Lượt xem của khách bị giới hạn

[Huyền huyễn] Từ binh lính đột kích bắt đầu Phật hệ đội quân mũi nhọn - Thủy Thủy Bình An

[Huyền huyễn] Từ binh lính đột kích bắt đầu Phật hệ đội quân mũi nhọn - Thủy Thủy Bình An

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
13,991
Điểm cảm xúc
5,306
Điểm
113
Chương 130: Quét tước vệ sinh
Editor: trucxinh0505

Cuộc sông cứ như vậy trôi qua từng ngày.

Tô Tề bắt đầu một đường sinh hoạt bốn điểm khô khan, ký túc xá, phòng học, nhà ăn, sân huấn luyện, mỗi ngày không phải ở mấy địa điểm này, thì chính là đang đi trên đường.

Tổng thể mà nói, mỗi ngày ở trường học đơn điệu mà khô khan, bất quá cũng tương đối phong phú.

Nương cơ hội này, Tô Tề hạ tâm, đem đoản bản của mình bổ túc tốt một chút.

Phương diện anh muốn bổ túc chủ yếu là lý luận đồ vật quân sự.

Hiện tại anh chỉ biết lý luận quân sự xuông, cụ thể chi tiết như thế nào, anh dốt đặc cán mai.

Tỷ như mấy thứ chiến thuật hợp thành này, anh biết xu thế Lục quân phát triển nhất định là hợp thành, nhưng vì sao muốn hợp thành, hợp thành như thế nào, một doanh cần bao nhiêu bộ binh, xe thiết giáp, xe tăng, vân vân, những cái này anh đều mù mịt.

Cho nên hiện tại với anh mà nói, là một thời cơ rất tốt, vừa lúc có thể bổ túc mấy thứ này.

Một phương diện, hệ thống thưởng cho anh không ít kinh nghiệm, khiến anh không đến mức đi từ đầu, về phương diện khác, anh cũng chăm chỉ không nghỉ, khắc khổ học tập, suy một ra ba, làm trình độ lý luận của mình bay vọt cùng phát triển.

Thời gian trôi qua thật sự, chỉ chớp mắt, Tô Tề tới trường quân đội hơn một tuần.

Một ngày này, sau khi lên lớp xong, giáo viên nhìn chung quanh một vòng, đợi lực chú ý mọi người đặt trên người anh ta, lúc này anh ta mới cười nói: “Hôm nay chúng tôi cần chọn ra mười bảy người đi tiền viện làm giao lưu cùng các học viên, ai muốn đi, giơ tay báo danh!”

Nhưng một đám người anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, hứng thú không tính cao.

Tiền viện là sinh viên còn đi học, chiêu thẳng từ địa phương lên tân binh, cùng hậu viện đều là các lão binh, khác biệt thật lớn.

Học viên tiền viện cùng hậu viện, chướng mắt lẫn nhau, nước tiểu không chung hồ, cho nên nếu muốn mọi người đi giao lưu cùng những người đó, mọi người đều không quá thích.

Nhưng ở trường học, cái hoạt động này lại rất quan trọng.

Mỗi một năm, trường học đều sẽ chọn một ít người từ bên này, đi giao lưu cùng các tân binh, một phương diện đề cao hiểu biết tân binh đối với bộ đội, về phương diện khác, để nhóm chỉ huy viên trung cấp gia tăng một ít hiểu biết đối với một thế hệ tân binh, rốt cuộc, niên đại khác nhau, ý tưởng một thế hệ cùng một thế hệ không giống nhau.

Giữa tân binh cùng lão binh, chỉ có hiểu biết lẫn nhau, lý giải lẫn nhau, bộ đội mới phát triển, mới có thể một năm so một năm tốt hơn.

“Phàm học viên trúng cử, thành tích cuối kỳ ba phần giống nhau, biểu hiện tốt, thêm năm phần. Có muốn đi, hôm nay tìm Trần Quân báo danh!”

Chờ đến giáo viên đi xa rồi, trong phòng học như nổ tung nồi.

“Cậu đi sao?”

“Không đi!”

“Tôi cũng không đi!”

“Làm lão tử đi giao lưu cùng đám tân binh kia, tưởng bở!”

“Những tiểu gia hỏa đó lông cánh còn chưa mọc đủ, bọn họ biết cái gì gọi là quân nhân? Biết cái gì là chiến tranh sao? Đi giao lưu cùng bọn họ, như đàn gảy tai trâu, lão tử mới không làm cái loại chuyện ngu xuẩn này!”

“Chính là, thật không biết lãnh đạo trường học nghĩ như thế nào, làm hai bên chúng ta giao lưu, có thể giao lưu được sao? Hạ trùng không thể ngữ băng cũng không biết? Có bệnh!”

Ríu rít ríu rít, mọi người đều một mảnh phản đối.

Trần Quân nghe, sắc mặt có chút khó coi!

Trần Quân làm lớp trưởng một tuần này, cho nên những việc này, đều do anh phụ trách.

Mỗi người làm lớp trưởng một tuần.

Không phải mỗi người đều làm, người muốn làm lớp trưởng báo danh, sau đó mỗi người làm một tuần, sau lại chọn ra lớp người trưởng thích hợp nhất!

Trần Quân trầm mặc trong chốc lát, đứng lên, đi đến trên bục giảng, vỗ vỗ cái bàn: “Các vị các vị, nói cho mọi người một tin tức tuyệt mật, chúng ta muốn đi mấy cái ban này, đều có nữ binh, có một ban còn có tám người, hơn nữa đều thật xinh đẹp!”

“Thật sự?”

“Tiểu Trần, đúng không đó?”

“Trần Quân, loại chuyện này không vui đùa được, anh thành thật cho tôi, rốt cuộc có nữ binh hay không?”

Mọi người nghe xong tin tức Trần Quân, đôi mắt đều sáng ngời, bất quá rất nhiều người có chút không quá tin tưởng, bởi vì trường quân đội, nữ binh ít, mà xinh đẹp, càng khan hiếm, cho nên mọi người vừa nghe, đều thực hưng phấn.

Người phía trước ồn ào không đi, thoáng chốc ngậm miệng lại.

Mọi người đều là lão bánh quẩy, lúc này lại lật lọng, tựa hồ như tơ lụa mượt mà.

Nếu thật sự có nữ binh, đặc biệt là nữ binh xinh đẹp, đứng trước mặt họ biểu hiện phong thái tốt nhất, ngẫm lại đều quá hạnh phúc.

Ít nhất, ở cái trường học khô khan nhạt nhẽo này, thêm chút sắc thái không phải tốt sao?

Cho nên mọi người đều thực kích động!

Trần Quân nghe xong, nhìn chung quanh một vòng: “Này, lão Triệu, Trần Quân tôi tìm hiểu tin tức anh còn không tin được sao? Nếu anh không tin, anh đừng báo danh, đến lúc đó chảy nước miếng cũng đừng trách tôi!”

“Tôi báo! Tôi báo! Tôi báo danh trước!” Một quan quân khoảng 30 tuổi tạch một chút đứng lên, lớn tiếng ồn ào.

“Tôi cũng báo danh, Trần Quân, tôi cũng báo!”

“Còn có tôi còn có tôi!”

“Trần Quân, cho tôi báo danh với!”

Trong phòng học như nổ tung nồi, mọi người đều ồn ào lên.

Ban thực nghiệm có tổng cộng 25 người, yêu cầu mười bảy người, vốn không bao nhiêu người nhấc tay, Trần Quân vừa nói, mọi người liền kích động, sôi nổi muốn đi.

Tô Tề âm thầm bội phục, tiểu tử Trần Quân này có thủ đoạn, quả nhiên không bình thường.

Trần quân vừa thấy người báo danh nhiều như vậy, vội vàng dùng tay thọc thọc Tô Tề: “Tiểu tô, cậu cũng báo danh không!”

Tô Tề lắc lắc đầu: “Em tính không đi!”

Người báo danh quá nhiều, mỗi người đều muốn đi, anh cũng đi xem náo nhiệt, Trần Quân có chút không dễ làm, còn phải chọn một chút, vẫn nên không phiền toái người ta.

“Thật sự có nữ binh đó.” Trần Quân nhỏ giọng nói thầm: “Hơn nữa cuối kỳ còn thêm điểm!”

“Anh cứ chọn mọi người đi được rồi!” Tô Tề cười cười, rồi cúi đầu, tiếp tục đọc sách.

【 Đinh —— Cậu cự tuyệt đi biểu hiện trước mặt tân binh cùng nữ binh xinh đẹp ở tân viện, cậu không đoạt cùng những học viên khác trong lớp, đem cơ hội nhường cho những người khác, cậu không tranh không đoạt, Phật hệ đến cực điểm, lý luận quân sự +11, tri thức văn hóa +12, trình độ ngoại ngữ +11, chiến thuật lục quân lý luận cùng thực tiễn hợp thành +13】

Thanh âm dễ nghe vang lên trong đầu.

Buổi chiều ngày này, đa số học viên ban thực nghiệm đều đi tân viện giao lưu.

Tô Tề ở trong ký túc xá.

Anh vốn muốn đọc sách, lại không nghĩ, nhóm người Trần Quân mới đi ra ngoài trong chốc lát, liền có một cái giáo viên chạy vào, gõ cửa phòng bọn họ, nói: “Tô Tề, mau ra đây quét tước vệ sinh một chút, trong chốc lát khả năng sẽ có lãnh đạo muốn lại bên này nhìn xem!”

“Vâng Vương giáo viên!” Tô Tề vội vàng buông sách vở, đứng lên, đi theo giáo viên đi ra ngoài, cầm cây chổi cùng ki hốt rác bắt đầu quét dọn.

Ban thực nghiệm người, đi ra ngoài mười bảy người, mấy người còn lại toàn bộ thành quân chủ lực quét dọn vệ sinh.

Khu vệ sinh rất lớn, ngày thường mọi người cùng nhau lao động, hôm nay chỉ có vài người, cho nên lượng mỗi người lao động, đều gia tăng trên diện rộng!

Những người khác vừa nghe bản thân còn phải quét dọn vệ sinh, tức khắc mặt khóc tang, có người còn nhân thời điểm giáo viên không chú ý hùng hổ nói: “Mẹ nó -, lão tử sao xui xẻo như vậy, sớm biết đi xem nữ binh tốt hơn!”

Bởi vì trong lòng có tức giận, cho nên rất nhiều người đều là làm dáng, không có nghiêm túc quét dọn, chỗ cây chổi đảo qua ngoài vài miếng lá lớn, rác rưởi nhỏ còn nằm yên tại chỗ.

Tô Tề thấy, hơi hơi lắc đầu, bất quá anh cũng không nói nhiều cái gì, chỉ là nói: “Dương ca, một mảnh này em quét!”

Anh lại nghiêm túc quét lại một lần mảnh kia.

【 Đinh —— Đồng học cậu tức giận việc quét dọn, nhưng cậu không tức giận không phẫn nộ, cũng không cảm thấy có cái gì không đúng, trong quá trình quét dọn, cậu không có tùy tiện ứng phó, mà nghiêm túc làm, đối với chuyện ngoài dự đoán bản thân, cậu thuận theo tự nhiên, tâm thái bình thản, lý luận quân sự +11, tri thức văn hóa +12, trình độ ngoại ngữ +11 chiến thuật lục quân lý luận cùng thực tiễn hợp thành +13】

Khoảnh khắc anh đang chuyên tâm quét dọn, phương hướng ba giờ, ben ngoài 200 mét, một chỗ góc tầng lầu, Lâm Vũ cùng một cái giáo viên đứng vai sát vai, cùng nhìn lại nơi này.

Lâm Vũ nhìn trong chốc lát, hỏi giáo viên bên cạnh: “Tiểu Vương, hai ngày này Tô Tề biểu hiện thế nào?”

“Khá tốt, đi học chuyên tâm nghe, tác nghiệp nghiêm túc hoàn thành, cũng không thích nháo chuyện, bất quá cảm giác tồn tại thấp một ít.”

“Cảm giác tồn tại thấp một ít, có ý tứ gì?” Lâm Vũ ghé mắt.

“Không biết là cậu ta không thích biểu hiện hay năng lực bản thân có vấn đề, dù sao không có làm cho người lưu lại ấn tượng, đi học, cũng không thích đoạt trả lời đề, tan học, cũng là một mình lẳng lặng ngồi, cũng không giống những người khác đi ký túc xác khác ôm đùi người khác, em cảm giác rất nhiều học viên trong ban, rất nhiều thời điểm đều nhớ không nổi trong ban còn có một người như cậu ta!”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
13,991
Điểm cảm xúc
5,306
Điểm
113
Chương 131: Bạn của bạn
Editor: trucxinh0505

Buổi tối ngày này Trần Quân về tới ký túc xá, mặt mày hớn hở.

“Tiểu Tô, mệt cho cậu, hôm nay chúng ta đi cái ban kia, mấy nữ binh kia có một người như thủy linh, tấm tắc... Cậu không biết, khi anh chia sẻ kinh nghiệm, đôi mắt các cô ấy ngập nước chớp chớp nhìn cậu, trong ánh mắt các cô ấy đều sùng bái... Tấm tắc... Tấm tắc...”

Tô Tề thấy, buồn cười không thôi, không khỏi trêu ghẹo nói: “Trần ca, chú ý một chút không em đem những lời này viết xuống nói cho tẩu tử!”

“Tẩu tử?” Trần Quân sửng sốt, sau một lát, anh cười khổ một tiếng: “Anh thực không biết tìm tẩu tử ở đâu? Anh cũng muốn sớm đi tìm đây!”

Tô Tề sửng sốt: “Trần ca, anh còn chưa có kết hôn sao?”

Anh có chút khó có thể tin, rốt cuộc gia hỏa này thường thường truyện cười bay đầy trời, anh còn tưởng rằng do kết hôn rồi mới thả bản thân bay như thế, hiện tại xem ra, là người ta nghiện nói chuyện!

“Thật ra anh cũng suy nghĩ nhiều năm, chính là... Chính là không ai nguyện ý cả!” Trần Quân vừa nói lên chuyện này, liền vô cùng đáng thương: “Anh hiện tại là, đã chuẩn bị vạn sự, chỉ thiếu cô vợ nhỏ nữa thôi!”

“Trần ca, không phải...” Tô Tề không biết nên mở miệng như thế nào.

“Quân nhân thực khổ, làm quân tẩu, chỉ cần không phải tình thế đắc dĩ, không vài người nguyện ý! Nói nữa, chúng ta ở bộ đội nhiều năm, mỗi ngày nhốt ở thâm sơn cùng cốc, đi chỗ nào tìm vợ đây! Heo mẹ còn chưa từng nhìn thấy một đầu, càng đừng nói nữ nhân!”

Tô Tề chớp chớp mắt: “Thượng cấp các anh không giúp các anh ngẫm lại biện pháp sao?”

Tô Tề nghe nói có một ít cơ quan còn có người chuyên môn bắc cầu giật dây, cho nên không khỏi có chút kỳ quái.

“Bọn họ có nghĩ quản, chính những cô nương đó vừa nghe nói chúng ta ở nơi đó, liền đều chạy hết.

Tiểu tô, có rất nhiều nữ sinh thích quân nhân không sai, nhưng các cô ấy không phải quân nhân như chúng ta!

Quân nhân trong mắt nữ sinh, là đẹp trai, khốc liệt, dáng người cao ráo, có nguy hiểm là không màng tất cả xuất hiện tới bảo hộ họ, ngày thường, ăn tết, có thể ôm một bó hoa tươi xuất hiện trước mặt họ, thời điểm họ cô đơn, đột nhiên xuất hiện, cho bọn họ một kinh hỉ...

Tiểu Tô, cậu nói xem, trong thế giới hiện thực có quân nhân như vậy sao?”

“...” Tô Tề than một tiếng, cũng không biết nên nói cái gì cho tốt.

Trần Quân vốn dĩ đã ngồi xuống, nhưng vừa ngồi xuống lại chợt đứng lên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Tô Tề: “Tiểu Tô, bên cạnh cậu có ai thích hợp hay không, giới thiệu cho một người?”

Tô Tề cười khổ một trận: “Nếu em có người thích hợp, tự mình xuống tay trước, chỗ nào còn đến lượt anh chứ?”

“Ai ——” Trần Quân tức khắc giống như bóng cao su xì hơi, lập tức ngã ngồi ở trên ghế.

Buổi tối ngày này cứ như vậy trôi qua.

Ngày hôm sau là chủ nhật, dựa theo quy định trường học, ngày này mọi người có thể ra ngoài.

Bất quá Tô Tề không có ra ngoài, anh không có nơi nào muốn đi, hơn nữa anh vừa mới đến nơi này, còn có một ít chương trình học chưa có bổ túc, cho nên muốn thông qua hai ngày này bổ túc thật tốt.

Trần Quân cũng không ra ngoài, nhưng lại có người tới dò hỏi anh ta.

Tô Tề đang xem sách, Trần Quân mang theo một người trẻ tuổi mặc quân trang đi đến.

“Tô Tề, giới thiệu cho cậu một chút, đây là bằng hữu tốt của anh tên Tây Môn Xa, lúc cao trung hai người bọn anh ngồi cùng bàn.”

Tây Môn Xa?

Tô Tề có chút ngạc nhiên, thời buổi này còn có cái tên quái như vậy sao, thật có chút ngoài ý muốn.

Anh không khỏi cẩn thận nổi lên đánh giá đối phương.

Nhưng đối phương đều bình thường!

Anh ta thấp hơn Trần Quân, ngũ quan cũng không đẹp bằng Trần Quân, cả người thoạt nhìn không có đẹp trai cao ráo, rất là bình thường, so với Trần Quân, anh ta có vẻ đen và gầy.

Anh ta mặc một thân thường phục mùa đông, bất quá quân trang mặc ở trên người, giống như thêm lên một ít phân vị, nhưng nếu ném vào giữa biển người thì rất là bình thường.

Bất quá Tô Tề lại quan sát anh ta vài giây.

Đương nhiên, người kia cũng đánh giá Tô Tề vài giây.

Tô Tề sở dĩ nhìn Tây Môn Xa vài lần, bởi vì anh cảm thấy cái người Tây Môn Xa này không đơn giản, bất quá làm sao cảm thấy như vậy, anh cũng không biết, nhưng anh cảm thấy khí chất người này thực độc đáo, nói như thế nào đây, cho người ta một loại cảm giác cường đại hơn nữa thần bí.

Trong vô tình, Tô Tề thấy được tay anh ta, thân hình anh ta thực gầy, cho nên thoạt nhìn tay anh ta hẳn cũng không lớn, nhưng kỳ quái chính là, bàn tay anh ta lớn kỳ dị, không phải nói thể tích tay anh ta so người bình thường lớn lớn hơn nhiều, mà Tô Tề dưới con mắt cao thủ cách đấu xem, tay anh ta cho Tô Tề một loại cảm giác vô cùng cường đại, phảng phất như một thanh đao.

Đương nhiên, người tham gia quân ngũ tay thường xuyên dùng súng cùng đánh quyền, đích xác so người bình thường thoạt nhìn thô tráng một ít, nhưng cái người Tây Môn Xa này cho cảm giác rất khác, không phải thể tích cường đại, mà là lực lượng cường đại.

“Đồng chí Tô Tề, cậu khỏe!”

Tây Môn Xa nghe xong Trần Quân giới thiệu, cười vươn tay.

Tô Tề cũng vội vàng vươn tay bắt tay anh ta.

Vì thế, càng làm cho Tô Tề kinh ngạc, anh vốn dĩ cho rằng tay Tây Môn Xa cho anh cảm giác thực thô ráp, đầy vết chai ngang dọc, nhưng cảm giác chân thật lại là, bàn tay anh ta bình thản mềm mại, như tay người bình thường.

Sao lại thế này?

Ánh mắt Tô Tề hơi ngưng lại.

Chẳng lẽ là mình nghĩ sai rồi sao?

Bất quá thực mau anh liền phản ứng lại, bởi vì anh biết có một ít người, mỗi ngày chăm chỉ luyện thương, luyện quyền không nghỉ, nhưng bàn tay thoạt nhìn không lớn mấy so người bình thường, bởi vì những người đó thực chú ý bảo dưỡng đôi tay họ, một khi xuất hiện vết chai cũng sẽ kịp thời xử lý, cho nên đôi tay bọn họ không giống đôi tay quân nhân mà giống đôi tay dân thường mà thôi.

Bởi vì, bọn họ không thể để những chi tiết này bán đứng chính mình!

“Xem ra cái người Tây Môn Xa này hẳn là thuộc nhóm người đặc thù như vậy!” Tô Tề làm ra phán đoán trong lòng, vì thế, tự nhiên anh đối với người này tức khắc kính nể lên.

Không nghĩ tới, tựa hồ đối phương cũng cảm nhận được tâm lý anh biến hóa, ánh mắt nhìn về phía hắn cũng nhiều vài phần thâm thúy.

Sau khi giới thiệu lẫn nhau một phen, Tây Môn Xa liền rất tự nhiên đi tới đi lui nhìn lên trong phòng, vừa đi còn một bên tấm tắc tán thưởng: “Lão Trần, điều kiện nơi này các người thật không tồi, hâm mộ cậu chết đi được!”

“Hâm mộ tôi làm gì? Tôi ở chỗ này ngốc mấy ngày, mà cậu, mới làm người ta hâm mộ đấy!”

Tây Môn Xa xua xua tay: “Mỗi ngày ngồi xổm trong văn phòng xem tư liệu, có cái gì đáng hâm mộ.”

Nói xong, anh vừa nhấc đầu, tựa hồ phát hiện biểu tình Tô Tề kinh ngạc cùng với ánh mắt có điều ngộ ra, vội vàng cười ha hả nói: “Mấy ngày này chúng ta viết tài liệu cho thủ trưởng, mệnh khổ, không có một chút tự do, mấy tháng trước biết bạn học cũ muốn tới nơi này học tập, nhưng mãi cho đến hơn ba tháng mới có thời gian đến thăm bạn học cũ một chút, ai, mệnh khổ mà!”

Tô Tề tự nhiên cũng biết một đoạn này lời nói kia là nói cho anh nghe, bất quá anh cũng không có quá để ý, cười cười, cũng một câu có một câu không trò chuyện cùng bọn họ.

Sau cơm chiều ngày này, Trần Quân đưa Tây Môn Xa ra cửa lớn trường học.

“Cái bạn cùng phòng của cậu rất có ý tứ!” Tây Môn Xa cười như không cười mà nói.

“Ừ, rất có ý tứ, phần lớn thời gian một mình an tĩnh, còn tưởng rằng thực hướng nội, nhưng thật sự muốn đùa một chút gì đó, cậu ta cũng có thể nói một đống lớn, chọc người ôm bụng cười to, à, đúng rồi, Tây Môn, không phải cậu có phương pháp sao, cậu có thể giúp tra giúp tôi bối cảnh tiểu tử này là gì hay không?”

“Các người ở cùng một chỗ nhiều ngày như vậy mà cậu đều không biết?” Tây Môn Xa sửng sốt.

“Thật ra cậu ta có nói qua, chính là tôi cảm thấy cậu ta cố ý lén gạt tôi cái gì, bằng không với điều kiện cậu ta, sao có thể tới chỗ chúng tôi học tập? Trong ban chúng tôi, ngoài cậu ta đều là phó doanh trưởng trở lên, cậu ta quá không bình thường!”

“Được, tôi giúp cậu lưu ý một chút!”

Sau khi Tây Môn Xa rời đi hơn một giờ, một cuộc điện thoại gọi tới ký túc xá Trần Quân.

Ký túc xá bọn họ chỉ có một bộ điện thoại công cộng, cho nên Trần Quân chạy chậm đi tới phòng trực ban lầu một nhận nghe.

“Này, Trần Quân, cậu nhờ tôi hỏi thăm rõ ràng, cái tiểu gia hỏa kia hẳn không giấu giếm gì đó với cậu đâu, quê quán cậu ta là một huyện thành nhỏ bình thường, cha mẹ một giáo viên một người là bác sĩ, cũng không có bối cảnh gì, trong nhà cũng không có thân thích gì ở bộ đội, hoặc thân nhân ở nơi nào địa vị cao, bất quá vận khí tiểu tử đó tốt, sau khi tới bộ đội liên tục cầm mấy cái nhị đẳng công tam đẳng công, khả năng vận khí gì đó tương đối tốt hơn nữa, cho nên được đề đến chỗ các cậu tiến tu!”

“Thật sự là như vậy?” Trần Quân có chút chưa từ bỏ ý định.

“Thật sự!”

“...” Trần Quân ngây người một lúc lâu, lúc này mới treo điện thoại, than ai một tiếng, “Thì ra thật sự chỉ là một đại đầu binh vận-cứ- chó!”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
13,991
Điểm cảm xúc
5,306
Điểm
113
Chương 132: Liền trường tới
Editor: trucxinh0505

Thời gian trôi qua thật mau, chớp mắt liền đã qua một tháng, Tô Tề sinh sống ở quân giáo ba mươi ngày.

Lúc này, thời tiết đã chuyển lạnh, rét lạnh dần dần bao phủ đất trời, ra cửa, mọi người đều phải mặc huấn phục mùa đông thật dày, bằng không sẽ bị đông lạnh đến run cầm cập.

Tô Tề đi vào cái trường học này đã một tháng, bởi vì một tháng này anh vẫn luôn bình đạm, cũng không biểu hiện tranh cướp, cũng không có tin tức lớn gì kinh người, cũng không làm ra cái công trạng gì kinh người, mỗi ngày đều thành thật quy củ sinh hoạt, ăn cơm, ngủ, đi học, làm bài tập, làm huấn luyện, cho nên người trong ban, học viên khác cùng kỳ, dần dần cũng không đem ánh mắt đặt ở trên người anh.

Thời điểm vừa tới nơi này, bởi vì tuổi Tô Tề quá nhỏ, thoạt nhìn quá ngây ngô, cho nên mọi người đối với thân phận anh thập phần tò mò.

Có người luồn cúi tới hỏi thăm anh có phải hậu nhân nhà tướng nào hay không, có người quanh co lòng vòng dò hỏi có phải gia tài nhà anh bạc triệu, rồi đi cửa sau hay không.

Tô Tề tự nhiên đều lắc lắc đầu, ban đầu mọi người còn không tin, nhưng dần dần, hơn một tháng này, thật sự cũng không có người nào tới chào hỏi, cũng không có đại lão nào đến vấn an anh, cho nên, dần dần, mọi người cảm thấy anh cũng không có gì ghê gớm, liền xem anh trở thành học viên bình thường, ngay cả bạn cùng phòng Trần Quân cùng phó trưởng phòng Lâm Vũ, đối đãi anh như người bình thường.

Một ngày này, Trần Quân hưng phấn đi vào ký túc xá, nói với Tô Tề đang đọc sách: “Tiểu tô, tin tức tốt, tin tức tốt!”

“Trần ca, tin tức gì tốt vậy?” Tô Tề buông sách vở, ngẩng đầu, có chút kỳ quái.

“Nghe nói trường học mời một đại nhân vật, qua hai ngày sẽ đến trường học giảng phát triển lục quân cho chúng ta.” Trần Quân hưng phấn nói, dừng một chút, anh ta nói tiếp: “Quan trọng nhất là cái gì cậu biết không?”

“Là cái gì?”

“Cậu còn nhớ cuộc diễn tập phía trước lan truyền đầy ồn ào huyên náo, giữa Lam quân thần bí cùng đoàn 702 kia sao?”

“Ách?” Tô Tề sửng sốt, ngây dại chút.

“Nghe nói lần này tới giảng bài là vị thủ trưởng kia, chính là quan chỉ huy Lam quân lần diễn tập đó!”

“Đường Khung?” Tô Tề thiếu chút nữa buột miệng thốt ra.

Gia hỏa đứng đầu anh bắt được, lần này tới trường quân đội giảng bài, thiệt hay giả vậy?

Nếu là nói vậy, thật có chút làm không tốt lắm.

Lần đó bắt người ta về, hai lần chém hôn mê, bắt sống đem về doanh trại đoàn 702, lúc ấy anh vội vàng nhiệm vụ khác, đem người ném một bên liền chạy, xong việc cũng không có lại gặp mặt cùng anh ta, nếu lúc này anh ta tới thật, sợ là anh phải nói lời xin lỗi trước đúng không?

Anh đang nghĩ loạn trong lòng, chợt Trần Quân dùng tay chọt chọt anh, cười ha hả hỏi: “Có phải có chút kinh hỉ hay không?”

Tô Tề gật đầu, làm bộ đồng ý.

【 Đinh —— Đường Khung liền sẽ xuất hiệ trước mặt cậu, cậu tạm thời còn chưa có nghĩ gặp mặt người ta, cậu cũng không biết chuyện này đối với cậu có ý nghĩa gì, bất quá cậu không khẩn trương, không sầu lo, không suy xét quá nhiều, chỉ thuận theo tự nhiên, xạ kích súng lục +88, kinh nghiệm tác chiến CQB +99】

Thanh âm dễ nghe vang lên trong đầu Tô Tề.

Trần Quân cũng không biết Tô Tề suy nghĩ cái gì trong lòng, chỉ ném cho Tô Tề một cái ánh mắt đã hiểu, nói: “Cho nên... Mấy ngày nay nghiên cứu tốt một chút phương diện đồ vật chiến thuật hợp thành, nói không chừng đến lúc đó thủ trưởng sẽ tìm người đứng lên hỏi?”

“Vâng! Vâng!” Tô Tề chỉ phải liên tục đáp ứng.

Một lát, anh ngồi xuống, ngưng thần, như là đang đọc sách, kỳ thật suy nghĩ không biết sớm bay đi đâu rồi.

Đang phát ngốc, kẽo kẹt một tiếng, cửa mở ra, trực ban viên mang theo một quan quân đi đến: “Tô Tề, tìm cậu!”

“Liền trường?” Tô Tề tạch một chút đứng lên, mặt đầy kinh hỉ, anh bước nhanh đi qua, bang một tiếng nghiêm, cúi chào, với Cao Thành đầy trịnh trọng mà hữu lực.

Cao Thành đáp lễ.

Sau đó, Cao Thành dang hai tay, ôm chặt Tô Tề, nặng nề vỗ vỗ trên vai anh.

“Liền trường, anh tới chỗ này ngồi!” Tô Tề vội dẫn Cao Thành đi tới bên án thư của mình.

“Tiểu Tô, đây là?” Trần Quân đã sớm đứng lên, giờ phút này thấy Tô Tề kích động đến quên giới thiệu, vội vàng chủ động hỏi lên.

Lúc này Tô Tề mới phát hiện bản thân mình quá mức kích động, ngượng ngùng cười cười: “Trần ca, quên mất, giới thiệu cho anh một chút, đây là liền trường khi em còn là tân binh sau đó hạ liền, Cao Thành!”

“Liền trường, đây là bạn cùng phòng với em, Trần Quân!”

“Cao liền trường, anh khỏe!” Trần Quân cười vươn tay, Cao Thành cũng vội vàng vươn tay: “Trần doanh trưởng, anh khỏe!”

Trần Quân sửng sốt.

Vừa rồi thời điểm Tô Tề giới thiệu, cũng không có nói thân phận gì của anh, lúc này, bọn họ đều là học viên, nhìn không ra huân chương gì, sao Cao Thành liền nói ra được thân phận của anh vậy, hơn nữa còn thực chắc chắn nữa?

Chẳng lẽ anh ta không lo lắng mình là phó đoàn gì đó, hay là...

Trên mặt Trần Quân bình tĩnh, trong lòng lại chuyển qua vài cái ý niệm.

Cao Thành đơn giản hàn huyên vài câu cùng Trần Quân, sau đó ngồi xuống trên ghế của Tô Tề: “Không tồi, điều kiện sinh hoạt khá tốt, đã sớm nghe nói nơi này không tồi, hôm nay xem như tận mắt nhìn thấy, ừ, xem ra về sau anh muốn đi tiến tu, cũng muốn tới nơi này!”

Cao Thành đánh giá khắp nơi một phen, vừa lòng gật đầu.

“Liền trường, uống nước.” Tô Tề pha một ly trà xanh cho Cao Thành.

Cao Thành tiếp nhận, uống một ngụm, chậc lưỡi nói: “Lá trà này của cậu không được, mua chỗ nào vậy?”

Tô Tề cười cười: “Lá trà ở cửa hàng, hai mươi khối một túi, xem như thứ tốt nhất nơi đó.”

“Trà là phải thường xuyên uống, quá lâu không thể được!” Cao Thành vừa nói vừa khom lưng kéo khóa túi sách mình ra, lấy ra ba vại lá trà đưa cho Tô Tề nói: “Về sau uống cái này!”

“Liền trường, này?”

“Cầm đi!” Cao Thành đem ba vại lá trà nhét vào trong lòng ngực Tô Tề, sau đó lại cúi người tìm tìm trong bao, sau đó lấy ra một chồng thư tín đưa cho Tô Tề nói: “Là các huynh đệ viết cho cậu, kêu anh mang theo giúp, bớt chút tiền bưu phí!”

Tô Tề vội vàng tiếp nhận nhìn nhìn, là nhóm người Bạch Thiết Quân, Cam Tiểu Ninh, Lý Hằng Vũ viết cho anh, thậm chí còn có một phong thư của Thành Tài viết, cũng cùng đưa tới.

Kỳ thật sau khi mới đến nơi này, Tô Tề liền viết tin cho các huynh đệ trong ban, các huynh đệ cũng hồi qua một đám thư tín cho anh, lần này hẳn lần thứ hai.

Hiện tại Tô Tề rất muốn liền mở ra xem, nhưng lại ngượng ngùng.

Cao Thành sau khi kéo túi khóa lại, cười nói: “Trước xem tin đi, nhìn xem trong tin mọi người nói gì, nếu cậu cần nói cái gì, vừa lúc anh mang về cho bọn họ thế nào?”

Tô Tề nghe xong, mừng lớn, liền không khách khí, vội vàng xé rách một phong thơ, gấp không chờ nổi mở ra đọc.

Phong thứ nhất là Bạch Thiết Quân viết cho anh.

“Lớp trưởng: Đọc tin biết khỏe. Vốn sớm muốn viết cho anh một phong thơ, nhưng mấy ngày nay quá bận, thật sự không có thời gian, buổi tối huấn luyện xong, mệt đến không còn tin lực, ngã đầu chỉ muốn ngủ, cho nên vẫn luôn chưa viết được.

Lớp trưởng, rất nhớ anh, trong khoảng thời gian này anh không ở, trong ban tựa như thiếu linh hồn vậy, thật nhàm chán.

Chó Cam Tiểu Ninh kia – mỗi ngày tra tấn bọn em đến muốn chết muốn sống, lão tử hận chết anh ta.

Em quyết định, về sau không gọi anh ấy là ca, trực tiếp gọi Nước đồ ăn thừa...”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
13,991
Điểm cảm xúc
5,306
Điểm
113
Chương 133: Chân tướng
Editor: trucxinh0505

Tô Tề đọc từ phong thơ các huynh đệ viết cho mình, xem xem, liền không nhịn được vành mắt đỏ lên, cái mũi cũng ê ẩm.

Bất quá bởi vì có người ngoài ở bên cạnh, anh vẫn nặng nề hít khẩu khí, nỗ lực khống chế cảm xúc bản thân, tận lực không biểu hiện ra ngoài.

Khi anh xem một phong thơ cuối cùng, cũng chính là lá thư Thành Tài viết cho anh xong, Cao Thành cũng uống xong ly trà kia.

Vừa rồi tuy Cao Thành nói nước trà kia khó uống, chính là anh ta vẫn uống ừng ực, một ngụm tiếp một ngụm, uống liền mấy mồm to, không để thừa lại một chút nào, uống xong còn tự đổ chi mình tiếp một ly, giờ phút này, một ly kia cũng uống xong rồi.

Thấy Tô Tề gom thư cất, Cao Thành hỏi: “Có muốn nói cái gì anh mang về cho mọi người hay không?”

“Tạm thời chưa có, qua hai ngày em lại viết thư cho mọi người được không?” Tô Tề cười cười nói.

“Cũng được!” Cao Thành gật đầu, theo sau hỏi: “Thế nào, đến nơi này đã quen chưa?”

“Còn được.”

“Có gặp phải vấn đề gì hay không, hoặc là khó khăn gì đó!”

“Không có!”

“Vốn dĩ muốn tìm một người chiếu cố cậu, bất quá một đoạn thời gian trước ông già vẫn luôn không ở nhà, không tìm được ông ta, mà anh lại không có quen biết ai khác!

Hơn nữa tên Viên Lãng kia kêu anh không cần phải xen vào, cho nên anh không thể quản hay giúp gì được.

Hơn nữa sau khi diễn tập kết thúc trở về, chuyện vội ập đến, vội đến sứt đầu mẻ trán, cũng liền không có thời gian quan tâm đến cậu được.

Vốn đang có chút lo lắng, hiện tại thấy cậu cũng không tệ lắm, anh cũng an tâm nhiều hơn!”

Cao Thành cũng không giấu giếm, cứ vậy nói thẳng ra.

“Cảm ơn liền trường!” Tô Tề rất cảm động: “Liền trường, một đoạn thời gian này các anh rất bận đi, em thấy anh đều gầy một vòng lớn!”

“Đúng vậy, sau khi diễn tập kết thúc, riêng mở đại hội tổng kết một tuần, sau đó lại là các hội họp lung tung, hơn nữa lại sắp cuối năm, lão binh xuất ngũ tân binh nhập liền cũng đều phải chuẩn bị, vội đến sứt đầu mẻ trán!”

Hai người câu có câu không trò chuyện, trò chuyện trong chốc lát, Cao Thành nhìn nhìn thời gian, sau đó đứng lên: “Được rồi, thấy trôi qua không tồi, anh cũng không lo lắng, thời gian không còn sớm, anh đi trước đây!”

“Liền trường, ở chơi mấy ngày lại trở về đi, trường học cũng có nhà khách mà.”

“Nào có thời gian rỗi kia chứ! Hôm nay còn phải mở cuộc họp, một đoạn thời gian này thật sự quá bận.

Được rồi, giữa chúng ta không cần nói những thứ vô dụng kia, chờ hết vội, anh lại đến thăm cậu, đến lúc đó chúng ta phải uống một trận!”

Cao Thành vừa cầm túi sách lên, đứng lên liền phải đi ra ngoài.

Tô Tề vì thế cũng liền không có lại lưu Cao Thành, mà là đem hắn đưa đến bên ngoài.

Khoảnh khắc đi tới cửa, Tô Tề hỏi Cao Thành nói: “Liền trường, lần trước diễn tập kia đoàn 702 chúng ta...”

Cao Thành cười cười: “Cậu hỏi là có thể thảo luận nói chuyện này hay không, đúng không?”

“Liền trường, sao anh biết em muốn hỏi cái gì?” Tô Tề cũng nở nụ cười.

“Chúng ta diễn tập đó một đoạn thời gian gần đây nháo đến ồn ào huyên náo, nghe nói đều truyền tới tổng bộ đi, thời điểm vừa mới bắt đầu, ý tứ quân khu chuyện này nội bộ biết mà thôi, bất quá sau phát hiện chuyện này ảnh hưởng có chút lớn, truyền khai đến tây bộ quân khu, cho nên dứt khoát liền đem chuyện này nháo lớn một chút...” Cao Thành nhún vai: “Hiện tại, nghĩ nói liền nói, không có gì ghê gớm, qua một đoạn thời gian còn muốn triển khai toàn quân để mọi người cùng thảo luận! À, đúng rồi, nghe nói Lam quân bên kia còn muốn phái người tới trường học các cậu mở tọa đàm, đến lúc đó cậu cần phải biểu hiện tốt chút, đừng để đoàn 702 cùng Cương Thất Liên chúng ta mất mặt!”

“A?” Tô Tề lắp bắp kinh hãi, phạm vi ảnh hưởng chuyện này thật sự vượt qua đoán trước của anh.

“Đoàn 702 chúng ta... Đoàn trưởng chủ động hướng phía trên xin cải cách, trước mắt đang luận chứng, phỏng chừng không bao lâu, cải cách quy mô lớn liền sẽ bắt đầu, cho nên một đoạn thời gian này, rất bận thực loạn.”

Cao Thành đơn giản giới thiệu một chút, sau liền vỗ vỗ bả vai Tô Tề: “Được rồi, liền đến đây thôi, xe chờ anh ở bên ngoài, anh đi trước đây!”

“Gặp Liền trường sau!” Tô Tề phất tay.

Cao Thành đi nhanh rời đi, tới cửa sau bên ngoài xe, anh dừng bước chân lại, hướng Tô Tề phất phất tay, ý bảo Tô Tề trở về đi.

Nhưng Tô Tề đứng không nhúc nhích, mãi cho đến xe Cao Thành biến mất trong tầm nhìn, lúc này mới chậm rãi xoay người, từ từ đi về ký túc xá ở hậu viện.

Lúc trở lại ký túc xá, Tô Tề phát hiện Trần Quân mắt vẫn luôn trông mong nhìn mình.

Tô Tề biết, lòng Trần Quân có một bụng nghi vấn, cười cười, anh ngồi xuống, nói: “Trần ca, anh muốn hỏi cái gì liền hỏi đi, chỉ cần em biết, chỉ cần có thể nói, em nhất định biết gì nói hết!”

“Vừa rồi người kia thật sự chỉ là liền trường của cậu?”

“Đúng vậy, thời điểm em là tân binh liền ở liên đội anh ấy, sau hạ liền, anh ấy vẫn luôn đảm nhiệm chức liền trường liền bảy chúng em.”

“Chính là...” Trần Quân muốn nói lại thôi: “Chính là anh cảm thấy cảm tình giữa hai người rất thân cận, giống như không đơn giản chỉ là liền trường cùng binh lính!”

Tuy ở bộ đội, lớp trưởng cùng liền trường đối với một sĩ binh mà nói đều có ý nghĩa đặc thù, thậm chí có ký ức khắc sâu cả đời, nhưng giống Tô Tề cùng Cao Thành, vẫn là hiếm thấy.

Nói chung, một liền trường rất ít quan tâm một binh đến loại trình độ này!

Cho nên Trần Quân rất là nghi hoặc.

Tô Tề cười cười, hàm hồ trả lời nói: “Có thể là em cùng liền trường chúng em tương đối hợp ý đi, quan hệ so người bình thường tốt hơn một chút!”

“Liền trường các cậu có phải hay không?” Ánh mắt Trần Quân dụng ý chỉ mấy vại lá trà kia.

Vừa rồi khoảnh khắc Tô Tề đưa Cao Thành đi ra ngoài, anh nhìn kỹ mấy vại lá trà kia, vại lá trà sờn cũ, hơn nữa trên nhãn viết chính là hồng trà, chính là mở ra vừa thấy, tất cả đều là trà xanh, cấp bậc không phải thấp, Trần Quân tuy đối với phương diện này không đặc biệt hiểu biết, nhưng anh cũng nhìn ra được, những lá trà đó không phải có tiền là có thể mua được.

Tô Tề thuận tay mở một vại ra nhìn nhìn.

“Tây Hồ Long Tỉnh?”

Trong lòng anh nhảy dựng.

Cái này hẳn là lá trà của lão ba Cao Thành, Cao Thành còn từng lấy một ít, đưa cho mình uống.

“Liền trường đối với em thật không tồi!” Tô Tề than một tiếng, không khỏi có chút thất thần.

Sau khi lấy lại tinh thần, anh nhìn Trần Quân cười cười: “Liền trường chúng em thuộc quân nhân thế gia!”

Quân nhân thế gia?

Trần quân nheo mắt, sương mù cùng một chút khó hiểu trong lòng liền rộng mở thông suốt lên.

Trách không được!

Anh nói một tiếng trong lòng.

Sau khi lấy lại tinh thần, anh nhìn về phía Tô Tề, phát ra lời từ nội tâm: “Tiểu tô, liền trường các cậu đối với cậu thật không tồi, cậu phải biết quý trọng, tham gia quân ngũ nhiều năm, có mấy ai có thể giống như cậu, gặp được một liền trường tốt như vậy, phải thật quý trọng, đừng bỏ lỡ cơ hội tốt! Vô luận từ góc độ cá nhân mà nói, hay từ quan hệ mật thiết mà nói, liền trường cậu, rất là không tồi, ở chung cùng anh ta thật tốt!”

“Cảm ơn Trần ca nhắc nhở.”

Trần Quân nâng tay lên vỗ vỗ bả vai Tô Tề bạch bạch, bất quá cũng không nói thêm gì nữa.

Tô Tề lấy giấy cùng bút ra, chuẩn bị viết một phong thơ cho nhóm người Bạch Thiết Quân, đang cầm bút ấp ủ cảm xúc, đầu bên kia, Trần Quân bỗng ngẩng đầu hỏi Tô Tề một chút: “À, đúng rồi, tiểu Tô, nghe ý tứ liền lớn các cậu, vừa rồi các cậu cũng tham gia qua một hồi diễn tập phải không?”

“Vâng.” Tô Tề gật đầu.

“Vậy cậu cần phải nắm lấy cơ hội thật tốt, anh nghe nói lúc này mời vị thủ trưởng kia tới, liền bọn họ vừa mới tham gia qua một hồi diễn tập kia đem ra giảng giải, cho nên anh cảm thấy cậu có thể đem diễn tập các cậu tham gia trận này tiến hành tinh luyện một chút, nhìn xem có thể dựa từ phương diện chiến thuật hợp thành này hay không.

Nếu cậu có thể viết ra một chút đồ vật, đến lúc đó thủ trưởng nêu vấn đề lên, cậu có thể đứng lên, kết hợp các cậu diễn tập phát biểu một chút cái nhìn của mình, như vậy nhất định có thể được chú ý, đến lúc đó, tiểu Tô, cậu có được điểm tốt, đối với giáo viên mà nói, chỉ cần cậu phát biểu qua quan điểm, cuối kỳ đều có điểm thêm, huống chi, chuyện này nói không chừng còn có thể lưu ấn tượng tốt trong mắt thủ trưởng đó.”

“Cảm ơn Trần ca nhắc nhở, em nhất định sẽ chuẩn bị tốt một chút!”

Trần Quân nghe xong, gật gật đầu, đối với biểu hiện Tô Tề rất là vừa lòng, khi xoay người sang chỗ khác, anh chợt lại hỏi một câu: “À, đúng rồi, các cậu tham gia cái diễn tập gì vậy, có chuyện gì vui hay không? Hoặc cái gì đáng giá chia sẻ kinh nghiệm không?”

“...”

Tô Tề có chút do dự.

Trần Quân thấy, hiểu được cười nói: “Nếu không tiện nói vậy đừng nói nữa, đều là quân nhân, đều biết kỷ luật bảo mật!”

“Kỳ thật cũng không có gì không thể nói.” Tô Tề cười cười, châm chước một chút, anh nói: “Kỳ thật diễn tập chúng em tham gia, chính là diễn tập đối kháng giữa đoàn 702 cùng Lam quân!”

Gì?

Trần Quân trợn tròn đôi mắt một chút, lời nói đều nói không nên lời!
 
Top