Lượt xem của khách bị giới hạn

[Ngôn tình] Thư Ký Toàn Năng - Lâm Ngạn

[Ngôn tình] Thư Ký Toàn Năng - Lâm Ngạn
Tham gia
26/3/25
Bài viết
4
Điểm cảm xúc
31
Điểm
13
Thư Ký Toàn Năng
Tác giả: @Lâm Ngạn
Thể loại: Ngôn tình
Rating: K+
Tình trạng: Đang tiến hành
Số chương: 11
Link thảo luận:

Văn án:
Lâm Ngạn yêu thầm Cố Thành mười sáu năm, tôi vẫn bước theo anh ấy, đi phía sau anh ấy, anh ấy to lớn giống như tấm khiêng bảo vệ tôi, anh quan tâm tôi một cách đặc biệt, sự quan tâm của anh giống như một sự ra lệnh cấp trên với cấp dưới thì đúng hơn.
- Lấy anh nhé...(Bàn tay anh vòng qua eo tôi kéo tôi vào lòng anh ấy, tiếng thở cùng hơi ấm từ anh phả vào tai tôi khiến mặt tôi đỏ ửng lên)
- Ừm...(Tôi cơ thể mềm nhũn ừ trong mệt nhọc)
Anh luôn mạnh bạo từ cả cách anh quan tâm tôi, đến lúc anh cầu hôn tôi, cứ như thế tôi đã nhẹ nhàng đồng ý lời cầu hôn ấy.​
 
Sửa lần cuối:
Tham gia
26/3/25
Bài viết
4
Điểm cảm xúc
31
Điểm
13
CHƯƠNG I
- Thư ký Lâm, lịch trình ngày hôm nay phải làm gì ?

Cố Thành nghiêm nghị nói, anh trong bộ âu phục đen, chiếc áo sơ mi đen càng làm anh nghiêm nghị hơn, mái tóc đen bóng lớt phớt vài lọn tóc trước trán càng tôn lên nén đẹp kiêu hãnh ấy, anh ngồi trên ghế sopha chính trong phòng làm việc, đôi chân dài vắt chéo, đôi hàng mi dài rung lên đuôi mắt xếch nhẹ lướt theo từng hàng trữ trên tập hồ sơ.

Tôi đứng bên cạnh trả lời câu hỏi của anh.

- Lịch trình hôm nay chín giờ sáng sẽ có cuộc họp với công ty A để đàm phán mở rộng công tình sân cưỡi ngựa, hai giờ chiều cần đi giám sát công trường, còn tối bảy giờ có cuộc hẹn với cô Anna....

- Được, tối biết rồi ra ngoài đi. (Anh nhấc tách cà phê trên bàn nhâm một ngụm đáp lời tôi)

- Vâng...(Tôi cúi nhẹ người trả lời rồi bước ra cửa)

Tôi là Lâm Ngạn là một thư ký toàn năng, tôi đã theo anh từ khi anh nhất quyết muốn ra ngoài tự lập công ty riêng, từ khi hai bàn tay trắng đến lúc công ty đứng top đầu ngang hàng với công ty giac tộc nhà anh, tôi là đàn em học cùng anh từ cấp hai đến hết đại học, cho đến khi anh ra nước ngoài du học tôi cũng cố gắng giành học bổng để có thể đi bên cạnh anh. Khi về nước, anh đã quyết tâm tự lập công ty riêng mà không dựa vào gia đình mình, tôi theo anh công việc đầu tiên khi hai chúng tôi mới dựng công ty là phát tờ rơi quảng cáo, đi xin tài trợ từ nhiều công ty khác, để có được thành tựu như ngày hôm nay đã là bảy năm trôi qua. Chúng tôi quen nhau vào một ngày mưa khi ấy tối đang đứng ở đại sảnh trường cấp hai, lúc đó trời đổ mưa to, tôi không có ô, nhìn các bạn ai cũng có ô, rồi họ đi chung tôi chỉ đứng nhìn tay ôm cặp sách đội lên đầu hít một hơi rồi chạy, chạy dưới mưa to tầm nhìn bị thu hẹp lại bỗng dưng tôi mất thăng bằng suýt bị ngã về phía sau nhưng... mở mắt ra tôi thấy mình đang tựa mặt vào một thứ gì đó mềm mại, tôi bống nghe được câu nói trầm nhẹ nhưng đầy lạnh lùng.

- Có sao không ?

- Tôi giật mình ngẩng mặt lên, là anh là Cố Thành đứng trước mặt tôi. Tôi lùi lại hai bước rồi nói:

- Xin...xin lỗi... tôi...

Anh nhặt chiếc cặp sách đã đướt của tôi lên rồi vẩy nhẹ chiếc cặp, anh một tay cầm ô, một tay cầm chiếc cặp chĩa về tôi, tôi đứng ướt đãm dưới mưa, anh đã bước thêm một bước về phía tôi, cùng che một chiếc với tôi, tôi bất giác ngẩng mặt lên bốn mắt nhìn nhau, tôi giật mình cầm chiếc cặp cúi mặt xuống nói:

- Cảm ơn...

Anh đưa chiếc ô về phía tôi, tôi bất giác giật mình nhìn anh một cách khó hiểu.

- Cầm đi...

Tôi khó hiểu cầm lấy, đột nhiên anh chạy đi trong mưa, đó là lần đầu tiên tôi thấy có người con trai lạnh lùng nhưng cũng rất ấm áp, tôi đứng đó một lúc rồi quay người bước đi. Đó là lần đầu tiên tôi gặp anh.

KÍT... Chiếc xe rolls royce dừng ngay trước đại sảnh công ty Thành Lâm, chính là công ty của Cố Thành. Theo đó nhân viên công ty chỉ thấy một người đàn ông cao to mặc bộ vest đen cùng cô thư ký bước lên xe.

....18 giờ 45

Tay tôi bấm nút gọi trên chiếc điện thoại bàn, đầu giây bên kia đáp lời:

- Có chuyện gì ?

- Cuộc hẹn với cô Anna bảy giờ tối nay tại nhà hàng Saphir, xe đã đợi ở dưới sảnh thưa sếp.

- Tôi biết rồi.

Sau đó vài giây, người đàn ông cao to bước ra khỏi phòng làm việc, anh bước đi, từng bước anh bước đi nghiêm nghị tiếng đế giày cộp cộp nghe rất đinh tai càng làm cho anh thêm đầy sức hút, tôi vội vàng mở ngăn kéo tủ cầm ra một chiếc hộp thon nhỏ hình chữ nhật màu đen, vội vã để đuổi theo anh tôi bất giác đẩy mạnh ngăn kéo làm kẹp chúng tay mình, tôi kêu lên một tiếng không to nhưng trong không gian chỉ có hai chúng tôi vẫn đủ để hành lang nghe thấy, anh đã nghe thây nghiêng nhẹ một bên người về phía tôi. Tôi lập tức chạy về phía anh đưa anh chiếc hộp nói:

- Đây là món quà tôi chuẩn bị cho cô Anna, dù gì cũng là người quen của bà phu nhân tìm để anh đi xem mắt, cũng phải có gì đó để tặng cô ấy.

Anh không nói gì nhận chiếc hộp từ tôi, anh cúi xuống theo hướng tay tôi nhìn vết đỏ trên ngón tay tôi anh nói:

- Nhớ tra thuốc, tôi không thích bất kể lý do gì ảnh hưởng đến công việc.

Tinh... thang máy mở cửa. Anh bước vào thang máy, tôi nhìn tấm lưng cao ngạo ấy đi vào thang máy, chờ cho cánh cửa tháng nay đóng lại, tôi cúi gần nửa người chào, đó là cách anh quan tâm tôi từ khi quen nhau đến giờ, chúng tôi chưa bao giờ quá phận, tôi vẫn nhìn tầm lưng anh vẫn đi theo sau lưng anh từ lúc quen biết đến giờ. Tôi đã bảy bảy bốn mươi chín lần tự tay sắp sếp lịch trình để anh đi xem mắt theo lệnh phu nhân, lúc đã bảy bảy bốn mươi chín lần nhìn tấm lưng anh bước đi.

Tôi đứng thắng dậy đi từng bước nặng nhọc về phía bàn làm việc, anh là người tôi thích như thế cũng đã mười hai năm trôi qua, chỉ có một mình tôi đơn phương thích anh, chủ tịch và phu nhân rất yên tâm về tôi, vì tôi theo anh tư khi còn học cấp hai đến thời điểm bây giờ chúng tôi không hề nảy sinh một mối quan hệ nào ngoài quan hệ sếp và nhân viên, nhìn vào người ngoài họ sẽ thấy tôi như một cô giúp việc chuyên nghiệp của anh, chủ tịch và phu nhân rất tốt rất hiền, nhưng tôi không thể đoán được tâm tư trong họ.

Đưa mình ra khỏi dòng suy nghĩ, tôi sắp xếp lại bàn làm việc ngay ngăn, tắt đèn cả văn phòng tôi bước vào thang máy, đang đứng im trôi theo bánh trước thang máy tự dưng thang máy rung lắc mạnh rồi dừng đứng im, bỗng chốc trong không gian chật hẹp tối om, tôi sợ hãi mò tìm chiếc túi trong bóng tối, vội vàng bấm số gọi điện cho phòng bảo trì, tin hiệu ở đây không bắt được, tôi đành phải mò tìm nút chuông trên bảng số, bấm một hồi mãi mới có phản hồi, tôi bình tĩnh nói:

- Tôi hiện bị kẹt trong thang máy đang ở giữa tầng năm mươi và năm mốt các anh cho người lên hỗ trợ.

- Vâng chúng tôi đã rõ, hiện tại thang máy đang bị lỗi chúng tôi đang báo bên bảo trì lên rồi, cô chờ chút. (Tiếng người bảo trì vội vã đáp lại)

Tôi ngồi trong thang náy không biết đã bao lâu, mồ hôi từ trong người túa ra, không gian hẹp trở nên ngột ngạt, không khí càng cảm thấy ít dần, tôi mơ hồ cầm điện thoại lên mở điện thoại định bấm số của người đó nhưng tôi khựng lại vì người đó đang có cuộc hẹn tôi không thể làm phiền, bỗng ý thức tôi dần mất đi, cũng không biết bao lâu rồi tôi mở mắt dậy thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng muốt, mùi khử trùng xộc thẳng vào mũi tôi, quay đầu nhìn sang bên cạnh tôi thấy có người đàn ông cao lớn đang ngồi vắt chéo chân tay cầm chiếc ipad lướt nhanh, bỗng có người đẩy cửa bước vào, là Tiểu Tùng người lái xe của giám đốc lước bào nhìn về phía tôi thấy tôi mở mắt anh ta nói:

- Cô tỉnh rồi à ? (Anh ta vừa nói tay xách theo một chiếc cặp lồng, tay kia xách túi cam)

Tôi bất giác trả lời lại Tiểu Tùng mắt đánh sang người đang ngồi trên ghế:

- Ừm, sao tôi lại ở đây ?

- Cô bị kẹt trong thang máy, lúc đưa được cô ra cô đã mất ý thức rồi, là tôi với...

- Cậu báo với quản lý nhân sự đổi đội bảo trì khác đi...(Tiếng người đàn ông ngồi trên ghế ngắt lời chen vào, giọng điệu bình tĩnh nhưng rất trầm)

- Vâng, giám đốc.

Tiểu Tùng để cặp lồng cháo lên bàn rồi nhìn tôi nháy mắt chỉ tay vào chiếc điện thoại ám hiệu cho tôi, rồi cậu ấy bước vội ra cửa, tôi quay sang đầu giường giật mình cầm chiếc kính không gọng đeo lên, tay theo phản xạ búi mái tóc dài đen lại, từ khi quen anh tôi chưa bao giờ tháo chiếc kính và xõa tóc, vội vàng cầm điện thoại vừa sáng màn mình, có một tin nhắn đến:

( - bên phòng lễ tân gọi điện cho tôi báo cô bị kẹt trong thang máy, và được đưa vào bên viện thành phố, tôi cũng không thể không báo với giám đốc mà để anh ấy lại nhà hàng được nên đã nói khéo với anh ấy là tôi có chút việc riêng cần đi chút quay lại, thì anh ấy hỏi luôn là có chuyện gì, tôi không giám dấu nên bảo cô đang ở trong bệnh viện... cô không biết lúc ấy thế nào đâu, anh ấy bỏ lại cô Anna rồi đến đây, anh ấy xuống xe không chạy mà bước vội lắm, anh ấy không nói ra nhưng tôi thấy tâm trạng anh ấy hơi khác.

- Tôi biết rồi...)

Tôi nhắn lại trả lời Tiểu Tùng xong tắt điện thoại quay ra nhìn anh, anh nói:

- Ăn nhanh đi rồi lát nữa bác sĩ kiểm tra rồi về.

Tôi đứng dậy làm theo lời anh ấy, tự lấy cháo ăn, ba mươi phút sau, sau khi ăn và kiểm tra không có vấn đề gì về sức khỏe tôi đã được về nhà, ngồi trên xe, không gian yên tĩnh bao trùm, ba người không ai nói gì cứ thể yên lặng đến trước toàn nhà tôi.
 
Sửa lần cuối:
Tham gia
26/3/25
Bài viết
4
Điểm cảm xúc
31
Điểm
13
CHƯƠNG II:
Chiếc xe dừng ngay dưới chân toàn nhà, tôi quay sang nói:

- Cảm ơn giám đốc, tôi xuống trước...

- Ừ...(Anh nhẹ nhàng đáp lại)

Anh luôn thế, lúc nào cũng giữ cho mình nét bình tĩnh ấy, tôi bước xuống quay người đi về phía sảnh toàn nhà, trong xe có người quay ra nhìn tôi, nhìn cho đến khi bóng lưng tôi khuất dần sau cánh cửa tòa nhà.

Ngày hôm sau tại văn phòng giám đốc...

- Sếp... phu nhân nói muốn ăn tối cùng anh và cô Anna, tôi sẽ gọi điện báo lại cho cô Anna và sẽ đặt nhà hàng cho buổi hẹn tối nay. (Tôi vừa nói vừa nhìn lại sắc mặt của anh, đôi lông mày của anh cau lại).

Anh im lặng, tôi im lặng không gian trở nên yên tĩnh, anh vẫn không trả lời, tôi cũng không nói lại thêm nữa, quen biết nhau mười mấy năm tôi lại không biết rõ tĩnh cách anh ấy sao, mỗi lần không hài lòng nhưng vẫn phải làm, anh sẽ chau màu rồi im lặng không trả lời, tôi cất tiếng phá vỡ không gian yên tĩnh ấy...

- Không còn việc gì nữa tôi xin phép ra ngoài làm việc.

Anh vẫn không trả lời, tôi quay lưng đi ra ngoài, đúng lúc điện thoại đổ chuông, tôi bắt máy...

- Ngạn Ngạn à, mẹ đã sắp xếp cho con một cuộc xem mắt rồi, lần này mẹ sắp xếp cho con ở Thượng Hải luôn, con không cần phải về đây đâu, mẹ sẽ gửi địa chỉ và thời gian gặp mặt, con nhớ đi đấy.

Sau khi nói một hồi, mẹ tôi tắt máy, không kịp cho tôi nói một lời vì sợ tôi lười biếng từ chối, mẹ tôi và ba tôi đều là giáo sư của trường Đại học Thanh Hoa, họ cũng biết mối quna hệ giữ tối và Cố Thành, nhưng họ biết tôi không dám nói ra tình cảm mười sau năm này, cũng vì anh mà tôi đã do dự cho thanh xuân của mình, tôi chấp nhận nhìn vào người ngoài sẽ nghĩ chúng tôi như thanh mai trúc mã, nhưng trong cuộc sẽ càm thấy tôi như bảo mẫu của anh.

18 giờ 45...

Anh vẫn luôn là người có giờ giấc, một phút với anh cũng là quý giá, tôi lại thấy anh rảo bước đi ngang qua tôi tiến về phía cửa thang máy, vẫn như thế tôi vẫn dõi theo, lần này và những lần khác cảm giác anh ấy rời xa, mẹ tôi nói đúng tôi không thể ích kỷ mà giành hết thanh xuân cho anh ấy được, năm nay đã hai mươi chín tuổi rồi, độ tuổi không còn gì là trẻ nữa, bạn đồng trang lưa chắc phải một đội bóng rồi. Rồi tôi cầm điện thoại mở đoạn chat giữa tôi với mẹ.

[ Mẹ: Ngày mai tại nhà hàng Saphir, tầng 10 sân thượng nhé, ngồi đó ngắm cảnh đêm lãng mạn làm sao...

Tôi: vâng...

Mẹ: Nhớ mặc đẹp vào nhé, lần này không được để người ta phật ý đâu đấy.

Tôi: Vâng, con biết rồi.]

Tin nhắn của tôi và mẹ không nhiều, hầu như là call video thôi, quay sang nhìn đồng hồ đã bảy giờ, tôi dọn đống tài liệu ngổn ngan trên bàn, dạo dần đây dự án khá nhiều, tư liệu cũng khác giày, xem cả ngày tôi cảm giác sống cổ tê dại, cấu vào còn không có cảm giác nữa, giờ này ở công ty không còn ai, tôi lại thoải mái vươn vai, tắt đền văn phòng đi về.

Xuống sảnh công ty tôi đi ra trạm xe công cộng, cố tình xuống trước một trạm, đi vào dẫy phố tôi đến trước cửa một tiệm bánh ngọt nổi tiếng, tiệm bánh không trang hoàng như những cửa tiệm khác nhưng mang một nét âu cổ điển cánh cửa gỗ màu nâu sậm có một chiếc chuông phía trên cửa, đứng trước cửa tôi hít một hơi rồi đẩy cửa bước vào, tiếng chuông kêu lên.

- Xin chào quý khách...( Tiếng nhân viên tiệm bánh cất lên)

Tôi đi lại về phía tủ kính nơi chưng những khay bánh nhìn rất ngon, tôi ngắm một lúc lâu mắt tôi dừng lại ở một chiếc bánh trang trí đơn giản, cả chiếc bánh màu trắng phía trên mặt bánh có sau quả dâu đỏ mọng, tôi rất thích ăn dâu, chua ngọt ăn được hết, tôi chỉ tay vào chiếc bánh đó quay đầu gọi nhân viên.

- Lấy giúp tôi chiếc bánh này.

Nhân viên thấy tôi gọi liên chạy ra lấy bánh, cô bé nhân viên này chắc còn học đại học đi làm thêm để kiếm tiền trang trải, cô bé nhìn tôi rồi hỏi:

- Chiếc bánh này quá đơn giản, chị có muốn viết thêm gì trên bánh không ?

Tôi đứng ngẩn lười một lúc rồi nói:

- Thế viết giúp tôi (Chúc mừng sinh nhận Ngạn) Ngạn trong hoa bỉ ngạn.

- Vâng chị chờ một chút.

Xong cô bé ấy cầm chiếc bánh vào quầy, một lúc sau cố bé gọi tôi:

- Thưa chị, của chị xong rồi, của chị là bốn mươi hai tệ.

Vừa định lấy điện thoại để quét mã thì bật không lên, tôi biết điện thoại đã hết pin, vì tối qua từ bệnh viện về hơi muộn vè cũng quên luôn, đã cúi xuống lục chiếc túi xách hy vọng còn đồng tiền lẻ nào thì bỗng ở đâu có tiếng nói của một người đàn ông, anh ta trông rât cao mái tóc để kiểu đầu đinh, trên người bận bộ vest xám sơ mi den nhìn rất điển trai:

- Của cô ấy tính vào phần của tôi...(Anh ta vừa nói tay vừa đưa khay bánh lên quầy)

Tôi như bị đơ vài giây, nhìn chằm chằm anh ta một cách khó hiểu, anh ta lại cất tiếng hỏi tôi:

- Cậu ngây người ra đó làm gì... không nhận ra tôi à ?

- Anh... anh là... (Tôi ngơ ngác hỏi anh ta)

- Thật sự không nhớ hả ? Cậu có vô tâm quá không đấy...? (Anh ta vừa đưa hộp bánh cho tôi vừa nói)

Tôi vẫn ngay người nhìn người trước mặt vừa lạ lại vừa quen, vẫn im lặng.

- Là tôi... Thừa Hãn...(Anh ta vừa cười đôi môi hồng nhếch nhẹ có chút ranh mãnh nhìn tôi nháy mắt.)

Tôi giật mình như nhận ra gì đó rồi nhận hộp bánh từ tay cậu ta đáp lại:

- À... tôi cảm ơn, tiền bánh tôi sẽ chuyển lại cho cậu.

- Không cần đâu... mà hôm nay là sinh nhật cậu sao lại đi mua bánh một mình... bạn trai cậu đâu ?
 
Sửa lần cuối:
Tham gia
26/3/25
Bài viết
4
Điểm cảm xúc
31
Điểm
13
- Tôi không có bạn trai...( Tôi cố tình cúi mặt xuống để tránh bị lộ cảm xúc ngại ngùng này)

Cậu ta cũng như hiểu điều gì liền thay đổi câu chuyện:

- Cậu đi gì về ?

- Tôi đi xe buýt, trạm xe ở đoạn trên kia một chút, còn một trạm nữa là tới nhà tôi rồi...( Tôi trả lời cậu ta, cố tình lảng tránh ánh mắt cậu ta nhìn tôi)

- Vậy để tôi đưa cậu về...( Cậu ta nhanh nhảu đáp lại, miệng còn có chút khoé cười)

- Như vậy... không tiện lắm...( Tôi ngập ngừng đáp, vẫn không dám nhìn lên)

- Tôi không ngại đâu...đi thôi...

Cậu ta lấy chiếc hộp bánh trên tay tôi rồi đi về phía cửa, tôi đành phải chạy theo, ra cửa cậu ta mở cửa cho tôi, đi bộ cũng để tôi đi phía bên trong và đi cạnh tôi, tôi chợt lại nhớ đến tấm lưng người đàn ông ấy.

- Cậu ăn tối chưa ? ( Thừa Hàn quay sang hỏi tôi)

- Tôi ăn rồi...(Tôi trả lời lấy lệ)

Bỗng dưng chiếc bụng chết tiệt kêu ọt ~~ một cái rõ to, tôi ngượng chín mặt cúi gằm mặt xuống, không dám ngẩng lên.

- Khụ...đi ... tôi biết một chỗ khá ngon...(Cậu ta bịt miệng cười)

Tôi cũng miễn cưỡng đi với cậu ta, cậu ta từng thích tôi và tỏ tình với tôi năm lớp mười hai, tôi từ chối cậu ta và nói đã có bạn trai, giờ thật ngại ngùng, đã hai mươi chín cái thanh xuân nhưng vẫn không có bạn trai. Vừa nghĩ về quá khứ tôi cứ đi theo Thừa Hàn đến một quán ăn vỉa hè từ lúc nào. Ngồi xuống chúng tôi gọi ít thịt xiên nướng và một số món khác, ngồi ăn một lúc cậu ta kể lại câu chuyện ngày còn đi học cấp hai, cậu ta đi đánh nhau như cơm bữa rồi kể là dánh nhau như thế nào, một lúc lại kể chuyện cười cho tôi, thật sự tôi cũng không thể nhịn được mà phải bật cười ra tiếng, ngồi lại như thế này chúng tôi như tri kỷ gặp lại nhau, thậm chí còn chỉ nhau cách chơi game và đạt MTP như thế nào nữa.

Một lúc sau cậu ta nói:

- Thổi bánh thôi...(Cậu ta lấy chiếc bánh từ cái hộp ra, cắm nến lên chiếc bánh sinh nhật rồi tiện tay mượn bàn bên chiếc bật lửa.)

Tôi hơi bối rồi nhưng rồi cũng đan tay vào nhau, nhắm mắt ước. Xong tôi thổi nến, Thừa Hàn nói ngay:

- Cậu có muốn ăn bánh không ?

Tôi ngơ ngác nhìn cậu ta khó hiểu, thâm tâm tôi đang có một đống câu hỏi không thể thốt lên lời: (Tôi chỉ vừa mới thổi nến đó, vừa mới ước thôi đó, cậu hỏi như thế là có ý gì ?)

- Cậu không về là mai không đi làm được đâu...( Thừa Hàn như hiểu ra tôi đang muốn hỏi gì liền cắt đức sự suy nghĩ của tôi)

Tôi giật mình như nhớ ra gì đó, tay cầm điện thoại vừa nói:

- À phải rồi, mấy giờ rồi, tôi... thật sự tôi không để ý... điện thoại... điện thoại tôi...(Tôi nói mãi không hết một câu, hai má lại ửng hết lên)

- Không sao, để tôi đưa cậu về...( Thừa Hàn vừa chỉ tay vào con số trên màn hình điện thoại điểm mười một giờ năm phút vừa đứng dậy chuẩn bị đi về phía chiếc xe của ông chủ quầy)

- Để tôi...( Tôi vội túm vào đuôi áo cậu ta vừa nói.)

- Cậu chắc muốn thanh toán sao ? (Thừa Hàn nhìn vào tôi, đầu hất nhẹ về chiếc điện thoại tối xì của tôi)

Tôi lại đứng hình, hôm nay tôi bị làm sao không biết, chạm mặt với người thích mình nhiều năm trước là cảm giác thế này à, sau đó cậu ta đưa tôi về, về đến chân toà nhà tôi nói:

- Ngày hôm nay cảm ơn cậu, bừa ăn hôm nay tôi sẽ mời lại cậu.

- Mời bằng cách nào ? (Thừa Hàn lại hất hàm vào chiếc điện thoại tôi đang cầm trên tay, cười một cách cố ý)

- À tôi...( Tôi lại rối lên không biết trả lời thế nào.)

- Cậu còn dùng số này không ? ( Thừa Hàn đưa điện thoại ra trước mặt tôi)

Trên đó có một dãy số, không sai là số của tôi, tôi tròn mắt ngạc nhiên đầu gật gật đáp:

- Sao cậu lại có số của tôi ?

- Tôi đã kết bạn wechat với cậu, cậu đồng ý kết bạn và sẽ hẹn một buổi khác để cậu trả lại bữa ăn ngày hôm nay cho tôi. (Thừa Hàn nhìn tôi nháy mắt cười tươi.)

- Được... để tôi đồng ý kết bạn...cảm ơn cậu đưa tôi về. ( Tôi mở cửa bước ra)

Đi độ được vài bước chân tôi nghe thấy tiếng cậu ta gọi lại:

- Cậu quên bánh kem rồi...( Thừa Hàn hớt hải chạy về phía tôi trên tay cầm hộp bánh đưa về phía tôi)

Tôi nhận bánh từ cậu ta rồi nói cảm ơn, quay đầu bước đi đến khi khuất bóng sau cánh cửa toàn nhà. Thừa Hàn vẻ mặt vui vẻ miệng cười như không thể giấu, tý tửng đi về phía chiếc xe của mình. Ở một góc xa nào đó có một người ngồi trong chiếc xế hộp đang dõi theo, ánh mắt có chút sắc lạnh cảm giác như muốn cắn nuốt kẻ địch.

Vài tiếng trước...

Tại hành lang của một nhà hàng sang trọng.

(Thuê bao quý khách vừa gọi không thể liên lạc... thuê bao quý khách vừa gọi không thể liên lạc...)

- Giám đốc...

- Cậu gọi điện ngay cho thư ký Lâm xem cô ấy có nhấc máy không ? (Tiểu Tùng chưa kịp nói, Cố Thành đã không để cho cậu ta lên tiếng.)
 
Sửa lần cuối:
Top