Lượt xem của khách bị giới hạn

[Đoản] Nhật Ký Người Điên 3 - Nhược Cẩn Trần

[Đoản] Nhật Ký Người Điên 3 - Nhược Cẩn Trần

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
15,606
Điểm cảm xúc
6,382
Điểm
113
Chương 30: Ngày 17 tháng 10 năm 2018
Editor: trucxinh0505

A, miệng vết thương kia vẫn còn.

Ông trời thật là muốn vui đùa lớn cùng tôi.

Tôi cho rằng thời gian của mình vô hạn, cho rằng tuy bị nhốt nhưng tôi có thể trường sinh bất lão, kỳ thật tôi chỉ đang hao phí thời gian của mình, nếu tôi hao phí mười năm ở tết Trung Nguyên, như vậy chờ thời điểm tôi đi ra ngoài, khả năng chính là bộ dáng 26 tuổi.

Tôi có thể dựa theo tâm ý bản thân cải biến chính mình thành bộ dáng kỳ vọng, không cần lo lắng dù nỗ lực thế nào thân thể đều sẽ khôi phục nguyên dạng ngày hôm sau.

Nhưng so với ưu điểm bé nhỏ không đáng kể này, cơ hồ tệ đoan làm người ta điên mất!

Nếu tôi không thể tìm được nguyên nhân bị vây khốn để đi ra ngoài, như vậy…

Hậu quả quả thực không thể tưởng tượng.

Tiền tôi vẫn như trước dùng hoài không hết, chính là mất đi ký ức mọi người chung quanh đối với tôi.

Tôi còn có thể tận tình làm chuyện mình muốn làm, không ai có thể quản tôi.

Tôi có thể thoái mái đi làm việc, mà không cần lo lắng đạo đức chế tài pháp luật khiển trách.

Chính là, tôi lại muốn có cuộc sống sinh hoạt một người bình thường.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
15,606
Điểm cảm xúc
6,382
Điểm
113
Chương 31: Ngày 18 tháng 10 năm 2018
Editor: trucxinh0505

Khả năng, sẽ còn xuất hiện tình huống không xong.

Miệng vết thương trên cổ tay tôi cắt hai ngày trước, hôm qua tuy có kinh hoảng thất thố, nhưng còn chú ý che dấu, không để cha mẹ tôi phát hiện.

Nếu không loại miệng vết thương này rất khó giải thích.

Nhưng hôm nay tôi không cẩn thận để lộ cánh tay bị mẹ tôi thấy được!

Nhưng bà lại không có một chút phản ứng nào!

Không hề có bất luận phản ứng gì!

Sau đó tôi thử thăm dò trước mặt bà, giả vờ “Không cẩn thận” lộ miệng vết thương vài lần, nhưng giống như bà không thấy được vậy.

Cuối cùng tôi dứt khoát giơ cánh ta trước mặt bà, chỉ vào miệng vết thương hỏi: “Mẹ xem phải chỗ này của con có chút đỏ lên phải không?”

Mẹ lôi kéo cánh tay tôi nhìn kỹ một chút, lắc đầu: “Có gì đâu.”

Thế nhưng bà không có nhìn thấy vết thương kia!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
15,606
Điểm cảm xúc
6,382
Điểm
113
Chương 32: Ngày 19 tháng 10 năm 2018
Editor: trucxinh0505

Tôi lại hỏi vài người —— bao gồm chạy đến một nơi rất xa kéo một người không quen biết —— hỏi cùng một vấn đề:

“Vết thương trên cánh tay tôi nghiêm trọng không?”

Nhưng mọi người đều trả lời:

“Không phải cánh tay bạn bình thường sao? Có miệng vết thương nào đâu?”

“Bạn nói giỡn đi? Trên canh tay bạn đâu có miệng vết thương nào.”

“Chỗ này hẳn không nghiêm trọng, nhìn không ra, tôi tùy tiện vỗ lên tay mình còn rõ ràng hơn.”

“Đừng náo loạn, hôm nay không phải ngày cá tháng tư”

……

Là tôi đang nói giỡn sao? Tôi cũng hy vọng là mọi người đang nói giỡn cùng tôi.

Có phải hay không, những phát sinh biến hóa trên người tôi, người khác đều không nhìn ra?

Có phải nhiều năm về sau tôi già đi, trong mắt mọi người, tôi vẫn là cô bé gái mười bảy tuổi?

Kỳ thật như vậy cũng tốt, ít nhất bọn họ sẽ không nhìn thấy một cô gái mười bảy tuổi nhìn giống một bà lão.
 
Top