[Võng du] Ngoại Vực Tái Khởi Ký - Uổng Nhân Sinh
- Tham gia
- 18/7/25
- Bài viết
- 39
- Điểm cảm xúc
- 98
- Điểm
- 18

-
Featured
- #31
Chương 30: Renova
Tôi thích người khác rồi.
Câu trả lời của Roseline đâm xuyên qua trái tim ngu xuẩn của Tạ Đình Đề. Hắn thét lên rồi gục ngã ra đất. Mặc kệ thằng ngu đó. Long Tiểu Phiến không muốn để ý xem nó diễn cái gì. Thái quá đến ê cả răng rồi. Long Tiểu Phiến hướng sang phía Mã Gia nói.
Biết tại sao thua không?
Mã Gia im lặng cúi đầu. Không có vẻ gì là sẽ trả lời. Mấy người tính cách nặng nề thế này Long Tiểu Phiến cũng hết cách, chỉ có thể nhẹ giọng an ủi.
Thắng bại trong chốc lát có gì quan trọng đâu. Đây còn là đấu tập. Không cần phải hơn thua. Luyện tập có thua mới chịu thừa nhận vấn đề của mình, chứ thắng hoài mà vấn đề vẫn còn nguyên người khác nói ông cũng không thừa nhận đâu.
Có muốn nghe phản hồi không?
Thấy hắn không trả lời, Long Tiểu Phiến đành phải chủ động. Mã Gia ngẩng đầu lên trong chốc lát. Vẫn im lặng mà gật đầu.
Tại sao ông dùng phá thủ?
Dùng hai vạch năng lượng để phá thủ không phải là một ý tưởng hay đâu. Trong đơn đấu năng lượng dùng để cưỡng chế thoát thân sẽ hiệu quả hơn nhiều. Hai vạch phá thủ, đánh cùng lắm lên được một liên kích. Còn người ta dùng một vạch thoát thân đã hủy liên kích đấy xong rồi. Lỗ to.
Vậy phải làm sao để xuyên qua phòng thủ?
Mạc Gia cuối cùng cũng lên tiếng. Đây là một dấu hiệu tốt.
Có nhiều cách đó. Ví dụ như lừa đối phương thao tác gạt đòn rồi ngừng ngang đòn tấn công của mình. Lúc này họ sẽ không phản xạ ngắt chiêu kịp và có khoảng thời gian phục hồi tư thế để ông tấn công. Hoặc dùng những chiêu chụp bắt có tác dụng kể cả khi đối phương đỡ đòn. Hoặc chiêu diện rộng.
Ông là nhân vật cận chiến không có kỹ năng sát thương diện rộng thì thôi đi, nhưng tại sao không thấy sử dụng chụp bắt nào?
Long Tiểu Phiến phân tích qua cho hắn. Mạc Gia nghe rất kỹ, sau đó ỉu xìu cúi đầu trả lời.
Mấy kỹ năng đó đều đắt. Tôi chưa mua được.
Long Tiểu Phiến sực tỉnh. Hắn đã quen với chuyện muốn gì có nấy nên hơi có chút không quen thuộc với tình huống của tân binh. Mới vội vàng gọi tất cả lại một chỗ.
Nhìn Roseline, hắn nói để cho tất cả cùng nghe.
Này em gái, tại sao vừa rồi cả hai đứa không đứa nào dùng dịch chuyển tức thời vậy? Đừng có nói với anh là cả hai đều không có nhé?
Roseline và Mã Gia cùng gật đầu. Northwick nãy giờ im lặng ngồi phía sau mới lên tiếng.
Chiêu đó đắt lắm anh. Ở đây ai cũng không có.
Mọi người đồng loạt gật đầu. Dịch chuyển tức thời là chiêu thức gần như ai cũng muốn có. Do đó cung không đủ cầu, giá bị đẩy lên rất cao. Một số thế lực khác thành viên tầng lớp thấp có khi cũng không có mà dùng. Nói gì tới cái đám mới chơi này.
Long Tiểu Phiến câm nín. Không nói gì đi một mình ra phía rương đồ. Trong đấu trường các NPC thiết yếu hầu như đều có đủ. Sau đó quay lại phía mọi người.
Trước ánh mắt không thể tin được của bọn họ. Ném ra năm quyển mật tịch dịch chuyển tức thời.
Mỗi đứa lấy một quyển đi. Kỹ năng này mà không có thì khó chơi lắm.
Hít một hơi khí lạnh. Tất cả đều không tin nổi, nghĩ trong lòng.
“Ôm được cái chân to rồi!”
Bang chủ Nguyệt Dị bang đừng hòng có được cái phong thái đại tài chủ này, mà hắn cũng không có để cho. Không chỉ mỗi hắn. Mà gần như thế lực nào cũng vậy. Thế mà một người thần thần bí bí, trong một chớp mắt có thể vứt ra năm bộ cho người mới gặp lần đầu.
Chỉ có mỗi Roseline ngây ngây ngô ngô không hiểu gì. Con bé này không am hiểu mấy thứ đó. Kỹ năng toàn nhặt được cái gì hay ai cho cái gì thì học rồi tự lựa chọn trong số đó thôi, chưa bao giờ tiếp xúc đến cái thứ gọi là thị trường.
Long Tiểu Phiến đưa thêm cho Mã Gia một mật tịch chụp bắt, cùng một loại với ngón đòn tóm cổ vật qua vai hắn hay dùng. Sau đó ghé tai nói nhỏ.
Sinh hoạt nhóm có chuyện gì thì cứ nói. Đừng im im mãi như vậy.
Tôi biết là ông không phục, nhưng không cần phải quá thất vọng. Con bé đó đánh đấm có nét lắm, không giống những người chơi bình thường ông từng gặp đâu.
Nói xong cũng không quản tới hắn nữa, đi qua nhóm mấy người còn lại. Ánh mắt bọn họ bây giờ thay đổi hẳn. Long lanh nhìn hắn lấp lánh một chữ tiền. Long Tiểu Phiến ê răng. Loại chuyện này về sau ít làm một chút thì hơn.
Roseline không hiểu sách kỹ năng kia giá trị như thế nào, chỉ ngắn gọn cảm ơn rồi đứng đó nhìn mọi người phấn khích mà chẳng hiểu chuyện gì xảy ra cả, vô cùng ngố. Long Tiểu Phiến đánh tiếng với con bé, khen ngợi.
Đánh rất tốt. Không tin được em là người mới luôn đó.
Đúng vậy đúng vậy, liên kích vô cùng đẹp mắt.
Tạ Đình Đề vẫn chưa bỏ cuộc. Chỉ thất vọng một lúc liền phục hồi tác phong nịnh bợ, chó liếm. Nhưng chẳng ai để ý đến hắn cả. Chúa hề cỡ này. Long Tiểu Phiến bắt đầu thấy lo ngại cho tương lai sắp tới rồi.
Cứ tự phát triển phong cách của em. Hiện giờ em còn chưa biết nhiều. Anh chỉ trỏ hướng dẫn chỉ làm em rối hơn thôi. Trải nghiệm thêm, khi nào có vấn đề thấy vướng thì hỏi anh.
Roseline cười rất tươi cảm ơn Long Tiểu Phiến. Hắn hỏi tất cả những người còn lại.
Có ai cảm thấy mình có thể đánh tốt hơn Roseline không?
Ba người còn lại đều im lặng. Long Tiểu Phiến quan sát một lúc, không thấy ai nói gì liền chốt lại vấn đề.
Được rồi, nếu Roseline là trình độ cao nhất mà mọi người đạt tới thì anh đã xem đủ. Sau này thắc mắc gì thì hỏi anh. Hiện tại có ai chưa hoàn thành nhiệm vụ dưới cấp sáu mươi không. Chúng ta bắt đầu với nhiệm vụ thấp nhất cùng nhau đi một mạch cho tiện.
Helen Connor rụt rè nói.
Em còn một nhiệm vụ trước sáu mươi.
Còn ai có nhiệm vụ thấp hơn không?
Long Tiểu Phiến lớn tiếng hỏi tất cả mọi người, không ai lên tiếng. Northwick đành tiếp lời.
Em với Tạ Đình Đề đã làm vượt nhiệm vụ mốc này rồi.
Long Tiểu Phiến gật đầu. Nếu Helen Connor là người chậm nhất thì bắt đầu từ đó. Những người khác dù đã làm xong nhiệm vụ này từ trước vẫn có thể đi cùng hỗ trợ. Hắn nói với Helen Connor.
Được rồi, vậy nhiệm vụ của em hiện tại ở khu vực nào?
Cô gái kiểm tra ghi chú một lúc. Sau đó nhanh chóng trả lời.
Renova.
.
Renova.
Một trong những thành phố của Techspace. Thế lực án ngữ cực Bắc của nửa lục địa phía nhân loại. Trong một thế giới của đao kiếm và ma thuật. Bọn họ trở nên vô cùng lạc lõng khi là thế lực duy nhất xây dựng theo hướng công nghệ cao. May mà đó cũng chỉ là công nghệ cao dựa trên ma thuật, ma thạch mang màu sắc giả tưởng. Chứ nếu dùng thiết lập cyberpunk thì người khác thật sự muốn cắn lưỡi. Nơi này nằm ở rìa lục địa, hai mặt không có biên giới, thực sự rất có lợi so với các thế lực khác. Chúng chỉ cần rải quân ở một phía trong khi người khác phải vung kiếm chín phương.
Long Tiểu Phiến sử dụng truyền tống trận để tới Renova. Khi tới nơi. Hắn thấy mình đang ở bên trong một không gian hẹp hình trụ. Bức tường trước mắt có một biểu tượng tiêu ký của thế lực, nó nhanh chóng xoay tròn, có tiếng động cơ xuyên qua sắt thép truyền tới tai Long Tiểu Phiến. Chẳng cần quá lâu biểu tượng đó đã dừng lại, bức tường trước mặt Long Tiểu Phiến mau chóng tách đôi, bên ngoài là một thế giới đầy màu sắc với những kiến trúc cao lớn đa tầng chắn hết tầm nhìn của hắn.
Chào mừng quý khách tới Renova.
Một giọng NPC vang lên bên ngoài. Long Tiểu Phiến nhanh chóng bước ra khỏi cái kén dịch chuyển. Những người khác trong đội cũng lần lượt xuất hiện ở các khoang kén bên cạnh.
Trước mặt họ là các kiến trúc khổng lồ, nhưng Long Tiểu Phiến thấy ánh nắng chiếu tới từ phía sau lưng. Quay đầu lại. Không gian thoáng đãng liền hiện ra trước mắt. Họ đang ở cảng vận chuyển. Renova là một thành phố lơ lửng trên không trung bằng ma pháp. Từ phòng kính ở cảng nhìn ra bên ngoài dù là trên đầu hay dưới chân đều là bầu trời vô tận. Những chiếc khinh khí cầu vận hành bằng phép thuật đang liên tục không ngừng cùng lúc vừa cập bến lẫn rời đi. Những trạm gác và pháp bảo chỉ đường lơ lửng điểm xuyết không trung. Một khung cảnh vô cùng kích thích. Roseline với Helen hai đứa con gái đã phát cuồng rồi. Phải thôi, cảnh đẹp thế này, dù là Long Tiểu Phiến không lạ lẫm gì với Ngoại Vực cũng thấy hứng thú.
Gọi mấy cái đứa gánh nặng đó tập trung lại. Long Tiểu Phiến hỏi Helen Connor.
Chủ nhiệm vụ của em ở chỗ nào. Tới đó thôi.
Helen gật đầu. Dẫn đoàn di chuyển tới nơi cần thiết. Vì không cần vội lắm nên Long Tiểu Phiến cũng không thúc giục. Để mặc mọi người tự nhiên. Hai nữ nhân đi đầu liên tục chỉ trỏ cảnh đẹp trò chuyện không điểm dừng. Simp chúa Tạ Đình Đề bồi tiếp rất cẩn thận còn Northwick đang kèm chặt ở bên ngăn hắn làm mấy trò con bò. Chỉ có Mã Gia chậm rãi đi cuối cùng với Long Tiểu Phiến.
Cái tổ đội này sẽ phiền phức lắm đây.
Long Tiểu Phiến lững thững đi đằng sau, không để ý rằng ở một góc khuất tầm nhìn. Có người đang bí mật theo dõi hắn.
Băng qua con đường lát đá hoa cương. Từ mặt đất Long Tiểu Phiến có thể nhìn thấy những đường ống di chuyển nội bộ của thành Renova đan thành tấm lưới trên đầu. Những tòa kiến trúc được đẽo gọt bằng đá lớn, gia cố thêm bởi những khung kim loại khổng lồ. Trên bề mặt kiến trúc sáng lên những đường vân ma thuật, tạo nên một không khí thần bí vô cùng đặc trưng.
Trước mặt bọn họ là một quảng trường rộng rãi. Cửa hàng xuất hiện nhan nhản ở khu vực này, những người khác cũng muốn trao đổi thứ gì đó đều kéo hết về đây. Tạo thành một khung cảnh hỗn loạn và chật chội. Ngay tại trung tâm quảng trường. Một cột đá năng lượng khổng lồ được dựng thẳng đứng. Mạng liên kết truyền năng lượng từ đó phóng đi khắp nơi. Giống như một cái mạng nhện bằng ánh sáng bao phủ lấy toàn bộ thành phố. Renova có vài nguồn năng lượng như thế, nhưng cái đặt ở quảng trường là nguồn có sức chịu tải lớn nhất.
Bên này bên này.
Roseline nắm tay Helen, hét lên ra hiệu với mấy người bị tụt lại phía sau. Mấy đứa ngốc này, thấy quảng trường khó di chuyển cũng không chịu chậm lại chờ đợi. Long Tiểu Phiến cố gắng lách người qua đám đông, mãi mới đuổi kịp.
Helen Connor dẫn mọi người đi trên con đường rời khỏi trung tâm thành phố. Khung cảnh cũng dần bớt xô bồ hơn. Một cây cầu vắt ngang bầu trời, dẫn tới khu vực biệt lập phía bên kia. Dưới chân là không gian vô tận không nhìn thấy mặt đất. Những đám mây đã che lấp hết cả. Bọn họ đi hết cây cầu. Phía bên đó là một khu rừng nhân tạo. Hoàn toàn không giống với trung tâm thành phố. Chỉ là ở chính giữa khu vực này có một căn nhà gỗ nằm trên đồi đất đang lơ lửng giữa không gian. Xung quanh nó có một vòng tròn trống rỗng. Giống như là hào nước vậy. Thay vì được vây quanh bởi nước, cái vòng tròn này chẳng có gì cả. Thuần túy là một cái lỗ khổng lồ giữa rừng bên dưới là khoảng không vô tận. Có một khối đất cõng trên mình căn nhà nhỏ lơ lửng ở trung tâm. Có thể đơn giản tưởng tượng như vậy.
Helen Connor không dừng bước. Cô tiếp tục tiến về phía trước, đặt bước chân của mình lên khoảng không. Nhưng cô không rơi xuống. Mỗi lần bước chân chạm lên không gian, một trường năng lượng sẽ từ nơi đó tản ra xung quanh như gợn sóng nước. Con đường vô hình này dẫn Helen tới căn nhà trước mặt.
Nơi chủ nhân thật sự của Renova đang chờ.
Câu trả lời của Roseline đâm xuyên qua trái tim ngu xuẩn của Tạ Đình Đề. Hắn thét lên rồi gục ngã ra đất. Mặc kệ thằng ngu đó. Long Tiểu Phiến không muốn để ý xem nó diễn cái gì. Thái quá đến ê cả răng rồi. Long Tiểu Phiến hướng sang phía Mã Gia nói.
Biết tại sao thua không?
Mã Gia im lặng cúi đầu. Không có vẻ gì là sẽ trả lời. Mấy người tính cách nặng nề thế này Long Tiểu Phiến cũng hết cách, chỉ có thể nhẹ giọng an ủi.
Thắng bại trong chốc lát có gì quan trọng đâu. Đây còn là đấu tập. Không cần phải hơn thua. Luyện tập có thua mới chịu thừa nhận vấn đề của mình, chứ thắng hoài mà vấn đề vẫn còn nguyên người khác nói ông cũng không thừa nhận đâu.
Có muốn nghe phản hồi không?
Thấy hắn không trả lời, Long Tiểu Phiến đành phải chủ động. Mã Gia ngẩng đầu lên trong chốc lát. Vẫn im lặng mà gật đầu.
Tại sao ông dùng phá thủ?
Dùng hai vạch năng lượng để phá thủ không phải là một ý tưởng hay đâu. Trong đơn đấu năng lượng dùng để cưỡng chế thoát thân sẽ hiệu quả hơn nhiều. Hai vạch phá thủ, đánh cùng lắm lên được một liên kích. Còn người ta dùng một vạch thoát thân đã hủy liên kích đấy xong rồi. Lỗ to.
Vậy phải làm sao để xuyên qua phòng thủ?
Mạc Gia cuối cùng cũng lên tiếng. Đây là một dấu hiệu tốt.
Có nhiều cách đó. Ví dụ như lừa đối phương thao tác gạt đòn rồi ngừng ngang đòn tấn công của mình. Lúc này họ sẽ không phản xạ ngắt chiêu kịp và có khoảng thời gian phục hồi tư thế để ông tấn công. Hoặc dùng những chiêu chụp bắt có tác dụng kể cả khi đối phương đỡ đòn. Hoặc chiêu diện rộng.
Ông là nhân vật cận chiến không có kỹ năng sát thương diện rộng thì thôi đi, nhưng tại sao không thấy sử dụng chụp bắt nào?
Long Tiểu Phiến phân tích qua cho hắn. Mạc Gia nghe rất kỹ, sau đó ỉu xìu cúi đầu trả lời.
Mấy kỹ năng đó đều đắt. Tôi chưa mua được.
Long Tiểu Phiến sực tỉnh. Hắn đã quen với chuyện muốn gì có nấy nên hơi có chút không quen thuộc với tình huống của tân binh. Mới vội vàng gọi tất cả lại một chỗ.
Nhìn Roseline, hắn nói để cho tất cả cùng nghe.
Này em gái, tại sao vừa rồi cả hai đứa không đứa nào dùng dịch chuyển tức thời vậy? Đừng có nói với anh là cả hai đều không có nhé?
Roseline và Mã Gia cùng gật đầu. Northwick nãy giờ im lặng ngồi phía sau mới lên tiếng.
Chiêu đó đắt lắm anh. Ở đây ai cũng không có.
Mọi người đồng loạt gật đầu. Dịch chuyển tức thời là chiêu thức gần như ai cũng muốn có. Do đó cung không đủ cầu, giá bị đẩy lên rất cao. Một số thế lực khác thành viên tầng lớp thấp có khi cũng không có mà dùng. Nói gì tới cái đám mới chơi này.
Long Tiểu Phiến câm nín. Không nói gì đi một mình ra phía rương đồ. Trong đấu trường các NPC thiết yếu hầu như đều có đủ. Sau đó quay lại phía mọi người.
Trước ánh mắt không thể tin được của bọn họ. Ném ra năm quyển mật tịch dịch chuyển tức thời.
Mỗi đứa lấy một quyển đi. Kỹ năng này mà không có thì khó chơi lắm.
Hít một hơi khí lạnh. Tất cả đều không tin nổi, nghĩ trong lòng.
“Ôm được cái chân to rồi!”
Bang chủ Nguyệt Dị bang đừng hòng có được cái phong thái đại tài chủ này, mà hắn cũng không có để cho. Không chỉ mỗi hắn. Mà gần như thế lực nào cũng vậy. Thế mà một người thần thần bí bí, trong một chớp mắt có thể vứt ra năm bộ cho người mới gặp lần đầu.
Chỉ có mỗi Roseline ngây ngây ngô ngô không hiểu gì. Con bé này không am hiểu mấy thứ đó. Kỹ năng toàn nhặt được cái gì hay ai cho cái gì thì học rồi tự lựa chọn trong số đó thôi, chưa bao giờ tiếp xúc đến cái thứ gọi là thị trường.
Long Tiểu Phiến đưa thêm cho Mã Gia một mật tịch chụp bắt, cùng một loại với ngón đòn tóm cổ vật qua vai hắn hay dùng. Sau đó ghé tai nói nhỏ.
Sinh hoạt nhóm có chuyện gì thì cứ nói. Đừng im im mãi như vậy.
Tôi biết là ông không phục, nhưng không cần phải quá thất vọng. Con bé đó đánh đấm có nét lắm, không giống những người chơi bình thường ông từng gặp đâu.
Nói xong cũng không quản tới hắn nữa, đi qua nhóm mấy người còn lại. Ánh mắt bọn họ bây giờ thay đổi hẳn. Long lanh nhìn hắn lấp lánh một chữ tiền. Long Tiểu Phiến ê răng. Loại chuyện này về sau ít làm một chút thì hơn.
Roseline không hiểu sách kỹ năng kia giá trị như thế nào, chỉ ngắn gọn cảm ơn rồi đứng đó nhìn mọi người phấn khích mà chẳng hiểu chuyện gì xảy ra cả, vô cùng ngố. Long Tiểu Phiến đánh tiếng với con bé, khen ngợi.
Đánh rất tốt. Không tin được em là người mới luôn đó.
Đúng vậy đúng vậy, liên kích vô cùng đẹp mắt.
Tạ Đình Đề vẫn chưa bỏ cuộc. Chỉ thất vọng một lúc liền phục hồi tác phong nịnh bợ, chó liếm. Nhưng chẳng ai để ý đến hắn cả. Chúa hề cỡ này. Long Tiểu Phiến bắt đầu thấy lo ngại cho tương lai sắp tới rồi.
Cứ tự phát triển phong cách của em. Hiện giờ em còn chưa biết nhiều. Anh chỉ trỏ hướng dẫn chỉ làm em rối hơn thôi. Trải nghiệm thêm, khi nào có vấn đề thấy vướng thì hỏi anh.
Roseline cười rất tươi cảm ơn Long Tiểu Phiến. Hắn hỏi tất cả những người còn lại.
Có ai cảm thấy mình có thể đánh tốt hơn Roseline không?
Ba người còn lại đều im lặng. Long Tiểu Phiến quan sát một lúc, không thấy ai nói gì liền chốt lại vấn đề.
Được rồi, nếu Roseline là trình độ cao nhất mà mọi người đạt tới thì anh đã xem đủ. Sau này thắc mắc gì thì hỏi anh. Hiện tại có ai chưa hoàn thành nhiệm vụ dưới cấp sáu mươi không. Chúng ta bắt đầu với nhiệm vụ thấp nhất cùng nhau đi một mạch cho tiện.
Helen Connor rụt rè nói.
Em còn một nhiệm vụ trước sáu mươi.
Còn ai có nhiệm vụ thấp hơn không?
Long Tiểu Phiến lớn tiếng hỏi tất cả mọi người, không ai lên tiếng. Northwick đành tiếp lời.
Em với Tạ Đình Đề đã làm vượt nhiệm vụ mốc này rồi.
Long Tiểu Phiến gật đầu. Nếu Helen Connor là người chậm nhất thì bắt đầu từ đó. Những người khác dù đã làm xong nhiệm vụ này từ trước vẫn có thể đi cùng hỗ trợ. Hắn nói với Helen Connor.
Được rồi, vậy nhiệm vụ của em hiện tại ở khu vực nào?
Cô gái kiểm tra ghi chú một lúc. Sau đó nhanh chóng trả lời.
Renova.
.
Renova.
Một trong những thành phố của Techspace. Thế lực án ngữ cực Bắc của nửa lục địa phía nhân loại. Trong một thế giới của đao kiếm và ma thuật. Bọn họ trở nên vô cùng lạc lõng khi là thế lực duy nhất xây dựng theo hướng công nghệ cao. May mà đó cũng chỉ là công nghệ cao dựa trên ma thuật, ma thạch mang màu sắc giả tưởng. Chứ nếu dùng thiết lập cyberpunk thì người khác thật sự muốn cắn lưỡi. Nơi này nằm ở rìa lục địa, hai mặt không có biên giới, thực sự rất có lợi so với các thế lực khác. Chúng chỉ cần rải quân ở một phía trong khi người khác phải vung kiếm chín phương.
Long Tiểu Phiến sử dụng truyền tống trận để tới Renova. Khi tới nơi. Hắn thấy mình đang ở bên trong một không gian hẹp hình trụ. Bức tường trước mắt có một biểu tượng tiêu ký của thế lực, nó nhanh chóng xoay tròn, có tiếng động cơ xuyên qua sắt thép truyền tới tai Long Tiểu Phiến. Chẳng cần quá lâu biểu tượng đó đã dừng lại, bức tường trước mặt Long Tiểu Phiến mau chóng tách đôi, bên ngoài là một thế giới đầy màu sắc với những kiến trúc cao lớn đa tầng chắn hết tầm nhìn của hắn.
Chào mừng quý khách tới Renova.
Một giọng NPC vang lên bên ngoài. Long Tiểu Phiến nhanh chóng bước ra khỏi cái kén dịch chuyển. Những người khác trong đội cũng lần lượt xuất hiện ở các khoang kén bên cạnh.
Trước mặt họ là các kiến trúc khổng lồ, nhưng Long Tiểu Phiến thấy ánh nắng chiếu tới từ phía sau lưng. Quay đầu lại. Không gian thoáng đãng liền hiện ra trước mắt. Họ đang ở cảng vận chuyển. Renova là một thành phố lơ lửng trên không trung bằng ma pháp. Từ phòng kính ở cảng nhìn ra bên ngoài dù là trên đầu hay dưới chân đều là bầu trời vô tận. Những chiếc khinh khí cầu vận hành bằng phép thuật đang liên tục không ngừng cùng lúc vừa cập bến lẫn rời đi. Những trạm gác và pháp bảo chỉ đường lơ lửng điểm xuyết không trung. Một khung cảnh vô cùng kích thích. Roseline với Helen hai đứa con gái đã phát cuồng rồi. Phải thôi, cảnh đẹp thế này, dù là Long Tiểu Phiến không lạ lẫm gì với Ngoại Vực cũng thấy hứng thú.
Gọi mấy cái đứa gánh nặng đó tập trung lại. Long Tiểu Phiến hỏi Helen Connor.
Chủ nhiệm vụ của em ở chỗ nào. Tới đó thôi.
Helen gật đầu. Dẫn đoàn di chuyển tới nơi cần thiết. Vì không cần vội lắm nên Long Tiểu Phiến cũng không thúc giục. Để mặc mọi người tự nhiên. Hai nữ nhân đi đầu liên tục chỉ trỏ cảnh đẹp trò chuyện không điểm dừng. Simp chúa Tạ Đình Đề bồi tiếp rất cẩn thận còn Northwick đang kèm chặt ở bên ngăn hắn làm mấy trò con bò. Chỉ có Mã Gia chậm rãi đi cuối cùng với Long Tiểu Phiến.
Cái tổ đội này sẽ phiền phức lắm đây.
Long Tiểu Phiến lững thững đi đằng sau, không để ý rằng ở một góc khuất tầm nhìn. Có người đang bí mật theo dõi hắn.
Băng qua con đường lát đá hoa cương. Từ mặt đất Long Tiểu Phiến có thể nhìn thấy những đường ống di chuyển nội bộ của thành Renova đan thành tấm lưới trên đầu. Những tòa kiến trúc được đẽo gọt bằng đá lớn, gia cố thêm bởi những khung kim loại khổng lồ. Trên bề mặt kiến trúc sáng lên những đường vân ma thuật, tạo nên một không khí thần bí vô cùng đặc trưng.
Trước mặt bọn họ là một quảng trường rộng rãi. Cửa hàng xuất hiện nhan nhản ở khu vực này, những người khác cũng muốn trao đổi thứ gì đó đều kéo hết về đây. Tạo thành một khung cảnh hỗn loạn và chật chội. Ngay tại trung tâm quảng trường. Một cột đá năng lượng khổng lồ được dựng thẳng đứng. Mạng liên kết truyền năng lượng từ đó phóng đi khắp nơi. Giống như một cái mạng nhện bằng ánh sáng bao phủ lấy toàn bộ thành phố. Renova có vài nguồn năng lượng như thế, nhưng cái đặt ở quảng trường là nguồn có sức chịu tải lớn nhất.
Bên này bên này.
Roseline nắm tay Helen, hét lên ra hiệu với mấy người bị tụt lại phía sau. Mấy đứa ngốc này, thấy quảng trường khó di chuyển cũng không chịu chậm lại chờ đợi. Long Tiểu Phiến cố gắng lách người qua đám đông, mãi mới đuổi kịp.
Helen Connor dẫn mọi người đi trên con đường rời khỏi trung tâm thành phố. Khung cảnh cũng dần bớt xô bồ hơn. Một cây cầu vắt ngang bầu trời, dẫn tới khu vực biệt lập phía bên kia. Dưới chân là không gian vô tận không nhìn thấy mặt đất. Những đám mây đã che lấp hết cả. Bọn họ đi hết cây cầu. Phía bên đó là một khu rừng nhân tạo. Hoàn toàn không giống với trung tâm thành phố. Chỉ là ở chính giữa khu vực này có một căn nhà gỗ nằm trên đồi đất đang lơ lửng giữa không gian. Xung quanh nó có một vòng tròn trống rỗng. Giống như là hào nước vậy. Thay vì được vây quanh bởi nước, cái vòng tròn này chẳng có gì cả. Thuần túy là một cái lỗ khổng lồ giữa rừng bên dưới là khoảng không vô tận. Có một khối đất cõng trên mình căn nhà nhỏ lơ lửng ở trung tâm. Có thể đơn giản tưởng tượng như vậy.
Helen Connor không dừng bước. Cô tiếp tục tiến về phía trước, đặt bước chân của mình lên khoảng không. Nhưng cô không rơi xuống. Mỗi lần bước chân chạm lên không gian, một trường năng lượng sẽ từ nơi đó tản ra xung quanh như gợn sóng nước. Con đường vô hình này dẫn Helen tới căn nhà trước mặt.
Nơi chủ nhân thật sự của Renova đang chờ.