[Hiện đại] Thần Y Bảy Nổ
- Tham gia
- 10/7/25
- Bài viết
- 94
- Điểm cảm xúc
- 251
- Điểm
- 53

Trong khoảnh khắc màn hình livestream vụt tắt, căn phòng trọ hoàn toàn chìm vào im lặng.
Nó bị bao trùm bởi một sự im lặng đặc quánh, nặng nề đến mức có thể nghe thấy tiếng bụi rơi.
Tèo, trong bộ áo dài the, vẫn bị ông Tư Xỉn túm cổ áo, gương mặt thất thần như một vị thần vừa bị rút hết phép thông.
Gái đứng chết trân bên cạnh laptop, bàn tay vẫn còn lơ lửng trên con chuột, đôi mắt mở to thể hiện một sự hoảng loạn chưa từng có.
Và ông Tư Xỉn, sau khi hét lên câu nói định mệnh, dường như cũng tiêu hao hết năng lượng mà men rượu đã trao cho ông, ông đứng lảo đảo, chớp chớp đôi mắt đỏ ngầu nhìn hai chú cháu.
Sự im lặng bị phá vỡ bởi một tiếng "ợ" rất to và dài của ông Tư.
"Ọc... Trả... trả tiền rượu đây..." – ông lẩm bẩm, cơn say lại ập đến, kéo ông ra khỏi hiện thực.
Câu nói đó như một liều thuốc đối với vị CEO. Gái bừng tỉnh khỏi cơn sốc. Phản xạ đầu tiên của cô không phải là la hét hay khóc lóc.
"Chú Tèo! Rút dây mạng!" – cô hét lên.
Tèo, buông thõng hai tay, mặc cho ông Tư vẫn đang túm áo. Anh lùi lại vài bước, vấp phải chân máy quay, rồi cuống cuồng rút phích cắm của cục phát wifi ra khỏi ổ điện. Mọi kết nối với thế giới bên ngoài đã bị cắt đứt.
"Xong rồi," – Tèo ngồi phịch xuống sàn, giọng nói rệu rã. "Hết thật rồi. Chúng ta tạch chắc rồi."
"Chưa tạch được!" – Gái nghiến răng, bộ não cô đang hoạt động hết tốc độ. "Bây giờ phải xử lý khủng hoảng. Chú, giữ ông Tư lại, đừng để ông ấy đi đâu. Cháu phải ra ngoài xử lý 'hiện trường' online đã."
Cô vội vàng bật kết nối 4G trên điện thoại, đôi tay lướt thoăn thoắt. Nhưng đã quá muộn.
Cơn sóng thần kỹ thuật số đã ập đến.
Đoạn clip dài 15 giây ghi lại khoảnh khắc vàng của ông Tư Xỉn, được cắt ra từ vô số bản ghi màn hình của hơn 5.000 khán giả, đang càn quét khắp cõi mạng Việt Nam với tốc độ của một cơn bão cấp 12.
Nó không chỉ được chia sẻ tràn lan trên trang "Hội Bóc Phốt" của Dương, mà còn xuất hiện trên hàng loạt các trang meme lớn, các group hóng chuyện, thậm chí cả các trang tin tức lá cải.
Nó trở thành một hiện tượng. Một meme quốc dân.
Dòng chữ "Thằng Tèo kia, trả tao nốt 2 xị hôm trước mày thuê tao đóng vai ung thư đi chứ!" được in lên áo, được chế thành nhạc remix, được các Tiktoker diễn lại.
Gương mặt thất thần của Tèo và vẻ say xỉn đầy phẫn nộ của ông Tư trở thành hình ảnh biểu tượng cho sự dối trá bị vạch trần.
Trên fanpage "Thần Y Bảy Nổ", bức tường thành của đức tin đã sụp đổ tan tành. Hàng ngàn bình luận không còn là những lời tung hô hay cầu nguyện.
Chúng là một cơn mưa gạch đá, một bản cáo trạng đanh thép của những tín chủ vừa bừng tỉnh sau cơn mê.
"LỪA ĐẢO! TRẢ TIỀN ĐÂY CHO TÔI!" "Trời ơi, tôi đã mua hết 10 triệu tiền 'Kim Cang Thần Đan' rồi! Bọn súc vật!" "Hóa ra 'ion âm tâm linh' là mùi rượu của ông Tư Xỉn à? Khốn nạn!" "Đề nghị mọi người tập hợp lại, tìm địa chỉ nhà bọn nó rồi báo công an!"
Gái đọc lướt qua các bình luận, tay chân lạnh toát.
Cô cố gắng xóa vài bình luận, chặn vài tài khoản, nhưng vô ích.
Cứ mỗi bình luận cô xóa đi, mười bình luận khác lại mọc lên. Fanpage, từ một thánh đường, đã biến thành một pháp trường công cộng.
Trong khi đó, tại nhà bà Lâm, không khí cũng nặng nề không kém.
Bà Lâm ngồi chết lặng trên bộ salon, tay vẫn cầm chiếc điện thoại đang phát đi phát lại đoạn clip định mệnh.
Bà đã xem nó cả chục lần, nhưng vẫn không thể tin vào mắt mình.
Gương mặt của "thầy", của "Bồ Tát sống", giờ đây trông thật thảm hại và gian manh. Gương mặt của "nhân chứng ung thư" lại chính là lão Tư say xỉn đầu hẻm.
Mọi thứ vỡ vụn. Niềm tin, hy vọng, sự tôn kính... tất cả đều tan thành tro bụi. Bà cảm thấy mình như một con ngốc, một trò cười cho thiên hạ.
Bà nhớ lại những lần mình đi "thuyết pháp" ở công viên, những lần mình hùng hồn bảo vệ thầy, những lần mình mắng con trai là "bất hiếu", "vô thần". Một cảm giác xấu hổ và tội lỗi bao trùm lấy bà.
Dương ngồi đối diện, im lặng. Anh không dám nói một lời châm chọc hay trách móc nào. Anh biết mẹ mình đang là người đau khổ nhất. Anh chỉ lặng lẽ đặt lên bàn một ly nước ấm.
Bà Lâm ngẩng đầu lên, nhìn con trai, đôi mắt đỏ hoe. "Dương... mẹ... mẹ sai rồi..."
Dương chỉ gật đầu. Anh mở laptop, bắt đầu công việc cuối cùng của mình. Anh không cần phải phân tích hay viết gì thêm nữa. Đoạn clip của ông Tư Xỉn chính là bằng chứng không thể chối cãi.
Anh bình tĩnh tải đoạn clip về máy.
Anh chụp lại màn hình hàng trăm bình luận đòi tiền, những lời tố cáo của các nạn nhân khác.
Anh tổng hợp lại toàn bộ bài phân tích của mình, các hình ảnh bằng chứng về cuốn sách C++, về chai nước lọc. Anh nén tất cả vào một file zip, đặt tên là "ToanBoSuThatVeThanYBayNo.zip".
Sau đó, anh truy cập vào Cổng Dịch vụ công Quốc gia, vào mục "Phản ánh, kiến nghị". Anh cẩn thận điền đầy đủ thông tin, trình bày lại toàn bộ vụ việc một cách ngắn gọn, mạch lạc. Cuối cùng, anh đính kèm tệp zip chứa toàn bộ bằng chứng.
Anh bấm nút "Gửi".
Một thông báo hiện lên: "Phản ánh của bạn đã được gửi thành công."
Anh gập laptop lại. Cuộc chiến của anh đã kết thúc. Phần còn lại, hãy để nhà nước thực thi.
Hai ngày sau, vào một buổi sáng Sài Gòn oi ả, Tèo và Gái đang ngồi giữa căn phòng trọ ngổn ngang, bàn bạc về kế hoạch tẩu thoát.
"Hay là mình lên Tây Nguyên, mua một mảnh đất nhỏ trồng cà phê sống qua ngày?" – Tèo đề nghị, giọng đầy vẻ chán nản. "Trồng cà phê? Chú biết phân biệt hạt cà phê với hạt tiêu không?" – Gái gắt lên. "Giờ phải tìm cách rút hết tiền trong tài khoản ra tiền mặt, rồi tìm một nơi nào đó thật xa, thay tên đổi họ..."
Họ đang tranh cãi thì có tiếng gõ cửa.
"Cốc... cốc... cốc..."
Tiếng gõ cửa dứt khoát, mạnh mẽ.
Hai chú cháu giật bắn mình, nhìn nhau, mặt cắt không còn một giọt máu.
"Ai... ai đấy ạ?" – Tèo run rẩy hỏi vọng ra.
"Công an Phường 12 đây. Yêu cầu anh chị mở cửa để kiểm tra hành chính!" – một giọng nói uy nghiêm vang lên từ bên ngoài.
Tèo và Gái nhìn nhau. Mọi kế hoạch, mọi dự định, mọi hy vọng đều tan biến theo tiếng gõ cửa đó. Trốn không được nữa rồi.
Tèo lảo đảo ra mở cửa.
Trước mặt anh là hai đồng chí công an, gương mặt nghiêm nghị. Phía sau họ, bà chủ nhà trọ đang đứng với vẻ mặt vừa tò mò vừa lo lắng.
"Mời anh chị cho xem giấy tờ tùy thân," – một đồng chí công an nói.
Khi Tèo và Gái còn đang lóng ngóng tìm chứng minh thư, vị công an đã liếc mắt vào trong phòng.
Ánh mắt ông dừng lại ở những thùng carton chất đống, những chai "Nước Thánh Tẩy Trần", những chiếc "Vòng Tay Trừ Tà" vương vãi trên sàn.
"Mời hai anh chị theo chúng tôi về phường làm việc," – ông nói, giọng không thể chối cãi.
Cuộc bắt giữ diễn ra một cách nhanh chóng và... không hề kịch tính.
Không có còng tay, không có chống cự. Tèo và Gái chỉ lẳng lặng đi theo, cúi gằm mặt trước những ánh mắt tò mò của hàng xóm đang bu lại xem.
Đế chế Thần Y Bảy Nổ, từng làm mưa làm gió trên không gian mạng, đã sụp đổ trong một buổi sáng bình thường như bao buổi sáng khác.
Tại đồn công an, vở kịch cuối cùng được hạ màn.
Đối mặt với những bằng chứng không thể chối cãi – đoạn clip, lời khai của các bị hại, kết quả xét nghiệm "thuốc thánh" – Gái, với sự thực tế của một CEO, đã khai nhận toàn bộ hành vi của mình. Cô trình bày mọi thứ một cách rành mạch, từ lúc lên ý tưởng, sản xuất video, cho đến các chiêu trò marketing.
Tèo, ngược lại, vẫn cố gắng diễn. Anh khóc lóc, kể lể về hoàn cảnh khó khăn, về tuổi thơ cơ cực, về ước mơ khởi nghiệp chân chính nhưng liên tục thất bại.
"Thưa các đồng chí," – anh sụt sùi. "Tôi làm tất cả cũng chỉ vì cuộc sống mưu sinh thôi ạ. Tôi cũng chỉ là nạn nhân của xã hội. Với lại, tôi cũng có ý tốt. Tôi bán cho bà con niềm tin, giúp họ lạc quan hơn để chống chọi với bệnh tật. Về một mặt nào đó, tôi cũng đang làm việc thiện mà, phải không ạ?"
Vị công an điều tra, một người đàn ông trung niên dạn dày kinh nghiệm, chỉ im lặng lắng nghe. Sau khi Tèo kết thúc bài diễn văn đầy nước mắt của mình, ông mới từ từ đẩy về phía anh một tập hồ sơ.
"Đây là đơn của bà Nguyễn Thị Hoa, 65 tuổi. Bà ấy bị bệnh tim, đã ngưng dùng thuốc của bệnh viện để chuyển sang uống 'thuốc thánh' của anh. Tuần trước, bà ấy phải nhập viện cấp cứu. Anh nghĩ đó là việc thiện à?"
Tèo cứng họng. Nước mắt anh ngừng rơi. Lần đầu tiên, anh nhận ra hậu quả thật sự của trò lừa đảo mà mình đã gây ra. Nó không chỉ là chuyện tiền bạc. Nó là sức khỏe, là tính mạng của con người.
Vài tuần sau.
Con hẻm nhỏ của Phường 12 đã trở lại với vẻ yên bình vốn có. Fanpage "Thần Y Bảy Nổ" đã biến mất, như thể chưa từng tồn tại. Trang "Hội Bóc Phốt" của Dương cũng tự động đóng lại sau khi đã hoàn thành sứ mệnh. Mọi thứ trở về quỹ đạo cũ.
Trong căn nhà nhỏ, bà Lâm đang cùng con trai dọn dẹp lại phòng khách. Bà đã gỡ bỏ cái "bàn thờ" của Thầy Bảy. Tấm ảnh ép plastic có hình Tèo tỏa hào quang giờ đang nằm chỏng chơ trong sọt rác.
Bà đã quay lại với các hội nhóm nấu ăn, trồng cây. Bà không còn chia sẻ các mẹo vặt sức khỏe một cách vô tội vạ nữa. Thỉnh thoảng, thấy có ai chia sẻ một bài quảng cáo thuốc gia truyền nào đó, bà lại lặng lẽ vào xem và lướt qua.
Dương nhìn mẹ mình, mỉm cười.
Bà Lâm, sau khi lau dọn xong, ngồi xuống ghế, nhìn con trai mình, đột nhiên hỏi một câu với vẻ mặt vừa ngây thơ vừa tiếc nuối.
"Này Dương, mẹ hỏi thật nhé..."
"Dạ?"
"Liệu mình... mình có đòi lại được tiền mua mấy cái vòng trừ tà không con?"
Nó bị bao trùm bởi một sự im lặng đặc quánh, nặng nề đến mức có thể nghe thấy tiếng bụi rơi.
Tèo, trong bộ áo dài the, vẫn bị ông Tư Xỉn túm cổ áo, gương mặt thất thần như một vị thần vừa bị rút hết phép thông.
Gái đứng chết trân bên cạnh laptop, bàn tay vẫn còn lơ lửng trên con chuột, đôi mắt mở to thể hiện một sự hoảng loạn chưa từng có.
Và ông Tư Xỉn, sau khi hét lên câu nói định mệnh, dường như cũng tiêu hao hết năng lượng mà men rượu đã trao cho ông, ông đứng lảo đảo, chớp chớp đôi mắt đỏ ngầu nhìn hai chú cháu.
Sự im lặng bị phá vỡ bởi một tiếng "ợ" rất to và dài của ông Tư.
"Ọc... Trả... trả tiền rượu đây..." – ông lẩm bẩm, cơn say lại ập đến, kéo ông ra khỏi hiện thực.
Câu nói đó như một liều thuốc đối với vị CEO. Gái bừng tỉnh khỏi cơn sốc. Phản xạ đầu tiên của cô không phải là la hét hay khóc lóc.
"Chú Tèo! Rút dây mạng!" – cô hét lên.
Tèo, buông thõng hai tay, mặc cho ông Tư vẫn đang túm áo. Anh lùi lại vài bước, vấp phải chân máy quay, rồi cuống cuồng rút phích cắm của cục phát wifi ra khỏi ổ điện. Mọi kết nối với thế giới bên ngoài đã bị cắt đứt.
"Xong rồi," – Tèo ngồi phịch xuống sàn, giọng nói rệu rã. "Hết thật rồi. Chúng ta tạch chắc rồi."
"Chưa tạch được!" – Gái nghiến răng, bộ não cô đang hoạt động hết tốc độ. "Bây giờ phải xử lý khủng hoảng. Chú, giữ ông Tư lại, đừng để ông ấy đi đâu. Cháu phải ra ngoài xử lý 'hiện trường' online đã."
Cô vội vàng bật kết nối 4G trên điện thoại, đôi tay lướt thoăn thoắt. Nhưng đã quá muộn.
Cơn sóng thần kỹ thuật số đã ập đến.
Đoạn clip dài 15 giây ghi lại khoảnh khắc vàng của ông Tư Xỉn, được cắt ra từ vô số bản ghi màn hình của hơn 5.000 khán giả, đang càn quét khắp cõi mạng Việt Nam với tốc độ của một cơn bão cấp 12.
Nó không chỉ được chia sẻ tràn lan trên trang "Hội Bóc Phốt" của Dương, mà còn xuất hiện trên hàng loạt các trang meme lớn, các group hóng chuyện, thậm chí cả các trang tin tức lá cải.
Nó trở thành một hiện tượng. Một meme quốc dân.
Dòng chữ "Thằng Tèo kia, trả tao nốt 2 xị hôm trước mày thuê tao đóng vai ung thư đi chứ!" được in lên áo, được chế thành nhạc remix, được các Tiktoker diễn lại.
Gương mặt thất thần của Tèo và vẻ say xỉn đầy phẫn nộ của ông Tư trở thành hình ảnh biểu tượng cho sự dối trá bị vạch trần.
Trên fanpage "Thần Y Bảy Nổ", bức tường thành của đức tin đã sụp đổ tan tành. Hàng ngàn bình luận không còn là những lời tung hô hay cầu nguyện.
Chúng là một cơn mưa gạch đá, một bản cáo trạng đanh thép của những tín chủ vừa bừng tỉnh sau cơn mê.
"LỪA ĐẢO! TRẢ TIỀN ĐÂY CHO TÔI!" "Trời ơi, tôi đã mua hết 10 triệu tiền 'Kim Cang Thần Đan' rồi! Bọn súc vật!" "Hóa ra 'ion âm tâm linh' là mùi rượu của ông Tư Xỉn à? Khốn nạn!" "Đề nghị mọi người tập hợp lại, tìm địa chỉ nhà bọn nó rồi báo công an!"
Gái đọc lướt qua các bình luận, tay chân lạnh toát.
Cô cố gắng xóa vài bình luận, chặn vài tài khoản, nhưng vô ích.
Cứ mỗi bình luận cô xóa đi, mười bình luận khác lại mọc lên. Fanpage, từ một thánh đường, đã biến thành một pháp trường công cộng.
Trong khi đó, tại nhà bà Lâm, không khí cũng nặng nề không kém.
Bà Lâm ngồi chết lặng trên bộ salon, tay vẫn cầm chiếc điện thoại đang phát đi phát lại đoạn clip định mệnh.
Bà đã xem nó cả chục lần, nhưng vẫn không thể tin vào mắt mình.
Gương mặt của "thầy", của "Bồ Tát sống", giờ đây trông thật thảm hại và gian manh. Gương mặt của "nhân chứng ung thư" lại chính là lão Tư say xỉn đầu hẻm.
Mọi thứ vỡ vụn. Niềm tin, hy vọng, sự tôn kính... tất cả đều tan thành tro bụi. Bà cảm thấy mình như một con ngốc, một trò cười cho thiên hạ.
Bà nhớ lại những lần mình đi "thuyết pháp" ở công viên, những lần mình hùng hồn bảo vệ thầy, những lần mình mắng con trai là "bất hiếu", "vô thần". Một cảm giác xấu hổ và tội lỗi bao trùm lấy bà.
Dương ngồi đối diện, im lặng. Anh không dám nói một lời châm chọc hay trách móc nào. Anh biết mẹ mình đang là người đau khổ nhất. Anh chỉ lặng lẽ đặt lên bàn một ly nước ấm.
Bà Lâm ngẩng đầu lên, nhìn con trai, đôi mắt đỏ hoe. "Dương... mẹ... mẹ sai rồi..."
Dương chỉ gật đầu. Anh mở laptop, bắt đầu công việc cuối cùng của mình. Anh không cần phải phân tích hay viết gì thêm nữa. Đoạn clip của ông Tư Xỉn chính là bằng chứng không thể chối cãi.
Anh bình tĩnh tải đoạn clip về máy.
Anh chụp lại màn hình hàng trăm bình luận đòi tiền, những lời tố cáo của các nạn nhân khác.
Anh tổng hợp lại toàn bộ bài phân tích của mình, các hình ảnh bằng chứng về cuốn sách C++, về chai nước lọc. Anh nén tất cả vào một file zip, đặt tên là "ToanBoSuThatVeThanYBayNo.zip".
Sau đó, anh truy cập vào Cổng Dịch vụ công Quốc gia, vào mục "Phản ánh, kiến nghị". Anh cẩn thận điền đầy đủ thông tin, trình bày lại toàn bộ vụ việc một cách ngắn gọn, mạch lạc. Cuối cùng, anh đính kèm tệp zip chứa toàn bộ bằng chứng.
Anh bấm nút "Gửi".
Một thông báo hiện lên: "Phản ánh của bạn đã được gửi thành công."
Anh gập laptop lại. Cuộc chiến của anh đã kết thúc. Phần còn lại, hãy để nhà nước thực thi.
Hai ngày sau, vào một buổi sáng Sài Gòn oi ả, Tèo và Gái đang ngồi giữa căn phòng trọ ngổn ngang, bàn bạc về kế hoạch tẩu thoát.
"Hay là mình lên Tây Nguyên, mua một mảnh đất nhỏ trồng cà phê sống qua ngày?" – Tèo đề nghị, giọng đầy vẻ chán nản. "Trồng cà phê? Chú biết phân biệt hạt cà phê với hạt tiêu không?" – Gái gắt lên. "Giờ phải tìm cách rút hết tiền trong tài khoản ra tiền mặt, rồi tìm một nơi nào đó thật xa, thay tên đổi họ..."
Họ đang tranh cãi thì có tiếng gõ cửa.
"Cốc... cốc... cốc..."
Tiếng gõ cửa dứt khoát, mạnh mẽ.
Hai chú cháu giật bắn mình, nhìn nhau, mặt cắt không còn một giọt máu.
"Ai... ai đấy ạ?" – Tèo run rẩy hỏi vọng ra.
"Công an Phường 12 đây. Yêu cầu anh chị mở cửa để kiểm tra hành chính!" – một giọng nói uy nghiêm vang lên từ bên ngoài.
Tèo và Gái nhìn nhau. Mọi kế hoạch, mọi dự định, mọi hy vọng đều tan biến theo tiếng gõ cửa đó. Trốn không được nữa rồi.
Tèo lảo đảo ra mở cửa.
Trước mặt anh là hai đồng chí công an, gương mặt nghiêm nghị. Phía sau họ, bà chủ nhà trọ đang đứng với vẻ mặt vừa tò mò vừa lo lắng.
"Mời anh chị cho xem giấy tờ tùy thân," – một đồng chí công an nói.
Khi Tèo và Gái còn đang lóng ngóng tìm chứng minh thư, vị công an đã liếc mắt vào trong phòng.
Ánh mắt ông dừng lại ở những thùng carton chất đống, những chai "Nước Thánh Tẩy Trần", những chiếc "Vòng Tay Trừ Tà" vương vãi trên sàn.
"Mời hai anh chị theo chúng tôi về phường làm việc," – ông nói, giọng không thể chối cãi.
Cuộc bắt giữ diễn ra một cách nhanh chóng và... không hề kịch tính.
Không có còng tay, không có chống cự. Tèo và Gái chỉ lẳng lặng đi theo, cúi gằm mặt trước những ánh mắt tò mò của hàng xóm đang bu lại xem.
Đế chế Thần Y Bảy Nổ, từng làm mưa làm gió trên không gian mạng, đã sụp đổ trong một buổi sáng bình thường như bao buổi sáng khác.
Tại đồn công an, vở kịch cuối cùng được hạ màn.
Đối mặt với những bằng chứng không thể chối cãi – đoạn clip, lời khai của các bị hại, kết quả xét nghiệm "thuốc thánh" – Gái, với sự thực tế của một CEO, đã khai nhận toàn bộ hành vi của mình. Cô trình bày mọi thứ một cách rành mạch, từ lúc lên ý tưởng, sản xuất video, cho đến các chiêu trò marketing.
Tèo, ngược lại, vẫn cố gắng diễn. Anh khóc lóc, kể lể về hoàn cảnh khó khăn, về tuổi thơ cơ cực, về ước mơ khởi nghiệp chân chính nhưng liên tục thất bại.
"Thưa các đồng chí," – anh sụt sùi. "Tôi làm tất cả cũng chỉ vì cuộc sống mưu sinh thôi ạ. Tôi cũng chỉ là nạn nhân của xã hội. Với lại, tôi cũng có ý tốt. Tôi bán cho bà con niềm tin, giúp họ lạc quan hơn để chống chọi với bệnh tật. Về một mặt nào đó, tôi cũng đang làm việc thiện mà, phải không ạ?"
Vị công an điều tra, một người đàn ông trung niên dạn dày kinh nghiệm, chỉ im lặng lắng nghe. Sau khi Tèo kết thúc bài diễn văn đầy nước mắt của mình, ông mới từ từ đẩy về phía anh một tập hồ sơ.
"Đây là đơn của bà Nguyễn Thị Hoa, 65 tuổi. Bà ấy bị bệnh tim, đã ngưng dùng thuốc của bệnh viện để chuyển sang uống 'thuốc thánh' của anh. Tuần trước, bà ấy phải nhập viện cấp cứu. Anh nghĩ đó là việc thiện à?"
Tèo cứng họng. Nước mắt anh ngừng rơi. Lần đầu tiên, anh nhận ra hậu quả thật sự của trò lừa đảo mà mình đã gây ra. Nó không chỉ là chuyện tiền bạc. Nó là sức khỏe, là tính mạng của con người.
Vài tuần sau.
Con hẻm nhỏ của Phường 12 đã trở lại với vẻ yên bình vốn có. Fanpage "Thần Y Bảy Nổ" đã biến mất, như thể chưa từng tồn tại. Trang "Hội Bóc Phốt" của Dương cũng tự động đóng lại sau khi đã hoàn thành sứ mệnh. Mọi thứ trở về quỹ đạo cũ.
Trong căn nhà nhỏ, bà Lâm đang cùng con trai dọn dẹp lại phòng khách. Bà đã gỡ bỏ cái "bàn thờ" của Thầy Bảy. Tấm ảnh ép plastic có hình Tèo tỏa hào quang giờ đang nằm chỏng chơ trong sọt rác.
Bà đã quay lại với các hội nhóm nấu ăn, trồng cây. Bà không còn chia sẻ các mẹo vặt sức khỏe một cách vô tội vạ nữa. Thỉnh thoảng, thấy có ai chia sẻ một bài quảng cáo thuốc gia truyền nào đó, bà lại lặng lẽ vào xem và lướt qua.
Dương nhìn mẹ mình, mỉm cười.
Bà Lâm, sau khi lau dọn xong, ngồi xuống ghế, nhìn con trai mình, đột nhiên hỏi một câu với vẻ mặt vừa ngây thơ vừa tiếc nuối.
"Này Dương, mẹ hỏi thật nhé..."
"Dạ?"
"Liệu mình... mình có đòi lại được tiền mua mấy cái vòng trừ tà không con?"
Hành trình của "Thần Y Bảy Nổ" xin được khép lại tại đây. Cảm ơn các bạn đã cùng cười, cùng hồi hộp với câu chuyện. Đằng sau những tình huống hài hước, mình mong rằng mỗi chúng ta đều sẽ giữ lại một chút suy ngẫm về ranh giới mong manh giữa niềm tin và sự cả tin.
Để bảo vệ niềm tin của mình và những người thân yêu, đôi khi chúng ta cần đến những công cụ thực tế. Đó là lý do mình đã lồng ghép hướng dẫn các bước trình báo lừa đảo qua ứng dụng VNeID vào truyện. Hy vọng "vũ khí" nhỏ này sẽ trở nên hữu ích với mọi người khi cần.
Cảm ơn sự đồng hành của các bạn. Mong rằng sẽ tiếp tục nhận được sự ủng hộ của mọi người trong những câu chuyện sắp tới. Chúc tất cả luôn an lành và tỉnh táo!