Lượt xem của khách bị giới hạn

[Type sách] Hãy Cố Lên Con - Hải Âu dịch

[Type sách] Hãy Cố Lên Con - Hải Âu dịch
Tham gia
22/5/22
Bài viết
40
Điểm cảm xúc
49
Điểm
18
14. BÀI LUẬN VĂN CỦA TOMMY
Tấm áo khoác màu xám của Tommy còn treo nơi móc áo, ủ rũ như cậu bé mới rời khỏi phòng học. Ba mẹ cậu bé mới ly thân với nhau, và hôm nay tôi đã mời cả hai đến họp cùng giờ nhưng không để họ biết là tôi mời họ đến cùng giờ.

Đang là một học sinh xuất sắc, con một sống trong tình thương cha mẹ, cậu bé đã bị sốc vì sự chia tay của hai người, ảnh hưởng, đến chuyện học càng ngày càng xuống dốc.

Ba mẹ cậu bé đến, họ ngỡ ngàng rthìn nhau và lộ vẻ không vui khi bất chợt đụng đầu nhau. Tôi nghĩ lời nói có lẽ sẽ vô ích vì sẽ không thấm vào họ. Tôi lặng lẽ đưa họ bài luận văn của Tommy. Đó là một tờ giấy loang lổ những giọt nước mắt. Bà mẹ lặng lẽ đọc rồi đưa sang ông bố. Mắt cả hai nhòa lệ. Sau đó ông bố cẩn thận gấp tờ giấy cất vào ví và đưa tay ra nắm tay vợ. Hay quá! Họ đã nghĩ lại nhờ vào tờ giấy kỳ diệu thể hiện tấm lòng của con họ. Trên tờ giấy loang lổ nước mắt ấy là những dòng chữ lập đi lập lại:

Ba thân yêu... Mẹ thân yêu... Con yêu cả hai người.

Jane Lindstrom
 
Tham gia
22/5/22
Bài viết
40
Điểm cảm xúc
49
Điểm
18
15. QUÀ TẶNG
Niềm vui ở trong tất cả, hãy tìm cách rút nó ra.
Voltaire
Tại sao một vị giám đốc nghiêm chỉnh lại có thể đi làm việc với một con khủng long màu xanh bằng nhựa gắn trên ve áo nhỉ?

Truyện đầu tiên kể lại một hôm người cha đang vội ra xe đi làm thì đứa con trai nhỏ hớn hở chạy đến khoe:

- Con có món quà đẹp lắm tặng ba này.

Hơi bực mình vì đang vội nhưng ông bố cũng làm bộ thích thú hỏi con:

- Gì vậy con?

Cậu bé hồ hởi xòe ra món bảo vật, trong mắt một đứa trẻ lên năm:

- Con tìm mãi mới Ta để tặng ba đó!

Cậu hãnh diện đưa ra chiếc xe nhựa màu trắng, hẳn là đo chính cậu bé lắp ráp.

- Ba cầm lấy đi ba. Của ba đó!

Trong lúc vội vã ông bố đã không kịp đặt mình vào tâm trạng đứa con nhỏ mà chỉ sợ trễ giờ làm:

- Để lát ba về đã con nhé. Bây giờ ba phải vội đi làm.

Nét mặt cậu bé xịu xuống rồi cậu lặng lẽ quay lưng bỏ đi. Trên xe, ông bố thấy hối hận và định bụng khi về nhà sẽ vỗ về con.

Về tới nhà ông hỏi con:

- Đâu, quà của ba đâu con trai?

Cậu bé tỉnh rụi trả lời:

- Con nghĩ ba không thích nó nên tặng bạn Adam rồi.

Adam là cậu bạn nhỏ nhà ở cuối phố. Và hẳn là cậu ấy hồ hởi vui mừng đón nhận món quà hơn ông bố nhiều lắm. Quyết định của cậu bé làm ông bố buồn nhưng ông cũng nhận ra là mình đáng bị vậy vì đã tỏ ra vô tình khi con tặng quà.

Đến lễ Noel, cả nhà háo hức sửa soạn quà tặng nhau, Nhất là mấy đứa trẻ. Đặc biệt là cậu con trai út. Cậu bé nhất định giấu kín không cho bố biết quà đó là gì, nhưng không ngày nào cậu không đánh đố bố.

Đến sáng Noel cậu bé là người đánh thúc bố dậy sớm nhất. Cậu nằng nặc đòi bố mở quà cậu tặng trước tiên. Ông bố háo hức nhiệt tình mở ra. Đây quả là món quà tuyệt vời. Sở dĩ như vậy vì lần này ông không nhìn nó với cảm xúc một ngời lớn ba mươi lăm tuổi mà với cảm xúc một đứa con trai lên năm.

Món quà là một con khủng long bằng nhựa màu xanh để gắn lên ve áo. Nó có hình khủng long Vua và nhất là - cậu bé nhấn mạnh, nó có vuốt đó ba, nên đeo không lo bị rớt đâu.

Và thế đấy, một lần nữa câu chuyện lại được lập lại. Tôi sẽ không thể nào quên được ánh mắt long lanh đầy hy vọng và thương yêu chân thật mà chỉ có tấm lòng trẻ thơ mới trọn vẹn đến thế. Hẳn là con tôi đã phải làng sục nhiều nơi mới tìm ra món quà quý giá trong khả năng của một cậu bé lên năm để tặng cha mình, gửi vào đấy tất cả lòng thương yêu của mình.

Thế là tôi đã đáp lại bằng hành động mà một đứa trẻ lên năm luôn hiểu được. Tôi hớn hở gắn nó vào ve áo và thành thật bảo: “Tuyệt cú mèo”. Và trong nhiều tuần sau đó con khủng long đã nằm trên ve áo tôi đến sở làm.

Thế đấy, ta vẫn dạy trẻ là của quý không vì giá trị đồng tiền mà vì tấm lòng, vậy hãy làm đúng như thế.

Món quà của con tôi chắc chỉ có một đôla nhưng đối với tôi nó là vàng khối mà không gì mua nổi.

Vì thế, nếu bạn có gặp một người lớn uy nghiêm mà lại đeo con khủng long bằng nhựa lên ve áo thì đừng mất công thương hại người ấy làm gì. Và nếu bạn có bảo nom ông ta thật ngố thì ông ta sẽ mỉm cười mà trả lời:

- Có thể là thế nhưng tôi có một bé trai lên năm, và theo cháu tôi là tuyệt nhất, chỉ đứng sau có món bơ đậu phông, thì bạn sẽ hiểu là có lấy hết cả ngân khố nước Mỹ ra đổi tôi cũng không nhận đổi.

Thế đó, bạn đã hiểu tại sao tôi lại đeo một con khủng long nhựa xanh trên ve áo rồi chứ?

Dan Schaeffer
 
Tham gia
22/5/22
Bài viết
40
Điểm cảm xúc
49
Điểm
18
16. THƯA CÔ, CÔ CÓ GIÀU KHÔNG?

Trang bị quý giá của con gười là khiêm tốn và giản dị
F. Enghen
Chúng tôi đứng tụ nơi cửa nhà tôi - hai đứa trẻ trong quần áo khính của người lớn, rách rưới. Ngoài trời đang đổ mưa.

- Thưa cô, cô có giấy báo cũ không?

Đang bận tôi định bảo là không có. Nhưng chợt nhìn xuống những đôi chân bé nhỏ sũng nước tôi nhẹ nhàng bảo:

- Vào đây đi các cháu. Cô mời các cháu uông ca cao nóng,

Tôi dọn cho chúng ca cao nóng và bánh phết bơ. Rồi tiếp tục dọn nhà, sự yêng ắng làm tôi ghé mắt xem bọn trẻ đang làm gì.

Đứa bé gái có lẽ là chị, đang săm soi cái tách.

Đứa bé trai hỏi tôi:

- Thưa cô... cô có giàu không?

Tôi nhìn vải bọc ghế bị sờn:

Giàu hả? Không đâu, cô mà giàu gì?

Bé gái cẩn thận đặt tách xuống dĩa giọng thèm thuồng, (không phải thèm ăn).

Tách của của cô hợp với dĩa quái!

Rồi hai đứa trẻ xin phép đi, tay ôm tập báo che gió. Chúng quên không cám ơn tôi. Nhưng chúng chẳng cần cám ơn bởi vì chúng đã cho tôi nhận thức là: Vâng, tôi giàu thật vì trên đầu tôi có mái nhà, trong nồi tôi có thức ăn, chồng tôi có công việc làm ổn định - những thứ đó cũng phù hợp với nhau như tách với dĩa vậy.

Tôi dọn dẹp nhưng vẫn để yên những vết chân ướt của bọn trẻ để lại. Tôi muốn thế. Tôi muốn chúng nhắc tôi nhớ tôi giàu biết chừng nào.

Marion Doolan
 
Tham gia
22/5/22
Bài viết
40
Điểm cảm xúc
49
Điểm
18
17. TRUYỆN KỂ TỪ MỘT BÉ TRAI

Tôi rèn luyện tâm hồn hơn là trang trí nó.
Montaigne
Ngày nọ không lâu trước khi cuộc chiến tranh thế giới lần thứ hai chấm dứt, Reimund - một cậu bé trai 11 tuổi - thấy hai chiếc dù trắng bật ra từ chiếc máy bay bị bắn rơi. Người dân xúm lại và dân quân đã bắt được hai người nhảy dù ấy. Họ là những người lính Anh còn rất trẻ. Dân chúng rất giận dữ vì những đợt ném bom của quân đội đồng minh nên xông tới định đánh bọn họ. Dân quân quá ít so với số đông dân chúng, nên khó bảo vệ được hai người tù binh.

Reimund nhìn họ. Họ rất trẻ khoảng 18-20 tuổi. Cậu bé thấy tội nghiệp cho họ - những chàng trai rất trẻ có vẻ sợ hãi ấy.

Vì muốn cản dân chúng, Reimund tiến lên đứng trước họ. Vì không muốn làm cậu bé bị vạ lây, dân chúng bèn dừng lại. Cậu bé van nài.

- hãy tha cho họ. Họ chỉ là những người nghe lệnh trên. Hãy nhìn các anh ấy cũng trẻ nhự con các chú các bác. Nếu nhìn những anh lính Đức của mình cũng bị bắn rơi bên nước địch thì sao? Lỡ người dân ở đấy cũng tức giận như các chú các bác thì sao? Xin đừng làm hại họ. Hãy để họ được đối xử đúng là tù binh.

Đám đông chợt nhận ra và bắt đầu tản đi.

Elaine McDonald
 
Tham gia
22/5/22
Bài viết
40
Điểm cảm xúc
49
Điểm
18
18. LÁ THƯ CUỐI CÙNG
Tất cả kho tàng trên trái đất không thể nào so sánh nổi hạnh phúc gia đình.
---Caldéron---
Núi đồi Canada rất hiểm nghèo. Cánh lái xe thường dễ mất mạng. Một hôm một người lái xe tải đã mất mạng do xe bị lạc trong bão tuyết. Trong túi anh người ta tìm được lá thư anh để lại cho vợ anh.

Vợ yêu quý của anh,

Đây là một bức thư không một người đàn ông nào muốn viết cả, nhưng anh vẫn còn may mắn là sống đủ thì giờ để viết nó, để nói với em lời mà bao lâu nay anh vẫn quên không nói với em: Anh yêu em, em yêu quý.

Em vẫn thường trêu anh yêu xe hơn yêu em bởi vì thời gian ở bên nó nhiều hơn ở bên em.

Anh quả có quý đống sắt này - nó đã rất tốt với anh. Nó sát cánh với anh trèo đèu lội suối. Anh luôn tin vào nó vì nó chưa bao giờ bỏ rơi anh.

Nhưng em biết không anh yêu em cùng những lý do đó. Em cũng sát cánh bên anh qua mọi khó khăn.

Em còn nhớ chiếc xe tải đầu tiên của mình không? Nó tã đến mức mình đặt tên là “con bò già" và chỉ kiếm đủ ăn cho mình. Vì vậy em đã phải khó nhọc đi làm, tằn tiện để có tiền trả tiền nhà và những khoản chỉ tiêu khác, phụ giúp anh vì mỗi xu anh kiếm được đều phải để sửa xe.

Anh nhớ là anh vẫn thường than thở về cái xe rệu rã đó, nhưng anh không hề nhớ em có lời nào than thở sau một ngày làm mệt nhọc, vậy mà về đến nhà còn bị anh hỏi tiền để chuẩn bị cho chuyến xe đi sắp tới. Cho là em có phần nàn đi nữa thì chắc anh cũng chẳng để ý nghe. Anh đã ích kỷ chỉ nghĩ những vấn để của mình mà chẳng hề quan tâm đến những vấn đề của em.

Bây giờ anh nghĩ đến những gì em đã phải tằn tiện vì anh: Quần áo, ngày nghỉ, tiệc vui, bạn bè. Em chưa bao giờ than vãn, vậy mà anh chưa hề nhớ ra để cám ơn em đã luôn là em, người vợ hiền của anh.

Khi ngồi chung với đám bạn anh chỉ biết nói về xe pháo, về lương lậu. Anh nghĩ anh đã quên em là người bạn đường của anh cho dù em không ngồi trong xe cùng anh. Chính nhờ vào sự hy sinh của em và sự quyết tâm của cả hai chúng ta mà chúng ta mới sắm được cái xe tải mới.

Anh đã tự hào khi có nó đến mức như muốn nổ tung lên. Và anh cũng tự hào về em nữa nhưng anh chưa hề nói điều ấy. Anh nghĩ là đĩ nhiên em thấu hiểu anh, nhưng phải chi anh chỉ cần bỏ phân nữa thời gian anh lau chùi xe thì anh cũng đã có thể nói với em những lời ấy.

Trong tất cả những năm anh rong ruổi trên đường xa, anh biết là những lời cầu xin bình an của em dành cho anh luôn theo bên anh, nhưng lần này chúng đã không còn đủ bảo vệ anh nữa rồi.

Anh đang bị thương nặng. Anh đã đi chặng đường cuối đời mình rồi và anh muốn nói với em những lời lý ra trước đây anh đã phải nói với em nhiều lần. Những lời đã bị quên không nói ra vì anh mải mê chăm sóc chiếc xe và kiếm tiền.

Anh đang nghĩ về những bữa tiệc sinh nhật và xem hockey mà em đã phải đi dự một mình vì anh đang chạy xe trên đường xa.

Anh đang nghĩ đến những tối cô đơn em ngủ một mình mà tự hỏi anh đang ở đâu và đang làm gì. Anh đang nghĩ về tất cả những lần anh định điện về cho em yên tâm nhưng lại thôi. Giờ đây lòng anh rất bình yên khi nghĩ đến em và các con đang an toàn ở nhà, dù biết là cả nhà đang đợi anh.

Những bữa cơm tối với với đại gia đình mà em phải xin lỗi giùm sự vắng mặt của anh. Anh đang bận thay dầu nhớt; Anh đang bận xem xét lại các phận xe; Anh đang ngủ vì sáng sớm mai anh phải đi sớm. Anh luôn có lý do nhưng bây giờ anh nhận ra chúng chẳng mấy quan trọng, đến nỗi phải vắng mặt trong bữa cơm gia đình.

Khi hai đứa mình mới lấy nhau, em chẳng hề biết thay bóng đèn. Thế mà chỉ vài năm sau em đã biết sửa lò sưởi trong khi anh bận chất hàng ở nơi xa tít tắp - Florida.

Em đã trở thành một cô thợ máy giỏi luôn phụ tá anh sửa xe, và anh rất tự hào về em khi có lần em leo lên bồng lái, lái xe lùi ủi cả vào bụi hồng em trồng.

Anh luôn hãnh điện có em khi về nhà, có em vẫn thức chờ anh. Dù là hai giờ khuya hay hai giờ trưa thì em vẫn đẹp như ngôi sao điện ảnh. Em biết không, em đẹp lắm. Anh nghĩ là dạo sau này anh không mấy khen em như vậy, nhưng thật đấy, anh thấy em đẹp lắm.

Trong đời anh, anh đã làm nhiều điều sai, nhưng một điều anh đã làm đúng, luôn đúng, đó là lúc hỏi cưới em làm vợ. Em đã không bao giờ hiểu nổi cái gì khiến anh không bỏ nghề lái xe tải. Chính anh cũng không hiểu nổi nữa, nhưng đó là cách sống của anh và em đã dính với anh như vậy. Lúc lên voi xuống chó, em luôn ở bên anh. Anh yêu em, em yêu quý, và anh cũng rất yêu các con.

Thân thể anh đau nhừ nhưng tim anh còn đau hơn thế. Em sẽ không có mặt bên anh khi anh kết thúc chuyến đi trong đời này. Lần đầu tiên kể từ lúc mình có nhau, lần này anh thật sợ cô độc và điều đó làm anh hãi sợ. Anh cần em biết chừng nào, và anh biết đã quá muộn rồi.

Anh nghĩ thật là nực cười khi vào giờ phút này bên anh chỉ có mỗi chiếc xe tải. Cái xe tải khốn khiếp đã điều khiển cuộc sống hai đứa mình bao lâu nay. Cái khối sắt móp méo mà anh đã sống với nó trong bao năm tháng.Vậy mà nó không biết đáp lại tình yêu thương của anh. Chỉ có em là đáp lại.

Em đang ở hàng ngàn dặm xa nhưng anh cảm thấy em đang ở bên anh. Anh có thể mặt em, cảm nhận tình yêu của em và anh đang khiếp sợ phải chạy cuộc đua cuối cùng này một mình đơn lẻ.

Hãy nói với các con là anh rất yêu chúng và đừng để các con trai mình lái xe tải kiếm sống.

Em yêu, anh nghĩ là đã đến lúc rồi. Trời ơi! Anh yêu em xiết bao. Hãy tự chăm sóc và hãy luôn nhớ là anh yêu em hơn tất cả mọi thứ trên đời này. Anh lại vừa quên không nói với em: Anh yêu em.

Bill

Valerie Teshiima kể lại
 
Top