŧ chết những con kiến đang lao đến, Trần Lâm mỉm cười đắc ý không khác gì con thiềm thừ lúc nảy, rồi vung tay lên thu hết sát của những con kiến vừa bị gϊếŧ vào trong giới chỉ, dù sao mục đích thật sự của cậu là tìm công nhân xây dựng.

Xong xuôi Trần Lâm vô cùng khốn nạn hóa thành một làn khói luồn lách ra khỏi sự bao vây đàn kiến, tiến đến bên canh con thiềm thờ giờ chỉ còn ngáp ngáp.

Nhìn thấy nói thiềm thừ đang nằm dưới đất, Trần Lâm vô cùng vui vè nắm lấy chân nó rồi nhảy lên cành cây gần đó bỏ lại đàn kiến.

Hôm nay có thể xem như một chuyến đi săn khá thành công khi vừa thu được huyết mạch đang tìm kiếm, vừa thu thêm được một con thiềm thừ nếu may mắn nó cầm cừ được về đến huyết tộc mà vần chưa chết thì xem như huyết tộc có thêm một cao tầng nửa.

Tuy nhiên đời không như là mơ, khi Trần Lâm đang nhảy lên thân cây một cảm giác nguy hiểm bao trùm lấy cậu, quá quen thuộc với cảm giác này cậu không hề chần chờ đạp mạnh vào con thiềm thừ lấy thể rồi tung người lao nhanh đi bỏ lại nó phía sao.

Vừa lúc đó từ dưới đầm lầy một cái miệng máu to lớn lao lên táp gọn con thiềm thừ mà nếu Trần Lâm không nhanh chân thì đã chịu chung số phận.

Đứng trên một cành cây cao Trần Lâm không nhịn được run sợ, xuýt chút nữa thoi là về với ông bà rồi củng may cậu phản ứng nhanh bỏ lại con thiềm thừ tội nghiệp.

Lúc này sinh vật kia cũng đang đã ngôi lên mặt nước, miệng vẫn nhậm con thiềm thừ có lẽ đã về với ông bà sau cú táp.

Sinh vật kia không ngờ lại là một con cá sấu vô cùng to lớn phải gấp đôi gấp ba tiểu Hắc, đặc biệt cơ thể nó lại được bao phủ bởi một lớp lân giáp màu trắng, phải một con cá sấu bạch tạng làm Trần Lâm không nhịn được nghĩ con cá sấu này chắc xổng ra từ nhà máy thí nghiệm nào đó.

Nhưng con cá sấu bạch tạng này sau khi cướp được con mồi thì ánh mắt của nó lại vô cùng kiêu kích nhìn về phái Trần Lâm đang đứng trên cây như muốn nói.

- Ngươi may mắn lắm đó con trai.

Thấy thế Trần Lâm không nhịn được nghiến răng nghiến lợi.

- Tốt nhất là mài đừng là cá sấu cái nếu không đừng trách tao.

Để lại một câu: Hãy đợi đấy! quen thuộc Trần Lâm hóa thành một làng khói lướt nhanh trên các cành cây trở lại huyết tộc.

Nhìn chung cậu đã có thứ cậu cần, chỉ là không ngờ chim sẽ bắt bọ ngựa lại gập hoàng tức sau lưng, nên hơi cay!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
13,991
Điểm cảm xúc
5,306
Điểm
113
Chương 54: Anh linh điện
Lúc này sâu bên trong huyết lâm Trần Lâm đang háo hức chờ đợi tộc nhân mới ra đời, sau khi từ khu đầm lầy nam thành trở về, cậu hí hửng chạy đi tìm Huyết Linh nhờ nàng tạo ra tộc nhân mới.

Huyết nghĩ tộc, tộc nhân mới được kết hợp từ huyết mạch thây ma tốc độ và huyết mạch loài kiến mà cậu vừa tìm về.

Đây sẽ là tộc nhân phục vụ cho công việc xây dựng của huyết tộc, hay nói đúng hơn là phục vụ cho công tác sáng tạo vô bờ bến của huyết tổ.

Dần dần cái kén to lớn củng vỡ ra để lộ sinh vật bên trong trước ánh mắt chờ mong của Trần Lâm.

Bên trong không gì khác là một nữ nhân khá xinh đẹp, khuôn mặt thanh tú, tóc vàng mắt to khá giống người Tây.

Cơ thể nàng vô cùng cao lớn khoảng 2m, nhưng không hề thể hiên nên sự mảnh khảnh mà ngược lại nàng khá đô con, ngực nở mông công dáng người hình chữ S kết hợp với nước da màu nâu hiện lên vẽ khỏa mạnh.

Nhưng đặc biệt nàng có tới...!4 tay, hai cánh tay khá bình thường và hai cảnh tay nhỏ hơn ở dưới nách cùng với hai sợi râu như hai cái anten trên đầu đặc trưng của loài kiến làm cho nàng trông khá kỳ dị.

Tuy nhiên “gu” của huyết tổ đại nhân đã trở nên vô cùng mặn mồi, cho nên với ngài đây thì đẹp lạ cũng là đẹp.

Dĩ nhiên tộc Huyết nghĩ không chỉ đẹp lạ mà còn sở hữu những phẩm chất vô cùng ưu tú.

Tên: Huyết Nghĩa.

Cấp độ: 0

Nghề nghiệp: Phần tử huyết thụ.

Chủng tộc: Huyết tộc.

Sức mạnh: 10

Thể lực: 9

Tốc độ: 8

Tinh thần: 7

Năng lực: thiên sinh thần lực.

Năng lực chủng tộc: Đặt tính huyết thụ.

Kỷ năng: không.

Trang bị: không.

Nghề nghiệp:

Phần tử huyết thụ: là một bộ phận của huyết thụ.

Năng lực:

Thiên sinh thần lực: kích hoạt có thể gia tăng 300% sức mạnh vốn có của bản thân.

Năng lực chủng tộc:

Đặt tính huyết thụ: mang đặc tính hấp thụ năng lượng thiên địa của huyết thụ rồi dùng nó để thăng cấp.

Nhìn vào bảng thông tin của nàng Trần Lâm vô cùng hài lòng đây là đại quân xây dựng trời sinh chớ đâu.

Không kịp chần chờ cậu ra lên cho Huyết Linh tạo ra thêm mấy chục tộc nhân Huyết nghĩa nửa phục vụ cho công tác xây dựng của huyết tộc hay đúng đúng hơn là phục vụ cho công cuộc sáng tạo vô bờ bến của vị huyết tổ đại nhân kia.

Từ đó huyết tộc đón chào những tộc nhân mới chịu trách nhiệm tạo ra vô số công trình huy hoàng cho huyết tộc, đánh tiết thời đại huy hoàng đó không kéo dài bao lâu khi mà...!“bộ trưởng bộ quân đội” Hồng Ánh phát hiện ra chủng tộc này rồi không ngần ngại thu luôn trước sự phản đối kịch liệt của “bộ trưởng bộ văn hóa” nhưng hoàn toàn vô ích trước da^ʍ uy quá lớn của Hồng Ánh là cho vị bộ trưởng bộ văn hóa khóc không ra nước mắt chỉ biết nuốt lệ vào tim.

Nghĩ củng phải một chủng tộc thiên sinh thần lực lại có 4 tay nếu trang bị cho các nàng 4 thanh loan đao thử hỏi không gì mà các nàng không chém được, chủng tộc ưu tú như vậy không trở thành một cổ máy chiến đấu trên chiến trường không lẽ ngồi nhà làm thợ hồ.

Nhưng vị “bộ trưởng bộ văn hóa” một lòng cho sự nghiệp vĩ đại không hề từ bỏ ý định, y không gì khác hơn là xách đít vào nam thành tìm kiếm chủng tộc mới ưu tú hơn Huyết nghĩa để về “trao đổi” với vị bộ trưởng quân đội khát máu kia đem người của mình về.

Dĩ nhiên đó là chuyện của tương lai còn hiện tại vị “bộ trưởng bộ văn hóa” kia vẫn hồn hiên không biết tương lai đen tối đang chờ đợi phía trước, dẫn theo tộc Huyết nghĩ xây dựng nên công trình đầu tiên của mình Anh Linh điện.

Thế là một ngày trôi qua rồi hai ngày ba ngày, bằng sự cống hiến miệt mài cho công việc, bằng khát khao cháy bổng thì một tòa nhà lớn cạnh nghĩa tranh của huyết tộc cũng từ từ được hình thành.

Đây là một toàn nhà lớn được làm từ những viên đá và xi măng khai thách từ những...!nhà kho ở bờ sông Vân Hà không biết người ta dùng làm gì nhưng giờ là của Trần Lâm rồi.

Bề ngoài ngôi nhà có hình lục giác, các góc là những thân cây huyết thụ mộc thẳng đứng xem như những cây cột được kết nối lại bằng các tảng đá lớn xếp chồng lên nhau và kết đinh bàng xi măng hình thành nên các bức tường đá vững chắc, nhưng chỉ có duy nhất một mặt có cửa đi vào.

Đặc biệt tòa nhà không hề có má, 6 cây huyết thụ ngoại trừ làm cột ra thì các tàng cây đã kiêm luôn phần máy, đứng bên trong có thể nhìn lên trời ngắm sao.

Không chỉ thế trước tòa nhà là một khỏa sân rộng lớn được trang bí bằng những cây xanh cùng với các bức tượng đá, hiển nhiên những bức tượng đá này chính là các tộc nhân của huyết tộc, từ các tinh linh thiếu nữ đang dương cung, đến các chiến sĩ huyết đang, thậm chí có cả các huyết ưng trinh sát,...!tuy thủ công chưa tốt lắm nhưng củng khá ra dáng.

Còn về bên trong thì được đặc một cái bịa đá lớn trên đó khắc lại những sự kiện đã trải qua của huyết tộc cho đến nay dĩ nhiên vẫn còn một khoảng trống để Trần Lâm tiếp tục khắc tiếp.

Ngoài bia đá kia ra bên trong tòa Anh linh điên này...!chả còn gì, vô cùng trống trải.

Thật tế Trần Lâm không biết để gì vào và củng không có gì để đặt vào, cho nên vẫn còn một quá trình loot đồ bên ngoài đem về, nhưng trên cả bản đã xong và trông củng không đến nỗi tệ.

Đang suy nghĩ không biết có nên săn voi, chó gì đó đem vô trưng bày hay không thì một chiến sĩ lang tộc vội vàng chạy đến cung kính nói.

- Thưa huyết tổ, đã tìm được tòa nhà gọi là viên bảo tàng mà ngài nói đến.

Nghe thấy thế Trần Lâm vô cùng vui mừng, rốt cuộc của có thứ để vào Anh linh điên rồi.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
13,991
Điểm cảm xúc
5,306
Điểm
113
Chương 55: Chấn thiên cự phủ
Nghe được tin đã tìm được viện bảo tàng Trần Lâm vui mừng ra mặt vọi vàng bảo vị nữ lang vệ kia dẫn đừng.

Chẳng mấy chốc trước mặt Trần Lâm là một tòa nhà toa lớn được bảo vệ bởi với số chiến sĩ huyết tộc, dẫn đầu không ai khác là Hồng sánh và Huyết Linh đang chờ đợi cậu.

Thấy thế Trần Lâm vội tiếng đến hỏi.

- Thế nào có vấn đề gì sao?

Nghe thấy cậu hỏi Hồng Ánh khẽ gật gật đầu nói.

- Có chúc vấn đề cần ngài giải quyết.

Nói xong Hồng Ánh dẫn Trần Lâm vào bên trong.

Vừa bước vào trong nhìn thấy đốn...!ve chai trước mặt Trần Lâm triệt để câm nính.

Thật tế điều này cậu củng đã đoán được từ trước, điều kiện đầu tiên để tạo ra một món ngụy đồ đỏ hay như Trần Lâm gọi là đồ “cam” chính là một món cổ vật.

Nhưng ngặt nổi cổ vật có thể sử dụng được hay không đó mới là vấn đề, khi đa phần chúng đều lưu lạc trong dân gian rất khó để bảo dưỡng đến hiện tại không bị hư hao chỉ có một số món lưu truyền theo dạng đồ gian truyền như bảo đao Trần gia của cậu mới không ngừng được bảo dưỡng để có thể tồn tại đến ngày nay.

Đây là vấn đề đầu tiên để làm một món vũ khí cam.

Khẽ thở dài Trần Lâm quay lại hỏi Hồng Ánh:

- Có món nào còn dùng được không.

- Tìm được 4 món còn khá nguyên vẹn ngài thử xem.

Nói xong Hồng Ánh chỉ vào 4 món vũ khí đã được lựa ra đặc một bên.

Đó là hai thanh kiếm, một cây đao và một cây gậy tất cả chúng đã rĩ sét nhưng còn khá tốt.

Lúc này lại phát sinh một vấn đề khác, dù đã làm ra được một thanh vũ khí “cam” nhưng mọi người điều không hiểu rõ lắm làm sau để làm ra được, chỉ có cách làm y như lần trước.

Trần Lâm khẽ vung tay một ngọn huyết hỏa đỏ rực bay ra rơi trên mặt đất, ánh lửa đỏ chiếu sáng cả căn phong.

Thấy ngọn huyết hỏa Hồng Ánh không kịp chần chờ cầm lên một thanh kiếm chém vào ngọn huyết hỏa.

- Xèo...

Một âm thanh chối tai vang lên thanh kiếm xấu số không chịu nổi nhiệt độ khủng kiếp từ huyết hỏa trực tiếp tang ra thành nước thép.

Thấy thế nhóm người Trần Lâm triệt để căm lặng, bà cô Hồng Ánh này đúng là máu chó thật.

Tuy nhiên nhờ nàng Trần Lâm củng nhận ra một điều, thanh đao Trần gia nhà cậu rất là pro và cách thử đao của nàng không nên lặp lại.

- Hay là ta cho từ từ vào thoi, mạnh quá không tốt đâu.

Huyết Linh chợt đưa ra ý kiến.

Nghe thế Trần Lâm dù thấy lời nói có gì đó kỳ kỳ như vẫn gật đầu.

- Keng! Keng!

Bất chợt một tiếng động lớn vang lên, nhìn lại thì ra là tiểu Hắc đang kéo lê một thanh cự phủ tiến đến.

Cây búa lớn loan lổ vết rỉ sét, phần lưỡi búa đã bị ăn mòn để độ lổm cả vào trong trông không khác gì phế liệu cả.

Thấy thời cơ đã đến, Trần Lâm ánh mắt tỏa sáng định lại đá vào đít cho heo kia trả thù thì bất chợt dị biến xảy ra.

Ngọn huyết hỏa đáng an tĩnh chợt bùng lên mạnh mẽ, như có cộng hửng thanh cự phủ củng rung lên nhè nhẹ.

Thấy thế tiểu Hắc giật mình bỏ thanh cự phủ xuống, cây búa được giải thoát bay đến gần ngọn lửa nhưng không như Tà nguyệt đao của Trần Lâm trực tiếp bay vào trong, mà nó chỉ bay đến gần ngọn lửa rồi dừng lại.

Dần dần sức nóng của ngọn lửa củng làm nó bị nung đỏ, không chỉ thế thân búa run lên bằn bặt như đang chịu đựng muôn vàn đau đớn.

Cứ thế 1 tiếng trôi qua rồi 2 tiếng, ngọn huyết hỏa mới dần dần diệu lại an tĩnh nằm trên mặt đất như chưa hề có việc gì xảy ra.

Còn thanh cự phủ củng dần dần nguội lại.

Lúc này thanh cự phủ đã có chút biến đổi, mặc dù vẫn rất to lớn nhưng trên thân nó đã không còn những vết rỉ sét mà hiện lên một màu đen xẩm làm cho nó trông vô cùng nặng nề.

Bất chợt một tiếng tin! vang lên một bảng thông tin hiện lên trước mặt mọi người.

Tên: Chấn Thiên Cự Phủ

Loại: Trang bị vũ khí.

Phẩm chất: đen.

Tính năng: Được làm từ hắc thiết sâu trong lòng núi lửa chịu đựng nhiệt độ cực cao và trọng lượng đề nén qua hàng trăm vạn năm chú tao nên một thanh cự phủ, một bổ bổ ta nặng tựa thái sơn.

Nhìn bảng thông tin trước mặt không chỉ Trần Lâm mà cả nhóm người điều đơ ra, triệt để chết lặng.

Dù sao đây cũng là lần đầu tiên họ chứng kiến một món vũ khí “cam” ra đời.

Còn tiểu Hắc thì vô cùng vui vẻ, nó hí hửng ngậm lấy thanh cự phủ chạy đi.

Thấy thế Trần Lâm mới giật mình hét lên.

- Này dừng lại, con heo chết tiệt kia bỏ nó lạ.

- Ngươi là heo cần búa là gì...

Nhưng mặt cho Trần Lâm hét lớn tiểu Hắc hoàn toàn mặc kệ cùng với thanh cự phủ cao bay xa chạy.

Lúc này Trần Lâm nghiến răng nghiến lợi nhìn bóng đen đang xa dần, cứ thế vũ khí “cam” thứ hai của huyết tộc rơi vào tay một con heo.

Nhưng củng nhờ có tiểu Hắc mà Trần Lâm cũng hiểu được cách tạo ra một món vũ khí “cam”.

Đúng như Trần Lâm đã suy đoán một món vũ khí tồn tại qua hàn trăm năm sẽ hình thành nên “linh tính” nhưng đáng tiết những “linh tính” này đa phần đã sớm chết non từ lâu, chỉ có một số ít rơi vào ngủ say và cần có một thứ để kích phát bọn chúng đó không gì khác chính là một trang bị đỏ.

Nói đơn giản chỉ cần cho huyết hỏa tác động lên toàn bộ vũ khí trong đây thứ nào hửng úng lại chính là trang bị “cam” còn lại chính là...!rác.

Hiểu rõ mọi việc Trần Lâm mỉm cười vung tay lên, ngọn huyết hỏa như có linh tính củng bay lên, ánh sáng đỏ chiếu rọi cả căng phòng, chiếu sáng cả những món đồ nằm rải rác khắp nơi.

Dần dần có năm món đồ dưới đất run lên nhè nhẹ rồi bay lên hửng ứng cùng ngọn huyết hỏa, tuy nhiên cúng không hề đồng đều có món ở rất gần ngọn lửa nhưng củng có món chỉ an tĩnh nằm phía xa.

Thấy thế Trần Lâm mơ hồ đoán có lẻ trang bị “cam” củng có phân cấp, những món đồ tiếp xúc càn gần với trang bị đỏ thì sẽ càn mạnh.

Từ đó có thể thấy được thanh Tà nguyệt đao của cậu bá đạo đến mức nào khi nó nằm ngay bên trong ngọn huyết hỏa, nó có thể xem như là đỉnh của trang bị cam và có xu thế tiệm cận trang bị đỏ.

Dần dần ngọn huyết hỏa hừng hực củng dần dần diệu lại để lộ ra 5 trang bị cam vừa mới ra đời mà khi nhìn vào đó Trần Lâm chỉ biết thốt lên.

- Wtf! Đây là tình hình gì đây?

Lúc này Trần Lâm không nhịn được kinh ngạc nhìn 5 món trang bị trước mặt.

Một cây kiếm sắc bén ánh lên tia sáng bàng bạc, một chiếc lư hương bằng đồng đen, một cái chén, một viên da minh châu phát sáng, một khối cầu sắt đen thui.

Cây kiếm thì khá tốt đây là một trong hai thanh kiếm đã được lựa ra từ trước, thân kiếm dài được chạm trổ tinh xảo ánh lên tia sáng bạc trông vô cùng quý phái, nó có tên là Thu Nguyệt kiếm theo như tính năng giới thiệu nó được là từ vạn năm hàn thiết nên vô cùng sắc bén, hiểm hiên chủ nhân xứng đáng của nó không ai khác chính là Hồng Ánh.

Còn về cái lư hương thì...!không sao theo như của truyện Tàu Hoa quốc mấy thằng nam chính điều thích dùng vũ khí dạng này, thôi đem về trưng bày ở Anh linh điện củng tốt, năng lực của nó cũng khá kỳ lạ “tề tựu khí vận chi tộc” nghe thôi đã thấy bá rồi.

Nhìn chung hai món trước khá tốt, chỉ có...!cái chén này dùng là sao không lẽ chọi vào đầu quân địch, năng lực của nó củng khá lạ...!“phát hiện độc tố” nghe thôi củng biết trước kia nó dùng để làm gì rồi.

Còn viên dạ minh châu, mặc dù nó khá phế khi năng lực chỉ là chiếu sáng giúp tăng tinh thần cho người xung quanh đối với huyết tộc không ăn thua gì mấy, nhưng Trần Lâm lại thích nó vô, nhờ nó cậu có thể làm một công viên, trung tâm sẽ là một đài phung nước và viên dạo minh châu kia sẽ để chiếu sáng, đúng là một công trình vĩ đại...

Nhưng đặc biệt nhất vẫn là viên bi sắc kia, năng lực của nó là vạn cân trọng lượng, quả thật nhìn nó chỉ bằng một quả bóng tennis nhưng lại nặng kinh khủng, chỉ có điều biết dùng nó để là gì đây?

Nhìn đống ve chai nằm trên mặt đất rồi nhìn lại năm món trang bị “cam” vừa ra lò Trần Lâm không khỏi thở dài.

- Đúng là không dể qua mặt hệ thống, có lẻ không phải hệ thống không biết mà là lười không muốn quản mà thôi.

Nghe thấy thế Hồng Ánh đang vuốt ve Thu nguyệt kiếm củng khẽ gật đầu nói.

- Phải cả thành phố Bạc Hà chỉ có một viện bảo tàng, có thể nói đã tích góp đồ cổ của cả vùng nhưng trong đóng đó chỉ làm ra được có 6 món trang bị cam quả thật tỉ lệ quá ít.

- Không chỉ thế trong 6 món trang bị kia củng không phải cái nào củng tốt.

Nghe thấy thế Trần Lâm khá buồn rầu, ước muốn phổ biến trang bị “cam” cho cả huyết tộc sợ là không bào giờ hoàn thành được, chỉ đành hạ thấp tiêu chuẩn mong ràng có thể trang bị cho các cao tầng của huyết tộc là mừng rồi, dù sao trang bị cam củng có this có that.

Dĩ nhiên thất vọng thì thất vọng, trang bị cam vẫn là hướng đi trọng điểm của huyết tộc trong vấn đề trang bị, dù sao đây cũng là những trang bị...!miễn phí, nếu hênh hênh kiếm được những tranh bị tốt thì quá ngon, còn không đêm về cho vị “bộ trưởng bộ văn hóa” trưng bày của cũng được.

Nghĩ thông mọi chuyện Trần Lâm mỉm cười ra lệnh.

- Được rồi chuyện trang bị gác qua một bên, chiến sự tây thành thế nào rồi.

Nghe Trần Lâm hỏi Hồng Ánh vội vàng trả lời.

- Chúng ta đang từng bước chiếm lấy tây thành chẳng mấy chốc sẽ xóa sổ đàn sói.

- Chỉ là chúng ta phát hiện đàn sói không hề có lang vương.

Nghe nàng nói thế Trần Lâm khẽ nhíu mày.

Một đàn sói rất hiếm khi không có thủ lĩnh, chỉ có một khả năng đó là lang vương đã sớm chết đi đán sói này chỉ là quân chạy giặt mà thôi.

Nghĩ lại củng phải đàn sói này không thuộc tây thành mà di chư từ bắc thành xuống, rất có thể trên đó đã xảy ra chuyện gì đó...

Nghĩ đến đây ánh mắt Trần Lâm không nhịn được khát vọng nhìn về phương bắc, chắc chắn trên đó đang rất nhộn nhịp đây, cậu rất muốn tham gia.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
13,991
Điểm cảm xúc
5,306
Điểm
113
Chương 56: Chiếm lĩnh tây thành
Sáng hôm sau, Trần Lâm tự mình thân chính cùng với Hồng Ánh suất lĩnh đại quân huyết tộc càn quét đàn sói.

Đây có lẽ là trận chiến cuối cùng với chúng, sao khi bị các chiến sĩ huyết tộc tiêu diệt từng nhóm nhỏ đàn sói như phát điên quyết định tổng tấn công huyết tộc.

Trước trận chiến lớn như thế này Trần Lâm không thể không có mặt, ngoài ra cậu củng muốn cài cấp, hiện tại cậu đã cấp 17 muốn sớm ngày đột phá cấp 20 để vào “thánh thành” của hệ thống xem như thế nào.

Thế là cậu cùng Hồng Ánh, Huỳnh Dao và tiểu Hắc dẫn đầu xong lên chém gϊếŧ đàn sói, trước thế công hung hãn cũng như trang bị vượt trội rất nhanh nhóm tiên phong của đàn sói dễ dàng bị tiêu diệt.

.

Tưởng chừng như sắp gϊếŧ hết nhóm tiên phong thì bất chợt từ các con hẻm vô số các con sói lao ra tấn công các chiến sĩ huyết tộc, hiển nhiên chúng chơi chiến thuật số đông.

Tuy nhiên các chiến sĩ của huyết tộc củng không phải dạng vừa, rất nhanh cách Bạch giác chiến sĩ thân mang trọng giáp xong lên trước năng cảng thế công của đàn sói, còn các Lang vệ củng không chịu yếu thế lao đến hổ trợ các chiến sĩ Bạch giác, nhưng số lượng đàn sói quá đông các chiến sĩ tuyến đầu củng dần dần cảm thấy áp lực.

Mắt thấy con sói đang lẽn ra sau đánh lén một chiến sĩ lang vệ, thì xu một tiếng một tiếng, một mũi tên bay đến xỏ xuyên qua họng nó là nó chết nay tại chỗ, không chỉ thế theo sao đó là vô số mũi tên phá không phải đến bắn chết vô số con sói.

Không xa Trần Lâm cầm trong tay Tà Nguyệt đao chém gϊếŧ một con sói đang lao đến, một bên chú ý tình hình bốn phía.

Cậu phát hiện đàn sói đã đột phá phòng tuyến của tiểu Hắc, hiển nhiên tiểu Hắc không thích hợp để phòng thủ nó thích hợp để đi càn hơn.

Còn Hồng Ánh và Huỳnh Dao thì ngược lại năng lực của các nàng là cho nàng trở thành một pháo đài di động.

Những phi tiêu từ máu của Hồng Ánh liên tục bay lựng gϊếŧ chết bất kỳ những con sói nào trong phạm vi bao phủ của chúng, những con liều mình xong qua được thì củng bị chém làm đôi trước lưỡi kiếm Thu Nguyệt.

Còn Huỳnh Dao thì gần như không hề có con sói nào vượt qua được ngọn hắc hỏa của nàng.

Thấy tình nhìn như thế Trần Lâm nhảy đến đá vào đít tiểu Hắc nói.

- Lao lên càn quét hết chúng đi chỗ này để ta.

Bị đá đít làm tiểu Hắc khá bực mình nhưng khi nghe thấy Trần Lâm nó thế, nó lại vui mừng ra mặt.

Nó róng lên một tiếng in ổi, cơ thể sáng lên những đạo huyết văn rồi dần dần phình to lên, lúc này nó đã to lớn như một chiếc tăng và làm đúng vai trò của một chiếc xe tăng, nó lao lên húc bay những con sói đang lao đến, nghiền ép hết thải mọi thứ trên đường đi của nó.

Nhìn thấy hung uy của tiểu Hắc, Trần Lâm không khỏi hít một ngụm khí lạnh, không biết nếu nó đυ.ng độ với xe tăng thật không biết ai sẽ thắng, càng ngày qua sự thăng cấp không ngừng những vũ khí nóng càng ngày càng không có đất dụng võ.

Khi Trần Lâm còn đang phân tâm thì hai con sói khác đã nhảy đến đánh lén, chúng há miệng to lớn đầy máu cắn vào vai cậu, nhưng thứ cúng cắn được chỉ là không khí.

Trần Lâm phát động Quỷ ảnh độn thuật nhẹ nhàng né tránh.

Xuất hiện lại phía sau lưng chúng Trần Lâm cầm đao vung lên, một đao chém đứt đầu của một con sói, sau đó tung cước đá lên người của con sói còn lại là nó bay ra xa mấy mét.

Chợt một cảm giác nguy hiểm ập đến Trần Lâm quá quen thuộc, tâm thần bất định thân thể hơi nghiêng người, né qua hai con sói công kích, một đao chém bay đầu một con, tay còn lại vung quyền đánh về phía hai con sói ở gần nhất.

Nương theo hai tiếng nứt vỡ vang lên, đầu của hai con sói xấu số bị Trần Lâm đánh nát, máu thịt văng ra bốn phía.

Khẽ nhìn những con sói khác đang vây quanh Trần Lâm không còn nhìn chung quanh nữa, đem tinh thần tập trung vào chiến đấu trước mặt.

Tập trung tình thần cậu phát huy hết sức mạch của bản thân đến cực hạn.

Thân hình của cậu chớp động quỷ dị lao đến trước mặt của đàn sói, ánh đao chớp động lướt qua cướp đi sinh mạng của chúng, những đóa huyết hoa lúc này nở rộ trên không trung, thân thể của những sói tràn ngập máu tươi bị cắt thành nhiều khúc rơi trên đất.

Năng lực mạnh nhất của Tà nguyệt đao, Tà nguyệt trảm phát huy.

Ở bên hướng khác, các Bạch giác chiến sĩ huy động búa lớn của mình chém gϊếŧ đàn sói đang lao đến, thân thể được bao bọc bằng lột lớp áo giáp cùng chiếc khiên lớn làm cho các nàng như một khối đá ngầm thủ hộ trước người của các tinh linh thiếu nữ đang không ngừng xạ kích, bất luận là đàn sói hung hãn như sống thần không ngừng đâm vào thì củng bị các nàng xé làm đôi.

Các Bạch giác chiến sĩ canh giữ ở trước các tinh linh thiếu nữ xạ kích phía sau, còn các lang vệ thì du đấu với chúng, những con sói liều mình vượt qua được các Bạch giác chiến sĩ đều bị lưỡi đao của các nàng chém chết.

Nhìn thấy sự phối hợp ăn ý của bộ ba Trần Lâm vô cùng hài lòng, nhưng cũng là cho cậu băng khoắn không biết có nên thêm một chi đội nửa vào không, sợ sẽ phá vỡ sự cân bằng hiện tại của các nàng.

Chiến đấu thảm thiết kéo dài 2 tiếng, Trần Lâm, Hồng Ánh, Huỳnh Dao, tiểu Hắc cùng các chiến sĩ huyết tộc liên thủ chém gϊếŧ vô số con sói, thi thể chất đống như núi.

Dần dần đàn sói bị tiêu diệt không con bao nhiêu, những con sói còn lại lúc này cảm thấy địch nhân trước mặt không phải thứ mà chúng có thể đối phó được nên quay đầu bỏ chạy.

Hung thú là vậy mặc dù đều hung hãn và khát máu, nhưng chúng có chí tệ hơn biết được khi nào nên đánh tiếp khi nào nên chạy chớ không như thây ma chỉ biết điên cuồng lao lên.

Dĩ nhiên cái nào củng có ưu khuyết của nó, đánh nhau với thây ma thì khá phiền khi gần như phải gϊếŧ hết chúng còn với hung thú chỉ cần ép chúng lui là được.

Trần Lâm nhìn thấy đàn sói chạy trốn, trong nội tâm cũng thoáng buông lỏng một hơi, chiến đấu liên tục 2 giờ liền làm cho cơ thể mạnh khỏe phi thường của cậu cũng không chịu được.

Tin...!chúc mùng bạn gϊếŧ chết sói biến dị*

Tin...!bạn nhận được kinh nghiệm*

Tin...!bạn đã thăng cấp*

Trần Lâm như một ma thần chém gϊếŧ không biết bao nhiêu con sói, bằng vào lượng kinh nghiệm khổng lồ rốt cuộc cậu cũng thăng lên cấp 18.

Đột nhiên một cảm giác nguy hiểm lại ập đến Trần Lâm ngước mặt lên nhìn lại đốn phế tích đằng xa, một sinh vậy to lớn đang lẳng lặng hình cả đại quân.

Trước mặt Trần Lâm là một con sói trắng to lớn cao tới hai mét hai, toàn thân phủ một bộ lông trắng như tuyết, hai mắt chớp động hiện lên hung mang đỏ hồng, hằm răng rắc bén như lưỡi đao.

Chỉ nhìn qua con sói kia thì Trần Lâm có thể từ trong thân thể của đối thủ cảm nhận được sát ý khổng lồ truyền ra cùng cổ lực lượng vô cùng cường đại, tuy nhiên nó không phải là lang vương cùng lắm chỉ là sói thống lĩnh mà thoi.

Suy đón của Trần Lâm là hoàn toàn đúng đàn sói lớn đã gập tai họa ở bắc thành, lang vương bỏ mạng, nó dẫn theo tộc nhân bỏ chạy xuống tây thành này tìm một mảnh đất sinh sống, nhưng đáng tiết gập phải huyết tộc và bị huyết tộc gần như tận diệt.

Nhưng nó không hề bỏ chạy đàn sói đã không còn, nhà của nó củng không còn có chạy củng vô ích, nó muốn một trận chiến rồi kết thúc sinh mạng tại đây.

Nhìn vào con sói trắng Trần Lâm cảm nhận được khát khao chiến đấu của nó, khẽ mỉm cười cậu một mình đi ra khỏi đại quân đối đầu cùng con sói.

- Tới đây ta nhường ngươi đánh trước.

Trần Lâm đứng đó, không hề dùng đến Tà Nguyệt đao lẳng lặng nhìn con sói trắng.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
13,991
Điểm cảm xúc
5,306
Điểm
113
Chương 57: Trái tim ngoan cường của sói trắng
Trần Lâm từ từ đi ra khỏi đội quân, một mình đối đầu với con sói trắng.

Bình sinh cậu chưa bao giờ nhận mình là người tốt, lúc nhỏ đã làm không ít chuyện phá làng phá xóm, sau này cũng từng gϊếŧ mấy mạng người, nhóm người Hồng Ánh củng do cậu cướp về dập tới tấp rồi mới bồi dưỡng tình cảm sau.

Nhưng đối với con sói này cậu vẩn dành sự tôn trọng nhất định, khi tất cả đều để bỏ chạy chỉ có nó ở lại quyết một trận sống chết, thế nên Trần Lâm củng hết sức chịu chơi bước ra solo 1-1 với nó.

Dĩ nhiên điều kiện tiên quyết là cậu không hề sợ nó, một con sói thống lĩnh cỏn con chả ăn thua gì với cậu một người sở hữu chỉ số vượt trội, nếu nó là một con lang vương hay hung thú cấp độ cao khác đã cậu đã kéo quân hội đồng nó rồi chớ đừng có mơ mà solo.

Nhìn con tuyết lang trước mặt Trần Lâm mỉm cười khiêu kích.

- Nào nhào vô, ta chấp ngươi ra tay trước.

Bị Trần Lâm kiêu kích con tuyết lang tức giận gào róng lao đến cái miệng rộng cắm về phía cậu.

Còn Trần Lâm chỉ mỉm cười hóa thành một làng khói nhẹ nhàng né tráng, cứ thế con tuyết lang điên cuồng tấn công còn Trần Lâm chỉ nhẹ nhàng né tránh như trêu đùa với nó.

- Gàoo!

Nhìn thấy kẻ trước mặt như đang trêu chọc mình con tuyết lang tức giận gào róng.

Bất chợt cơ thế nó như thuật di miến mất trước mặt Trần Lâm rồi đột nhiên xuất hiện sau lưng cậu há cái miệng đầy răng nanh cắm vào cổ cậu.

Cảm nhận được nguy hiểm Trần Lâm vội lách người né tránh, cánh tay nắm chặc tung một quyền về phía con sói.

Trên lệch cấp độ làm con sói chịu thiệt hứng trọn một quyền của Trần Lâm bay ra xa, nhưng nó củng kịp cào vào vai cậu.

Nhìn vết thương trên vai đang rĩ máu, cuộc vui đã không còn, Trần Lâm bật chế độ nghiêm túc.

Cậu đạp mạnh lao người đến, nhè nhàng lách người né tránh rồi liên tiếp tung quyền về phía nó, từng cú quyền phong nện vào người con sói vang lên những tiếng gớp, gớp,...!như xương gãi không ngừng vang lên.

Liên tục bị đánh vào người cơn đau đớn là hung tín của con sói bộc phát, nó tức giận phản công nhưng đáp lại nó chỉ là một cú đá vào ngực là nó văng ra xa.

Khẽ nhìn con sói đang run rẩy nằm dưới đất, từ đầu nó đã không hề có cơ hội trong cuộc chơi này, sự chênh lệch cấp độ quá lớn giữa hai bên, sự chênh lệch về trang bị đừng quên ngoài Tà nguyệt đao không tính thì Trần Lâm còn sở hữu một trang bị đỏ, và hai tím nhiêu đó thoi củng đủ cho cậu chen chân vào top sever chớ đừng nói là đánh nhau với một con sói.

Nhưng không biết là do bản năng chiến đấu của loài thú hay do ý chí của bản thân nó không cho phép nó đầu hàng, bấp chấp cơ thể đau nhức nó rắn gượng đứng dậy một lần nửa lao lên tấn công Trần Lâm.

Còn cậu thì lạnh lùng nhìn nó, cánh tay phát lực tung một quyền là đầu nó, quyền phong mạnh mẽ nện vào đầu nó làm nó ngã bịch xuống đất không ngừng co gật, cái miệng rộng không ngừng phung ra những vùng máu đen...

- Ha! ha! Tốt ngươi rất khá, từ này đi theo ta đi.

Nhìn con sói đang thôi thớp dưới đất Trần Lâm cười phá lên hiển nhiên cậu đã thích nó và muốn thu phục nó về.

Với sự phát triển của huyết tộc Trần Lâm trở nên vô cùng kén chọn, không phải đối tượng nào củng có thể “trích huyết” được, phải biết những ai được cậu “trích huyết” đều trở thành cao tầng của huyết tộc không thể quá phế được, cho nên điều kiên tiên quyết là sinh vật đó phải là giống cái...!khư khư...!không thể để một tên đực rựa lãnh đạo cách nữ chiến sĩ quý giá của cậu được lở hắn làm bậy thì sao và điều kiện thứ hai phải là cấp độ boss.

Hiển nhiên con tuyết lang này không đạt yêu cầu thứ hai, nhưng Trần Lâm lại thích tính khí ương bướng của nó, cứ thế huyết tổ thích thì huyết tổ làm thôi cấp thấp thì từ từ cày lên.

Dần dần một cái huyết kén bao bọc lấy con tuyết lang tội nghiệp trước ánh mắt đê tiện của Trần Lâm.

Lúc này bên trong huyết điện các cao tầng của huyết tộc đoán chào một thành viện mới, không ai khác chính là con tuyết lang kia, hiên tại nó đã có một cái tên hẵng hội, tiểu Tuyết.

Tên: Tuyết Lang - Tiểu Tuyết

Cấp độ: 10

Nghề nghiệp: Huyết tộc trực hệ.

Chủng tộc: Huyết tộc.

Sức mạnh: 27

Thể lực: 26

Tốc độ: 28

Tinh thần: 28

Năng lực: trái tim loài sói.

Năng lực chủng tộc: Huyết thuật biến thân.

Kỷ năng: thuấn di, phong chúc.

Trang bị: không.

Nghề nghiệp:

Huyết tộc trực hệ: là trực hệ của huyết tổ được các thế hệ huyết tộc sau kính ngưỡng.

Năng lực:

Trái tim loài sói: tăng phúc cho bản thân và tất cả các đồng tộc bên cạnh, tăng 10% thể chất, 10% tốc độ và 10% tinh thần.

Năng lực chủng tộc:

Huyết thuật biến thân: kỹ năng cổ xưa của đại địa chỉ có kẻ mạng trong mình dòng máu của đại địa mới có thể sở hữu, có thể biến đổi thành hung thú thượng cổ cũng như tôn thần cổ đại.

Kỷ năng:

Thuấn di: lập tức biến hóa đến vị trí nhất định trong tầm nhìn.

Phong chúc: hơi thở của đồng cỏ giúp tăng 20% mọi chỉ số của bản thân.

Nhìn chung tiểu Tuyết khá mạnh, trừ chỉ số hơi tệ nhưng bù lại các kỹ năng của nàng lại khá tốt, nhưng đặc biệt nhất nàng rất đẹp.

Sau khi vào huyết điện tiểu Tuyết không như con heo nào đó vô cùng biết điều, lập tức sử dụng “huyết thuật biến thân” hóa thành một nữ nhân tóc trắng xinh đẹp.

Cơ thể nàng vô cùng thon gọn khỏe khoắng, tuy bộ ngực quả chanh của nàng hơi nhỏ nhưng bờ mong đầy đặn cao vυ"t của nàng cùng cập đùi thoan gọn đã bùa lại tất cả.

Nước da của nàng vô cùng trắng cùng một mái tóc củng màu trắng kết hợp với gương mặt thanh tú anh khí bừng bừng là cho Trần Lâm không nhịn được nghĩ tối nay có nên đến hỏi thăm tình hình học tập của nàng nay không.

Thế là huyết tộc có thêm một cao tầng thứ 6.

Đứng đầu là Huyết Linh quản lý toàn bộ huyết tộc.

Thứ hai là bộ trưởng bộ quốc phòng Hồng Ánh.

Thứ ba Huỳnh Dao quản lý hậu cần.

Thứ tư là tiểu Kim thống lĩnh Phi điểu canh giữ khúc sông Vân Hà

Cuối cùng là tiểu Hắc và tiểu Tuyết chịu trách nhiệm bảo kê cho huyết tổ.

Dĩ nhiên Tuyết Nhi và Bào Bào chịu trách nhiệm bưng trà rót nước thì không tính.

Còn vị bộ trưởng bộ văn hóa chỉ biết ăn chơi sa đọa coi như bỏ.

Nhìn toàn bộ cao tầng của huyết tộc, không khí nhộn nhịp tràn ngập khắp huyết điện không còn trống trải như khi vừa mới bắt đầu.

Trần Lâm không nhịn được vui vẻ, khí thế hùng hồn nói.

- Mọi người huyết tộc ta đã chính phục tây thành.

- Ta nghĩ tiếp theo chúng ta nên tập trung tiến quân bắc thành.

- Mọi người thấy thể nào.

Nghe Trần Lâm nói nhóm người Huyết Linh đều gật đầu, theo như tìm hiểu thì bắc thành có vẻ dễ ăn hơn đầm lầy nam thành nhiều.

- Ta nghĩ chúng ta nên chính phục khúc sông Vân Hà trước.

Hồng Ánh chợt lên tiếng đưa ra một đề nghị khác.

Nghe thấy thế Trần Lâm nhíu mày nói.

- Chính phục khúc sông Vân Hà có thể từ từ để tiểu Kim lo sau phải gấp như vậy.

Như ý thức được việc gì Trần Lâm tức giận nói.

- Nói mau rốt cuộc có chuyện gì phải không.

Nghe Trần Lâm hỏi Hồng Ánh lên lén nhìn cậu, ho khan một tiếng rồi nói tiếp

- Khư...!khư...!cúng ta sắp có kẻ thù từ phía tây kéo đến.

Nghe nàng nói thế Trần Lâm giật mình kinh ngạc nói.

- Khốn kíp, rốt cuộc nàng đã bày trò gì.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
13,991
Điểm cảm xúc
5,306
Điểm
113
Chương 58: Mối nguy từ phương tây 18
Lúc này bên trong huyết điện, mọi người đều đi làm nhiệm vụ của mình chuẩn bị cho cuộc chiến sắp đến chỉ còn lại Trần Lâm cùng Hồng Ánh.

Ngồi trên bảo tọa Trần Lâm ánh mắt sắc lạnh nhìn Hồng Ánh đang...!quỳ gối dưới chân cậu say sưa múc lấy con thịt lông lá như chuộc tội.

- Thật là hảo thủ đoạn không ngờ tất cả đều bị nàng tính kế.

Nghe Trần Lâm nói thế Hồng Ánh không hề sợ hãi nhã côn ŧᏂịŧ đã ướt đẫm bởi nước dãi của nàng cười hì hì nói.

- Hì, hì...!chủ nhân quá khen...

Nói xong nàng cởi luôn cái áo đang mặc cơ thể lõα ɭồ chỉ còn mặt mỗi cái váy ngắn hiện ra trước mặt Trần Lâm.

Khẽ liếʍ một vòng quanh thân côn ŧᏂịŧ, Hồng Ánh bò tới phía trước dùng hai quả đào tiên non mềm của nàng kẹp lấy côn ŧᏂịŧ gân guốc kia rồi sục nhè nhẹ, nhờ nước dãi côn ŧᏂịŧ to lớn dễ dàng trượt lên trượt xuống giữa cặp ngực hồng đào trắng tinh của nàng.

Vừa phục vụ Trần Lâm, Hồng Ánh từ từ nói tiếp.

- Chủ nhân bớt giận...!tiểu nô không chắc được rằng ngài có cho ta thành huyết tộc hay không nên có tính toán chút xúi.

- Hợp lý mà phải không?

Nghe nàng lươn lẹo Trần Lâm không nhịn được nhéo lên cái má của nàng nói.

- Nàng họ lươn sao, nói rõ hơn xem ta nghe thấy hợp lý sẽ tha cho nàng.

Bị nhéo vào má nhưng Hồng Ánh không hề thấy đau mà ngược lại cảm thấy vô cùng phê pha, ánh mắt ướŧ áŧ nhìn Trần Lâm nói.

- Lão...!lão mập Trương Tuấn nhìn bề ngoại thì thấy lão ta là một người phúc hậu thật thà nhưng trên thực tế là một lão vô cùng nhỏ nhen không phân biệt đúng sai.

- Chủ nhân tôn quý gϊếŧ chết con trai của lão, lão già kia chắc cắn sẽ báo thù, cơ hội báo thù duy nhất của lão chính là quân khu 5 ở cứ điểm Minh Nhật...!ư...!ư...

Vừa nghe nàng nói Trần Lâm không nhịn được cho chân luồn dưới váy của nàng, ngón chân khẽ xoa lên âʍ ɦộ ướŧ áŧ lông lá của nàng qua lớp qυầи ɭóŧ làm nàng không nhịn được rêи ɾỉ.

Thấy Hồng Ánh đang quặn người rêи ɾỉ Trần Lâm cười đắc ý nói.

- Thế là nếu ngày xưa nếu ta không “trích huyết” với nàng mà trực tiếp gϊếŧ chết thì hôm nay cũng sẽ không có ai nhắc nhở về mối nguy này.

- Huyết tộc sẽ bị đánh lén từ phía sau.

- Đây chính là chiêu “trạng chết chúa cũng băng hà” của nàng phải không?

Bị hỏi những lúc này Hồng Ánh bị Trần Lâm kí©h thí©ɧ không chịu được ngã vào háng của cậu thở hổn hển ánh mắt ướŧ áŧ nhìn cậu, đâu còn hơi sức mà bàn chuyện tiểu sự chỉ một lòng muốn làm chuyện chính sự.

Thấy thế Trần Lâm bế nàng lên như bế công chúa đặt vào lòng mình, bàn tay không khách khí luồn dưới váy của nàng, kéo qυầи ɭóŧ trắng tinh sang một bên rồi cho ngón tay vào âʍ ɦộ ướŧ áŧ lầy lội không ngừng ra vào.

Bị tập kích nới tư mật Hồng Ánh chỉ biết rên lên như mèo cái động đực, cánh tay dương ra vuốt ve khuôn mặt Trần Lâm.

- Ư..

ư..

đúng đúng chỗ đó...

Bất chợt Trần Lâm tinh quái đưa ngón tay lên móc móc vào khói thịt thừa huyền bí trong âʍ ɦộ làm Hồng Ánh rêи ɾỉ, âʍ ɦộ nàng co thắc dữ dội như muốn nuốt lấy ngón tay của cậu, một dòng nước trắng đυ.c từ từ rĩ ra nới khóe môi âʍ ɦộ làm ướt cánh tay đang miệt mài làm việc của cậu.

Thấy thế Trần Lâm cười đắc ý rồi rút ngón tay ra đưa lên trước mặt Hồng Ánh, không ngần ngại nàng há miện ngậm lấy ngón tay trước mặt, chiếc lưỡi say mê liếʍ láp từng ngóc ngách mặc kệ nó từng nằm trong âʍ ɦộ nàng và chất dịch dính trên đó củng từ nàng mà ra.

Khi cánh tay đã được vệ sinh sạch sẽ Trần Lâm thích thú xoa nắn bộ ngực sữa của nàng, khẽ đưa ngón cái đánh qua đánh lại hạt đậu nhỏ hồng hào của nàng rồi chợt nói:

- Ta có hai chuyện thắc mắc, thứ nhất ta thấy lão Trương Tuấn củng chả có tài cán gì là sao nhờ được cứ điểm Minh Nhật báo thù cho lão, quan hệ củng không đến mức đó được.

Thứ hai tại sao nàng không sớm nói ra để huyết tộc chuẩn bị.

Nghe Trần Lâm nói thế, Hồng Ánh lúc này đang nằm gọn tròng lòng cậu ánh mắt mê ly, một tay luồn ra sau xoa đâu cậu một tay luồn xuống dưới vuốt ve côn ŧᏂịŧ bên dưới, đôi chân trắng ngần gác lên tay vịnh của bảo tọa khẽ đun đưa.

- Thứ nhất lão Trương Tuấn không có quan hệ tới mức đó, mà dù có cũng chả ai rãnh lặn lội đường xa đi trả thù cho lão, nguyên nhân để căn cứ Minh Nhật sẽ xuất thủ là vì...!tiểu nô, mẫu thân của ta là tổng giáo quan quân khu 5 ngoài ra con trai của thủ lĩnh quân khu 5 củng có tình ý với ta, lợi dụng hai điểm này lão già Trương Tuấn chắc chắn sẽ tác động được quân khu xuất binh.

- Thứ hai việc tiểu nô không báo cáo sớm là do không cần thiết, ngoài chuyện đường sá xa xôi thì nội bộ trong khu căn cứ củng không phải do một người quyết định để xuất binh đến đây không hề dễ dàng, thời gian đó để chiến sĩ huyết tộc cài cấp sẽ tốt hơn, ngoài ra lần xuất binh này chỉ mang yếu tố thâm dò nên sẽ không nhiều.

Nghe nàng nói thế Trần Lâm không khỏi bất ngờ, không ngờ Hồng Ánh lại là nhân vật lớn mẹ làm tổng giáo quan, người tình lại là con trai thủ lĩnh quân khu 5 như vậy tính ra cậu đã hớt tay trên tên kia, nghĩ đến đây thoi cậu thật sự muốn chạy đến cứ địa Minh Nhật kia hình mặt tên kia xem sao, nhưng đáng tiết giờ cậu có chuyện khác quan trọng hơn phải là.

Tiểu huynh đệ không ngừng được Hồng Ánh vuốt ve đã kháng nghị inh ổi.

Không thể để anh em chịu uất ức Trần Lâm bế bổng Hồng Ánh lên theo thế ngồi, côn ŧᏂịŧ to lớn như nhất trụ kình thiên chỉ thẳng lên trời như muốn đâm thủng trời xanh cứu giúp thương sinh.

Để Hồng Ánh tựa lưng vào ngực mình Trần Lâm từ từ hạ nàng xuống, qυყ đầυ to lớn chạm vào mép âʍ ɦộ rồi theo nhịp hạ xuống nó khẽ mở hai mép thịt chui vào tiểu huyệt bé nhỏ kia.

Bất chợt Trần Lâm thả lỏng cánh tay, trọng lực kéo Hồng Ánh xuống là cho côn ŧᏂịŧ gân guốc chuôi toạc vào âʍ ɦộ ướŧ áŧ.

- Ư..

ngài..

ngài thật xấu...

Âʍ ɦộ bị nong ra bất ngờ Hồng Ánh đau đớn rêи ɾỉ, nhưng đối với nàng đau đớn là sướиɠ khoái, các sơ thịt ôm trọn lấy hung vật lo lớn làm nàng vừa đau vừa sướиɠ.

Nghe nàng rêи ɾỉ Trần Lâm quá hiểu nàng, cậu không ngừng ngại bắt đầu nhấp phập phập vào ầm hộ lòng lá bên trên, cánh tay lực lưỡng kéo kép lấy hai chân của nàng làm cho hạ thân mở rộng ra hết cỡ đón nhận từ cú nhấp.

- Ư..

ư..

đúng mạnh...!lên...!ta sướиɠ...!sướиɠ...

Cảm nhật cây gậy không ngừng thọc vào âʍ ɦộ nàng Hồng Ánh không nhịn được rêи ɾỉ, âʍ ɦộ lầy lội giờ càng lầy lội hơn không ngừng phung trào như thác nước làm ướt mao cầu bên dưới rồi rơi xuống sàn huyết điện.

- Ta cũng...!không ngờ...!chơi ngồi lại sướиɠ như...!như vậy...

Lúc này Trần Lâm củng không nhịn được sướиɠ khoái từ hại thân truyền đến thì thầm vào tai nàng.

Cảm nhận được hơi nóng từ hơi thở của Trần Lâm phà vào tai mình Hồng Ánh không nhịn được sướиɠ khoái rùng mình từng đợt, da gà nổi lên đầy người.

Thấy thế ánh mắt Trần Lâm sáng lên như tìm được tân thế giới, khẽ cắn nhẹ vào vành tai của nàng rồi đưa lưỡi liếp láp lỗ tai trắng ngần của nàng.

Bị tấn công vào yếu điểm Hồng Ánh co giật dữ dội, cơ sướиɠ khoái làm nàng như lên cơ động kinh, tròng mắt trắng dã nước miến không nhịn được trào ra khóe miệng đang rêи ɾỉ những câu vô nghĩ.

- Ưu...!sướиɠ...!sướиɠ chết tiểu nô rồi...

- Không...!đường...!nó...!nó đang ra...!a...!a...

Cơ thể Hồng Ánh giật giật liền hồi nhất là hạ thân, một làng nước ấm nóng hỏi không nhịn được phung trào lênh láng như suối chảy đầy huyết điện.

Không ngờ nàng không nhịn được phóng xuất cùng tiểu tiện, tia nước vàng óng ánh phun ra ước cả sàn huyết điện.

Thấy thế Trần Lâm cười để tiện thì thầm vào tai nàng.

- Nàng phải dọn dẹp hết đấy nhưng không phải dùng tay mà là phải dùng miệng liếp sạch.

Nghe lời nói đầy sỉ vả của Trần Lâm, Hồng Ánh không kề thấy giận mà còn thấy vô cùng sướиɠ khoái, âʍ ɦộ vùa mới phóng xuất bắt đầu co bợp từng nhịp như muốn nuốt lấy con thịt của cậu.

Mỉm cười da^ʍ dê Trần Lâm quay người nàng lại mặt đối mặt, cái miệng rộng tham lam hôn lấy bờ môi đỏ mọng của nàng say sưa ngấu nghiến cúng, bên dưới côn ŧᏂịŧ không quê nhiệm vụ tiếp tục ra vào liên hồi như máy dập, cánh tay được giải thoát vuốt ve khắp cơ thể của nàng.

Cứ thế trên bảo tọa tối cao của huyết tộc hai thân ảnh quấn lấy nhau như hai con rắn nước không ngừng phát ra những tiếng rêи ɾỉ tiêu hồn.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
13,991
Điểm cảm xúc
5,306
Điểm
113
Chương 59: Lý Minh Nguyệt
Xa xa nới cứ điểm Minh Nhật một cuộc tranh cãi nảy lửa giữa các cao tầng của căn cứ đã nổ ra về một chủ đề hết sức đơn giản, có tấn công thanh phố Bạc Hà hay không, hay nói chính xác hơn là có tấn công huyết tộc hay không, mà người đề xuất chính là thái tử gia của khu căn cứ Gia Huy.

Dĩ nhiên việc đó gập phải sự phản đối của các cao tầng của căn cứ này, bởi lẽ việc xuất binh quá vô lý không nói đến đường sá xa xôi thì hiện tại khu căn cứ cũng đang chống chọi với thây ma từ thành phố Minh Nhật không rảnh mà lo chuyện không đâu.

- Gia Huy tình hình hiện tại của khu căn cứ không phải quá tốt, không thích hợp xuất binh.

Lúc này một trung niên ngồi bên cạnh Gia Huy lên tiếng khuyên nhủ y.

Thấy có người lên tiếng những người khác cũng gật đầu phụ họa nói.

- Phải đó Gia Huy đường đến Bạc Hà quá xa, giờ kéo binh đến đó sẽ gập rất nhiều nguy hiểm.

Nghe mọi người nói thế Gia Huy tức giận, ánh mắt lạnh lùng nhìn mọi người.

- Chuyện này là vì cứu lấy Hồng Ánh nữ nhi độc nhất của Minh Nguyệt giáo quan, đừng quên ràng nàng ta là tổng giáo quan của khu căn cứ này.

Nghe Gia Huy nói thế mọi người đều vô thức nhìn lại nữ nhân lanh lùng đang ngồi cuối hàng, thấy khung mặt lạnh như băng của nàng mọi người không nhịn được run mình.

Nữ nhân lành lung kia chính là nguồn cơn của tất cả, nếu chỉ có Gia Huy sinh chuyện thì cũng chả ai quan tâm nhưng chuyện này lại dính đến nữ nhân này mới rắc rối.

Lý Minh Nguyệt mẹ ruột của Phạm Hồng Ánh vợ của cố thị trưởng thành phố Minh Nhật, nhưng nàng ta nổi tiếng không phải vì chồng mình hay là vì dựa hơi Lý gia một trong những gia tộc lâu đời nhất của Việt Long quốc mà ở tài năng của chính nàng ta.

Khi còn là trẻ thay vì mộng mơ như bao nhiêu thiếu nữ khác thì nàng đã! là quán quân 5 năm đại hội võ thuật cấp quốc gia, không chỉ thế nàng còn đánh ra quốc tế chả ngán bố con thằng nào đánh thẳng vào chung kết, chỉ đáng tiết bại trận trước Tây phương đệ nhất nữ chiến thần, tuy nhiên trận chiến vang dội đó vẫn luôn in trong tâm trí của những người hâm mộ về giải thoại của cuộc ác chiến giữa Đông phương Huyết sắc kỳ lân và Tây phương Hoàng Kim bĩ mông.

Thế là dù bại trận Minh Nguyệt vẫn trở thành nữ thần của không biết bao nhiêu người có cả một thanh niên nào đó tên là Trần Thiên.

Nhưng vào một ngày giông gió bão bùng nàng chấp nhận gã vào Phạm gia làm vợ của Phạm Hùng làm tan nát trái tim của không biết bao nhiêu thanh niên trong đó có cả Trần Thiên làm lão tí nữa thì nhãi sông, làm cho tí nữa thì lão tác không có truyện viết.

Tuy nhiên không biết là do thượng thiên có mắt hay là do lời nguyên rủa của trăm vạn thanh niên cả nước mà! Phạm Hồng may mắn về với ông bà làm cho cả nước tí nữa là mở tiệc ấn mừng.

Chỉ đáng tiết lúc đó có không ít người truy cầu nàng nhưng có lẽ tâm nàng đã chết chỉ một lòng muốn nuôi con và truyền thụ lại võ thuật của mình, thế là nàng gia nhập quân khu 5 rất nhanh bằng tài năng lẫn uy tín của mình nàng trở thành tổng giáo quan trẻ nhất của cả nước đào tạo không biết bao nhiêu thế hệ quân nhân.

Mãi đến sau này khi mạt thế hàn lâm, bằng võ thật siêu phàm của mình nàng chém gϊếŧ không ít thây ma trở thành một trong những người có chiến lực mạnh nhất của khu căn cứ, không tính uy tín của nàng trong quân doanh chỉ riêng chiến lực của nàng cũng làm cho tiếng nói quả nàng vô cùng có trọng lượng.

Tuy nhiên trọng lượng thì trọng lượng nhưng đυ.ng đến lợi ích thì lại là chuyện khác.

Lúc này một trung niên bụng phệ gọi là Phạm Phúc về vai vế có thể xem là anh chồng của Minh Nguyệt đứng lên khẽ cúi đầu trước nàng rồi nói.

- Minh Nguyệt xét về vai vế Hồng Ánh có thể xem là cháo ta, nàng ta gập nguy ta cũng không yên, chỉ là nàng ta bị bắt đã được một thời gian đến giờ chỉ sợ đã sớm! chết đi!

- Giờ kéo quân đi cứu nàng ta thật sự không hợp lý!

Nghe Phạm Phúc nói thế đã phần đều khẽ gật đầu những ánh mắt vẫn nhìn vào khuôn mặt lạnh lùng của Minh Nguyệt chỉ cần nàng hiểu lý lẽ một chuyện cực kỳ dễ giải quyết.

- Hay!

Khẽ thở ra một hơi Minh Nguyệt biết chỉ cần nàng đồng ý mọi chuyện sẽ kết thúc chỉ là có người mẹ nào không lo cho con mình dù biết hy vọng là xa vời, nhìn quan một vòng tất cả mọi người đang ngồi trong phòng ánh mắt nàng dừng lại tại một vị trung niên đang ngồi ở chủ vị, lão không ai khác chính là Gia Bảo lãnh tụ tối cao của khu căn cứ cũng là cha của Gia Huy.

- Mọi người nói đều không hề sai, thời gian đã qua quá lâu sợ là Hồng Ánh đã sớm chết đi việc xuất binh đế Bạc Hà là hoàn toàn vô ích.

- Chỉ là với vai trò của một người mẹ ta mong ngài có thể phái ra một đôi quân tiên phong đến đó thăm dò nếu nàng còn sống đích thân ta sẽ đến đó cứu nàng.

Nghe nàng nói thế mọi người đều thở ra một hơi, hiển nhiên Minh Nguyệt là người biết điều, một cánh quân tiên phong có chết hết cũng chả sao.

Khẽ suy nghĩ một hồi Gia Bảo của gật đầu đồng ý.

- Được ta sẽ cữ một cánh tiến phong dò Trì Dũng dẫn đầu đến Bạc Hà thâm dò trước.

- Nếu Hồng Ánh còn sống ta sẽ xuất binh cứu nàng.

Bất chợt Gia Huy đập bàng đứng lên nói.

- Không được sao lại để Trì Dũng dẫn đội, truyện quan trọng như vậy con sẻ đích thân ra tay.

Nghe Gia Huy nói thế mọi người đều khá bất ngờ, ai chủng biết chuyến đi này là vô ích thậm chí có thể mất mạnh như chơi nên chắn ai muốn bon chen là gì, theo lý người thích hợp nhất chính là mẫu thân của đương sự Minh Nguyệt những nàng là người có chiến lực cao nhất căn cứ nàng đi rồi ai bảo vệ họ, lở như nếu nàng chết căn cứ sẽ thiệt thồi lớn, cho nên chuyện này rơi trên đầu kẻ vô tội là tên Trì Dũng nào đó, không ngờ thái tử gia lại nhảy ra xung phong.

Dĩ nhiên chuyện này gập phải sự phản đối của Gia Bảo.

- Làm càn ngươi thì biết gì mà dẫn quân, còn không mau ngồi xuống.

Tuy nhiên ý Gia Huy đã quyết không hề nghe lão cha mình, một cuộc cãi vã lại tiếp tục diễn ra nhưng lần này là giữa hai người.

Thế là sáng hôm sau một đội quân hơn trăm người, trang bị hai chiết xe thiết giáp, hai xe pháo kích cùng một chiếc xe tải chở nhu yếu phẩm đạn dược tập hợp trước cửa căn cứ trước ánh mắt trắng dã của nhóm cao tầng.

- Đội nhìn như này mà nói là tiếng phong, có chó nó tin.

Hiển nhiên nhờ sự góp mặt của Gia Huy mà từ một đội hình tiên phong có lẽ chắc chỉ mấy chục người biến thành như hiện tại, thậm chí nếu không phải sợ đám người kia nhảy cẩn lên có lẽ sẽ còn nhiều hơn nữa.

Đứng trước cổng khu căn cứ Minh Nguyệt khẽ cúi đầu trước Gia Huy nói.

- Lần này cảm ơn cháu, đi đường nhất định phải bảo trọng.

- Nếu gập được Hồng Ánh không được tham chiến nhất định phải quay về báo tin.

- Còn nếu nàng đã chết thì cũng phải quay về không cần báo thì gì cả, hiểu không.

Nghe nàng nói thế Gia Huy khẽ cười nói.

- Dì cứ yên tâm cháu sẽ mang Hồng Ánh trở về.

Nói xong Gia Huy leo lên xe thiết giáp bắt đầu xuất phát.

Nhìn đoàn người đang đi xa Minh Nguyệt vô cùng cảm động còn Gia Bảo thì cực kỳ lo lắng cho thằng con trời đánh này.

Về phần Gia Huy lại cực kỳ vui vẻ ngồi trên xe thiết giáp, thật tế cao tầng của khu căn cứ chỉ biết về dị tộc kia thông qua Trương Tuấn, một “người thân tín” của y mà y đã cổ tình để cho lão khai thiếu một vài điều đó là dị tộc kia không hề gϊếŧ nữ nhân mà bắt về chơi và quan trọng nhất bọn chúng dù khá đông khoảng mấy mấy trăm người như lại rất tối cổ chỉ sử dụng cung, tên, gậy gỗ.

Cho nên rất có thể Hồng Ánh vẫn còn sống, chỉ cần Gia Huy đến đó với nhiêu đây binh lính có thể nhẹ nhàng tiêu diệt dị tộc kia cứu lấy Hồng Ánh nhưng không phải là vì nàng!

Từ lúc biếc được cũng tộc kia bắt nữ nhân về chơi Gia Huy đã triệt để bỏ qua Hồng Ánh có chăng chỉ là tức tối vì bị hớt tay trên mà thoi, nàng ta chỉ sợ đã bị dị tộc kia chơi nát bụng mang dạ chửa các kiểu Gia Huy hắn không thèm nên hắn đã chuyển từ con sang mẹ!

Dù Hồng Ánh có sống hay chết, cứu được hay không thì trước tràng cảnh con gái bị chơi đến tơi bởi hoa lá người đau lòng nhất chắc chắn sẽ là người mẹ, trước cú số tâm lý đó thì một người hết lòng giúp đỡ mẹ con nàng, lo lắng từ đầu đến cuối thì thử hổi nàng sao không xiêu lòng cho được, thậm chí nếu Hồng Ánh còn tốt hắn không ngại thu luôn cả mẹ lẫn con.

Nghĩ đến đây Gia Huy đắc ý không nhịn được cười phá lên.

Nhưng đáng thương cho Gia Huy cái “người thân tín” của y lại đưa cho y những tình báo hoàn toàn sai lầm chuyến đi này Gia Huy cách chắn phải chết, chỉ cần hắn dám xâm phạm huyết tộc với tính khí của Trần Lâm chắc chắn sẽ gϊếŧ hắn đến lúc đó lão cha của hắn sẽ điên cuồng trả thù huyết tộc đó mới chính là mưu đồ của lão già Trương Tuấn.
 
Top