Lượt xem của khách bị giới hạn

[Hệ thống] Bị ép trở thành idol số 1 - MUALARUNG91

[Hệ thống] Bị ép trở thành idol số 1 - MUALARUNG91

MUALARUNG91

Tác giả
Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,776
Điểm cảm xúc
564
Điểm
113
Chương 30:
Khi Lâm Tịnh kết thúc phần đầu của bài hát ở những nốt cao, các thí sinh cùng làm động tác quay đầu nhìn màn hình lớn sau lưng.

“Gì vậy?”

Khán giả theo phản xạ ánh mắt đồng loạt cùng hướng nhìn về phía màn hình lớn trên sân khấu.

Trên màn hình là hình ảnh thái dương hệ quen thuộc… Và rồi, trái đất màu xanh lam nằm lửng lơ giữa vũ trụ bao la bỗng sáng lên nóng lên.

Màn hình chợt lóe rồi vụt tắt, các thí sinh đồng thời cởi áo choàng ngoài dứt khoát ném một bên, để lộ phong cách ăn mặc hiện đại hiện ra.

Âm nhạc sôi động hẳn lên, các thí sinh nhảy những bước nhảy hiện đại hoang dã và cuồng mãnh.

Sân khấu hoàn toàn được đốt cháy, ánh đèn laze đa sắc màu nhấp nháy qua lại, trước và hai bên sân khấu pháo hoa phun trào, bắn ra từng chùm ánh sáng tuyệt đẹp rực rỡ nhưng lại không mấy người chú ý đến, bởi ánh mắt của họ lúc này như bị đóng chặt trên người các chàng trai tự lúc nào không hay.

Mọi người đều bị đắm chìm trong màn trình diễn trước mắt.

“A a a a! Tịnh Tịnh, chị yêu em! Tuyệt quá má ơi! A a a!” Thu Tuyết kích động đến không được, hào hứng cùng hét lên, tay cầm cây gậy huỳnh quang giơ lên cao không ngừng lắc lắc.

Xuyên Thu lần đầu tiên tham gia buổi xem diễn thế này, cũng bị không khí xung quanh làm cho sôi trào nhiệt huyết, đã không còn bẽn lẽn giữ kẽ nữa, mà nhiệt tình reo hò ủng hộ các chàng trai.

Phải nói là cảm xúc của mọi người lúc này đều nồng nhiệt như nhau chứ không riêng gì hai cô gái.

Mọi người phía dưới điên cuồng la hét, huýt sáo thể hiện tình cảm của mình đối với thần tượng, muốn nói cho các chàng trai biết rằng, bọn họ ủng hộ các anh, các anh hãy cố lên.

Dù ồn ào như thế, náo nhiệt như thế, bên tai mọi người vẫn nghe được giọng ca đầy rõ ràng.

Bạn đây rồi bạn của tôi

Thật vui khi được gặp lại

Nào chúng ta hãy cùng nhảy múa

Hát vang tiếng ca rộn ràng

Thể hiện tâm trạng

Bộc lộ niềm vui…


Phần này, cả nhóm cùng hát và nhảy hết sức lực, đốt cháy sân khấu bùng nổ đến đỉnh điểm, rồi sau đó kết thúc bằng âm thanh rì rầm, trầm thấp mô phỏng theo thiếng nhạc.

Humhum Drudru…

Song song đó, điệu nhảy cũng chậm dần và dứt hẳn cùng với âm thanh khi các thí sinh ngồi chụm lưng lại với nhau, đôi nhắm mắt, tay buông xuống như ngủ rồi.

Màn hình phía sau họ chợt sáng lên, xuất hiện lại hình ảnh cây cổ thụ ngọc bích ban đầu trong vườn địa đàng, nơi những quả trứng mèo con mới nở, lúc này dưới gốc cây không có quả trứng nào mà chỉ còn năm chàng trai miêu nhân đến từ hành tinh ấy đang ngồi trên sân khấu say giấc mà thôi.



Sau một khoảng lặng là tiếng hoang hô to lớn vang lên, âm thanh nổi lên dữ dội như muốn bốc bay nóc nhà.

“AAAAAHH!”

“WOOOOOW!”

“OOOOHHH!”

Dưới sân khấu, có khán giả hét lớn vì kích động, cũng có há hốc mồm đưa tay che miệng không thốt nên lời vì vẫn còn sốc, tất cả đều phấn khích trước sự kết hợp tuyệt đỉnh của nhóm vừa thực hiện xong.

Có lẽ ban đầu không ai ngờ có thể xem được một màn trình diễn mãn nhãn đến như vậy, bởi vòng thi này các thí sinh gần như tự hoàn thành tất cả.

Quá đỉnh! Quá tuyệt vời!

Trong lúc khán giả xem trực tiếp tại sân khấu còn dư vị về phần trình diễn trước mắt, trên các diễn đàn, trang mạng người xem cũng sớm luân hãm không ngừng thả tim, chuyển tiếp, bình luận về phần thi này.

Hầu hết đều là những lời khen hoa lệ hoặc biểu tượng phấn khích hoặc lời cảm thán. Cũng có một vài anti ý đồ ngoi lên tìm tồn tại cảm lập tức đều bị vùi dập không dưới hàng trăm bình luận khác.

_Chòi oi! Các pé của mị tuyệt quá!

_AAAA!

_Á Á Á! Tui thề sẽ là fan ruột của các ẻm mãi mãi!

_Sao trên đời lại có người vừa đẹp lại tài năng như vậy chứ, còn là năm chàng trai. Ôi trời ơi, tui hạnh phúc quá!

_Họ đỉnh như vậy mà không được debut cùng nhau liền và luôn thì BTC chương trình nhất định bị ngáo đá.

_Cùng nhau debut đê!

_Cùng debut + 1

_ Cùng debut + N

_Pé Tịnh của mị hát quá đỉnh, không cho phản đối.

_Thiên Thiên nhảy như đang phi ấy, cú lộn nhào mở đầu của ẻm đã đi vào lịch sử!

_Các thành viên ai cũng tuyệt vời ông mặt trời hết! Tui iu tất cả!

_Hay quá đi, xin cho tui thêm thật nhìu những màn trình diễn đỉnh như vậy nữa đi!

_Họ đã không còn là trình diễn ca nhạc thông thường nữa mà là biến ma thuật hết mịa nó rồi!

_Chòi ôi, những chàng lãng tử đến từ miêu tinh của lòng em!

_Ê, tui đoán năm ông này không phải người địa cầu đâu mọi người ạ. Nghi lắm, nếu không sao mấy ổng diễn hợp như vậy, đúng không?

_Chính hắn, câu chuyện ngụ ý trong bài hát nói rõ còn gì. Bọn họ nhất định là đến từ Miêu Tinh đó, ban đầu là một ai đó đến chỗ chúng ta chơi sau đó lôi kéo cả bọn cùng đến đây du ngoạn rồi tham gia thi đấu làm idol luôn. Chứng cứ mấy ảnh đẹp trai phạm quy quá trời quá đất, còn tài năng ngùn ngụt nữa chứ, thử hỏi xem có ai mới đầu mà làm được như vậy không chớ (Ảnh) (Ảnh)…

_Ha ha ha, mấy bồ bị lậm luôn rồi hả, nhưng tui nghe có lý à. (Chờ mong chứng thực)

_Tui không cần biết bọn họ đến từ hành tinh mèo hay thỏ, tui chỉ biết các anh ấy quá đỉnh. Nếu không phải sợ bị ném đá với đóng tài khoản là tui muốn sinh khỉ con, à nhầm, mèo con cho mấy ảnh liền ó (nước mắt trào ra từ miệng)

L Lăn, cấm nhúng chàm các pé của mị. Các ẻm còn chưa đủ tuổi nữa đó (đã báo cáo).

_Xong con bê, giờ ngoài phòng anti với lũ fan cuồng thì còn phải phòng mấy kẻ biến thái muốn nhúng chàm mấy pé con nhà mình (phồng má tức giận, cầm đao ra chắn trước cổng).




Sau khi kết thúc màn trình diễn, nhóm Lâm Tịnh trở lại phòng chờ, tại đây có một màn hình lớn và ghế dựa. Các thí sinh chưa thi hoặc thi xong có thể ngồi ở đây nghỉ ngơi và thuận tiện xem các thí sinh khác biểu diễn.

Vấn Thiên có vẻ hơi xúc động quá, vẫn chưa điều chỉnh tốt cảm xúc bản thân, từ lúc bước xuống sân khấu đã khóc một trận đến sưng cả mắt. Những thành viên khác đều bị anh chàng kéo cảm xúc theo, trong hốc mắt ai cũng đều đỏ hồng, chỉ trừ Lâm Tịnh.

Vấn Thiên đáng thương hề hề nhìn Lâm Tịnh với đôi mắt sưng đỏ: “Anh ơi, sụt sịt…”

“…” Lâm Tịnh vô ngữ nhìn cậu em đang xúc động có xu hướng khóc tiếp tập hai, thì không biết từ đâu lấy ra một cây kẹo que vị chanh xé bao nhét trực triếp vô miệng cậu nhóc.

Trịnh Thái Toàn nhìn đôi mắt sưng húp của cậu em thì chỉ vào đó cười nói: “Ha ha, trông như hai quả hạch đào ấy.”

Các thành viên khác cũng nhìn qua rồi cười thành tiếng.

Bầu không khí thật là tốt.

“Chúng ta đã làm được, thật tốt!” Trần Vân cười vui vẻ nói, trong âm thanh ẩn tự hào và kiêu ngạo vì thành quả nhóm đã làm được.

Tuy có vẻ kiêu ngạo nhưng anh tự tin với bài thi của nhóm, cũng chắc chắn không nhóm nào vượt qua được bài thi của bọn họ, cùng lắm ngang ngữa mà thôi.

Trong hai tháng qua lúc nghỉ xả hơi, thi thoảng Trần Vân cũng âm thầm quan sát các nhóm khác, sau khi suy xét cẩn trọng các yếu tố khách quan cùng chủ quan mới đưa ra cái kết luận này.

“Đúng vậy, chúng ta đã làm được rất tốt, tim em đến bây giờ vẫn còn đập bình bịch vì xúc động nè, được khán giả hưởng ứng ủng hộ em vui lắm!” Lý Thiên Tuấn ngồi sát bên Lâm Tịnh, vừa mệt do biểu diễn hết sức lực vừa xúc động còn chưa ổn định, trọng lượng toàn thân gần như dựa hết lên vai Lâm Tịnh.

Không biết từ lúc nào, cậu nhóc này có tính ỷ lại với Lâm Tịnh rất mạnh, thỉnh thoảng lại thường thường dán sát anh, có lúc mệt quá muốn anh cõng về phòng hoặc tập xong tạm nghỉ sẽ ngồi dựa lên vai hoặc lưng anh.

Lâu lâu ngủ không đủ giấc bị kêu rời giường sẽ sinh chút khí làm nũng muốn anh hầu hạ bưng nước vắt khăn, vặn kem đánh răng để sẵn mới chịu hợp tác xuống giường làm vệ sinh cá nhân.

Mấy chuyện lặt vặt như vậy dạo đây xuất hiện rất nhiều, ban đầu Lâm Tịnh có chút không hiểu được thấy hơi là lạ, sau riết thành quen, vả lại cảm thấy cậu nhóc kiểu ỉ lại của em trai đối với anh trai chứ không có hành động nào vượt quá nên anh cũng không nghĩ nhiều. Anh nghĩ, thuận theo tự nhiên đi, dù sao anh cũng không thấy khó chịu hay phản cảm, cứ xem như chăm em hay nuôi một bé mèo nhỏ vậy.

Các thành viên khác nhìn mãi cũng quen càng không có ý gì khác, chỉ có Trịnh Thái Toàn ban đầu nhìn anh một cái nhưng sau đó lại không thấy nói gì, nên cũng thôi.

“Anh uống nước không ạ?” Lý Thiên Tuấn nghiêng người dựa vào vai Lâm Tịnh với tay lấy một chai nước suối văn nắp và đưa cho anh hỏi.

“Ừ, anh cảm ơn.” Lâm Tịnh nhận lấy uống mấy hớp rồi ngừng.

Tuy lúc này rất khát nhưng anh không thể uống quá nhiều, chương trình mới bắt đầu diễn, nếu đi vệ sinh lúc này thì không hay cho lắm.

Thấy Lâm Tịnh không uống nữa, Lý Thiên Tuấn liền cầm chai nước lại ngẩn đầu trưc tiếp uống.

Tuy không ai nói ra nhưng trong thâm tâm các thành viên đều nhận định bài thi của họ đạt rồi, vì thế không có áp lực mà bắt đầu thả lỏng nghỉ ngơi vừa xem các đội khác biểu diễn.

Cả nhóm vừa xem vừa khen những thí sinh có biểu hiện tốt, cũng không phải tất cả đều tốt nhưng bọn họ không thể dùng thiếu xót của người khác mà dìm dập họ, những ai đi được đến vòng này, bản thân họ đều có khả năng nhất định.
 

MUALARUNG91

Tác giả
Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,776
Điểm cảm xúc
564
Điểm
113
Chương 31:
Khi nhóm Lâm Tịnh biểu diễn xong, rời sân khấu, trong đầu Lâm Tịnh vang lên thanh âm thông báo hệ thống quen thuộc, nhưng lúc này, xung quanh anh đều có ít nhất ba bốn máy quay đang chỉa ống kính về phía họ, Lâm Tịnh không có thời gian xem trong đó có cái gì.

Mỗi động tác cử động cùng biểu cảm nét mặt đều bị ghi hình rõ nét và được truyền hình trực tiếp, một chút sơ xót nhỏ sẽ đem đến hậu quả khó lường, vì đây là thời điểm quan trọng, mở ra một hướng đi mới trong anh.

Ai biết được lỡ máy quay nào đó quay được một giây anh thất thần, không biết sẽ có bao nhiêu phiên bản này nọ phát ra, hội những người quá khích thích nhất là những câu chuyện vụn vặt nhỏ như thế này, vào tay bọn họ, trãi qua xào nấu chẳng mấy chốc được phóng đại lên gấp nhiều nhiều lần.

Bản thân anh biết, ở cái thế giới giải trí này, ngoài ánh hòa quang choáng ngợp là đầy rẫy thị phi không đáng có, nó được ví như một chiếc chảo nhuộm nhiều màu, đến cả nghệ sĩ ngôi sao hàng đầu cũng khó tránh khỏi bị nhóm anti ăn no rững mỡ kia, thích cắn quàng, phun bậy.

Đối với nhóm anti này, việc nói xấu người khác, suy diễn hắc ám, tìm điểm đen bôi tro trác trấu lên người khác là bửa cơm phát tiết tinh thần đầy dinh dưỡng và vô cùng ngon miệng đối với bọn họ, nếu không làm thế như thể bọn họ sống nổi qua ngày được vậy.

Hiện tại chưa có biện pháp nào đem tất cả những kẻ đó ra xử lý triệt để, bọn họ tựa như nấm mọc sau mưa, loại được kẻ này thì lại có kẻ khác thay thế. Hiện tượng này từ nhiều nguyên nhân, nguyên nhân chủ yếu là từ ghen ghét, tự mãn bản thân khinh thường người khác mà ra.

Trở lại buổi biểu diễn vòng thi chung kết của các nhóm còn lại, theo đánh giá chủ quan của nhóm, các đội kia tuy có biểu hiện tốt hơn lúc trước nhưng cảm thấy nhóm bọn họ làm được tốt nhất, tuy trong lòng đều có nắm chắc nhưng BTC chưa phân định kết quả, mọi người cũng không dám khẳng định bừa, an tĩnh ngồi chờ đợi.

Sau khi tất cả các đội đều hoàn thành xong phần thi, chương trình dành ra khoảng ba mươi phút trình chiếu nhanh các khoảnh khắc ngoài lề tiêu biểu của các thí sinh đang có mặt hôm nay. Đây cũng là thời gian dành cho khán giả xem xét thấu đáo chuẩn bị cho xét phiếu bầu đối với thí sinh bản thân yêu thích.

Quy tắc phiếu bầu lần này, mỗi người chỉ có thể bầu một phiếu duy nhất cho một thí sinh thi đấu, thời lượng bỏ phiếu kéo dài chỉ trong vòng 15 phút.

Và tất nhiên BGK lần này cũng chỉ làm linh vật cho ra các đánh giá bình phẩm về màn trình diễn của thí sinh, phần quyền quyết định kết quả hoàn toàn thiên về người xem. Đây là một trong những điểm đánh tâm lý quan trọng mà chương trình lấy làm mồi câu nhiệt độ từ người xem.

Cho đến thời điểm hiện tại, các chương trình cùng thể loại giống này, tuy cũng có tham khảo phiếu bầu hoặc đánh giá từ khán giả cùng người qua đường, nhưng chưa có chương trình nào giống BTC chương trình này, giao 99% quyền quyết định một cách công khai trong tay người xem.

Có thể nói BTC chương trình sống còn này vô cùng tuỳ hứng, rất chịu chơi và dám chơi, đã chơi liền chơi lớn chơi to. Họ không khác gì một con bạc điên cuồng đứng trược một ván bạc khổng lồ. Nếu không, nào có BTC nào cho thí sinh toàn quyền lựa chọn hình thức biểu diễn trong vòng chung kết mà còn phát sóng trực tiếp, không sợ đám trẻ này làm tạp chôn luôn chương trình theo.

Rất nhanh, thời lượng ba mươi phút đã phát xong, chỉ còn ít phút nữa là kết quả sẽ được công bố.

Dưới dãy ghế dành cho nhóm thí sinh ngồi chờ.

Trịnh Thái Toàn ra vẻ bình tĩnh hỏi Lâm Tịnh bên cạnh mình “Cậu nghĩ sẽ có bao nhiêu người được ra mắt?” Trên mặt như không, nhưng đôi bàn tay nắm chặt đặt trên đùi, run nhè nhẹ đã bán đứng anh.

“Ưm… Cái này khó nói, theo xu hướng bây giờ thì có khoảng sáu hoặc bảy người gì đó, cũng có thể ít hơn.” Lâm Tịnh nhún vai đáp.

Miệng thì nói như thế, trong lòng Lâm Tịnh lại thầm than, anh nào biết chứ, anh không có kỹ năng tiên tri, nhưng là người xuyên, anh nhớ loáng thoáng là năm hay sáu gì đó, mà lâu quá nên không có dám chắc? Mà thôi, kết quả sắp được công bố, liền sẽ biết ngay thôi mà.

“Em đoán là số lẻ, nghe nói số lẻ đem lại vận may đối với giới giải trí này đó.” Vấn Thiên nói ra ý nghĩ của mình.

“Hả? Em nghe ở đâu vậy?” Trần Vân kinh ngạc quay đầu nhìn em trai.

Thì Lý Thiên Tuấn cũng xen miệng vào câu chuyện “À, cái này em cũng có nghe nói, mà không chỉ trong giới thôi đâu anh, bên ngoài cũng có. Anh không nghe nói cái gì mà 7 7 49 à? Rồi đầu thất hay đại loại gì đó.” Lý Thiên Tuấn đè âm thanh xuống nói nhỏ.

“Này này, có phải bị nhóc Thiên ảnh hưởng rồi không, sao lại cho cái ví dụ ba chấm như vậy hả?” Trịnh Thái Toàn vô ngữ trợn mắt nhìn anh nói.

“Ớ? Liên quan gì em.” Vấn Thiên như bị giẫm phải đuôi lập tức xù lông phản đối.

“Thế hôm qua ai là người đêm hôm khuya khoắc không chịu ngủ mà nói cái gì hồi đó em cùng mẹ làm đầu thất với giỗ một năm cho cụ mèo đã qua đời ấy hả?” Trịnh Thái Toàn cười như không cười nhìn lại.

“A há? Vậy cũng được hả? Em nói chuyện cụ mèo sống thọ và chết tại nhà do em cùng mommy tổ chức tang lễ cho cụ thì ảnh hưởng gì đến Tuấn chứ. Anh vô lý quá, em mới không chịu đâu.” Vấn Thiên mở to cặp mắt mèo trừng trừng nhìn ông anh cùng đội, như không thể tin nổi anh ấy lại có thể nói ra những lời như vậy. Quá không có tình yêu đồng đội rồi, anh mới không chịu thừa nhận việc bản thân hay chạy trời quên không lối về còn không quên kéo theo người bên cạnh chạy lạc giống mình đâu.

Anh chỉ là có chút hướng mới, có mới nới cũ chút, á, cái hình dung này không đúng rồi. Mà thôi quên đi, kết quả sắp được công bố rồi, tập trung xem thôi.

Dưới khán đài, âm thanh la hét của khán giả nổ bùm lên khi nhìn thấy MC xuất hiện, trên tay cầm theo mấy tấm card, mọi người đều hiểu, kết quả nằm ở bên trong những tấm card đó.

Bất ngờ hội trường rần rần phóng đại, Lâm Tịnh cảm thấy như sàn nhà dưới chân mình cũng bị run nhẹ. May mắn âm thanh của loa phát trong hội trường càng vượt trội hơn đã dè ép tất cả xuống chiếm quyền chủ đạo.

MC giơ mic lên nói: “Đã để mọi người phải chờ đợi, để không làm mất thời gian thêm nữa, tôi xin công bố tổng số người sẽ được debut do chính khán giả bình chọn trong đợt khảo sát vừa rồi là… 5 người!”

“AAAA!”

“Trời đất ơi!”

Bây giờ là tiếng thét của các thí sinh hạng thấp không tự tin với kết quả thứ hạng của mình.

“Oa, thật là số lẽ kìa các anh! Em đoán trúng phóc, ha ha ha.” Vấn Thiên la lên, cười meo meo như mèo con được cho súp thưởng yêu thích, điểm chú tâm của cậu nhóc này luôn không giống người thường, hay chệch đường ray ngay cả khi nó đã vạch rõ ràng trước mặt.

Lúc này nên quan tâm không phải là thứ hạng của bản thân có được ra mắt hay không sao?
 

MUALARUNG91

Tác giả
Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,776
Điểm cảm xúc
564
Điểm
113
Chương 32:
Tiếp theo, phần quan trọng nhất là công bố danh sách ai sẽ được ra mắt, kết quả thứ hạng chung cuộc, nó là dấu chấm câu cho chương trình sống còn này.

Trên các trang mạng, người xem bắt đầu với các bình luận tích cực hơn.

_Đây là kết quả của thăm hỏi công khai, công bằng công chính, trên trang chủ chương trình còn đính kèm hẳn một file danh sách kìa.

_Tui là chịu cái chương trình này rồi, trao hoàn toàn quyền quyết định trong tay khán giả. Được đó, chứ mấy cái quần què gì gì đó chuyên môn luồn cúi lũ tư bản hút máu đem mấy cái dưa vẹo táo nứt nhét dzô để làm nền cho người của bọn họ nhìn mà phát ngán.

_Công nhận, thời gian gần đây trừ một số ít có thực lực ra thì các nhóm nhạc mới debut đa phần đều kéo cẳng chán bỏ xừ. Cuối cùng cũng có cái xem được, biết chìu lòng trẫm, duyệt!

_Các pé của mị nhất định phải được debut, mị đã chuẩn bị sẵn túi tiền mua album đầu ra mắt của mấy pé rùi nha.

Tui thấy chương trình kết thúc sớm là có lý của nó, vì vừa nhìn đã thấy rõ kết quả, chênh lệch nhau quá mà, kkk, các ẻm của tui siu siu tuyệt dzời!

_Hy vọng sau chương trình mấy pé tham gia thêm vài tạp kỹ gì đó để tui có thể lâu lâu thấy mặt cho đỡ nhớ chút, còn ra mắt album thì từ từ cũng được, cứ làm đâu chắc đấy, nhưng đừng lâu quá tụi nghiệp tui lắm, nỗi khổ đói cơm ai hiểu hum?


Tuy không ai nói rõ đối tượng mà họ tâm niệm là ai sẽ ra mắt nhưng hầu hết đều đã có đối tượng trong lòng rồi. Những người hâm mộ đều ý thức tránh đi mấy từ nhạy cảm trong thời điểm trọng đại này để không làm ảnh hưởng đến thần tượng của họ. Mặc cho nội tâm đều muốn hét lên cho cả thế giới biết các thần tượng của họ tuyệt vời ra sao, nhưng vẫn kiềm lại chờ đến kết quả công bố mới tổ chức tung bông ăn mừng.

Thu Tuyết còn cùng một số thành viên thuộc fansite do cô lập và fandom những người yêu thích Lâm Tịnh và các thành viên trong nhóm hiện tại bỏ tiền túi ra thuê các bảng quảng cáo và màn hình lớn tại một số trạm tàu điện ngầm, trạm xe, nơi giao lộ hay các trung tâm quảng trường trong nội thành mà họ sinh sống để đến thời gian định sẵn, khi kết quả được công bố sẽ đồng loạt đăng những hình ảnh áp phích các thần tượng của họ lên để chúc mừng và cũng là quảng bá cho thêm nhiều người biết.

Đối với những fan ruột như Thu Tuyết mà nói, chỉ cần người khác biết đến các thần tượng của họ nói chung và Lâm Tịnh của cô nói riêng thì sẽ lập tức bị thần cách của họ chinh phục và sớm trở thành một trong số người giống như bọn cô mà thôi.

Lự kính của fan ruột chính là lợi hại như vậy, rất ư tự tin, ai không thích hay ghét là do họ không có đủ phẩm vị, mắt mù tai điếc, còn tinh tường anh minh thần võ như các cô thì đã sớm luân hãm trước quang hoàn của các chàng trai tuyệt vời ấy rồi. Đúng, chính là như vậy, không sai đi đâu được, chuẩn không cần chỉnh.

Các fan hâm mộ tuy nắm chắc thần tượng của họ sẽ thắng trừ phi xuất hiện tấm màn đen, nhưng vẫn không ngừng ra sức quảng bá kêu gọi trên mạng bầu phiếu cho thần tượng mình, dù sao nhiều không trách, càng nhiều càng tốt.

Nếu có càng nhiều người biết đến thần tượng và trở thành fan luôn thì càng tuyệt vời hơn nữa.

Người hâm mộ không quá lo việc có tấm màn đen trong chương trình này vì chuyện đó sẽ không xuất hiện. Bởi sau lưng họ có núi lớn để dựa, mặc dù không liên quan gì đến trong giới hết, nhưng không sao cả, đủ thô là được, chân vàng thô to và đầy đủ linh kiện chất lượng thì đi đến đâu cũng có tiếng nói được hết.

Và vì không có liên quan gì đế trong ngành nên lần đầu ra quân tất yếu phải làm ra thành tích chứng minh cho khách hàng xem để tin tưởng mà sau này còn cam tâm tình nguyện vì họ không tiếc tiền mà dốc hết túi ra cung vào túi họ nữa chứ.

Vì thế, với kết quả đã rất chân thực rõ ràng dù chưa được công bố chính thức nhưng ai cũng đều hiểu mà không nói ra, cũng không lo kết quả bị bóp méo biến dị, người hâm mộ chỉ việc chờ đúng thời gian đốt pháo ăn mừng là được.

Trong khi các khán giả đang hồi hộp chờ đợi, ánh đèn sân khấu thay đổi, toàn bộ các thí sinh xếp theo hàng từ sau cánh gà chạy chậm lên cầu thang trở lại sân khấu đứng thành các hàng ngang đã được tập dượt sẵn trước đó rồi cầm micro lên hát bài ‘Good Bye’.

Các thí sinh mỉm cười và hát phần của mình một cách chân thành. Một số thí sinh dễ xúc động không kiềm được đã bật khóc. Tất nhiên Lâm Tịnh không nằm trong diện đó, anh đã làm tốt phần của mình.

Khán giả dưới khán đài và trước màn hình trong bất giác cũng bị bầu không khí này cảm nhiễm cảm xúc chợt dân lên, mỗi buồn mang mác len lõi nơi lồng ngực.

“A, vầy là sắp kết thúc rồi sao, thật có hơi chút buồn!”

“Kết thúc rồi, buồn ghê, cứ muốn chương trình tiếp tục mãi thôi à!”

“Ấy đừng chớ bồ, không kết thúc sao mấy pé của tụi mình ra mắt được.”

“Ớ? Đúng ha, nhưng nói vậy thì tui vẫn hơi buồn ó! Hy vọng các pé mau mau ra mắt phát hành album với tham gia tạp kỹ quá hà!”

“Tui cũng mong quá, nhất định tui sẽ không bỏ qua phần đoạn nào mà có mặt các ẻm tham gia hết, nếu khó quá tui sẽ nhờ người khác thu hình lại xem bù sau.”

“Mấy em của tui hát hay quớ, chèn đét ơi! Tim mị mún rụng tiếp òi!”

“Oa a a a! Tuấn Tuấn nhìn tui cười kìa!”

“Vân đang xem tui nè, chớt mất thui!”

“Á á, tui bị mất máu, cấp cíu! Tịnh Tịnh đập chai quá a a a!”

“Thiên Thiên là đỉnh của chóp!”

“Toàn cưng quá à, cute xỉu!”

...

Cảm xúc của khán giả từ nỗi buồn nhè nhẹ vì ảnh hưởng của bài hát và bầu không khí các thí sinh đem lại dần bị chệch hướng đôi chút, nhưng không hề gì, chương trình vẫn tiếp tục.

Sau bài hát chia ly là một đoạn video ngắn lướt nhanh về gia đình các thí sinh đang có mặt trên sân khấu lúc này. Trong khi các thí sinh khác quay đầu xem màn hình thì Lâm Tịnh lại có vẻ độc dị, anh thờ ơ, anh không quan tâm đến phần này vì anh nào có thân nhân hay người quen nào đâu. Anh chỉ thấy lạ là gia đình của Lý Thiên Tuấn và Trần Vân cũng không được chiếu nốt.

Anh nhớ có lần tâm sự họ bảo gia đình toàn vẹn mà, gia đình Trần Vân làm kinh doanh, nghe nói là đại gia tộc trăm năm. Còn Lý Thiên Tuấn hình như là có truyền thống quân nhân thì phải, bên ngoại còn làm chính trị gì đó.

Ây chà, nghĩ kỹ thì gia đình cả hai không tiện ra mặt thật, người trước thì nghe nói những đại gia tộc truyền thừa lâu năm, bậc trưởng bối trong nhà đa phần đều xem thường người làm trong giới giải trí, họ còn giữ quan điểm cũ, trong mắt các vị ấy nghệ sĩ trong ngành cùng những con hát không khác nhau là mấy.

Nếu không nhầm Trần Vân từng cười khổ bảo nếu lần này thất bại không thể ra mắt là phải bị bắt về phụ giúp công việc kinh doanh trong nhà. Bắt một người trong mắt toàn thân đều là nghệ thuật, yêu âm nhạc hiện đại đến tận xương tủy làm kinh doanh, ngồi trước bàn làm việc ký một đống giấy tờ cùng quản lý một sống sự vụ rối ren hỗn độn... Em ma, nghĩ thôi cũng thấy rùng mình rồi.

Còn gia cảnh Lý Thiên Tuấn, ừm, có lẽ, có thể quá đặc thù không dễ lộ mặt. Vì nghe nói chức vụ của người nhà em ấy đều cao và còn đứng ở vị trí nhạy cảm, mặc dù nội ngoại hai bên đều đã về hưu, cũng không nghe nói phản đối em ấy làm thần tượng ca nhạc. Dù thân tộc hai bên đều đã về hưu nhưng mức độ ảnh hưởng đến hiện tại vẫn không đổi, tựa như cây định hải thần trâm của cả nước nói chung và gia tộc đôi bên nói riêng.

‘Chậc, đây là sự kết hợp giữa quyền và quyền mà, không đơn giản là 1+1 = 2 nữa mà là bằng n+ luôn rồi.’ Lâm Tịnh nghĩ thầm trong lòng trong khi chờ trình chiếu xong video gia đình các thí sinh.

Các thí sinh hầu như đều khóc, một số khác cũng đỏ hốc mắt làm Lâm Tịnh có chút bối, thầm nghĩ ‘Mình có nên diễn chút cảm xúc cho nó hợp không nhỉ?’

Thần kỳ là vẻ mặt không biểu tình của Lâm Tịnh lúc này khi nhìn quanh, rơi vào trong mắt khán giả lại bị biến dị, được hiểu sang một hướng khác.

Trên mạng.

_Ôi trời, đây có phải cậu bé tội nghiệp mồ côi cha mẹ còn bị bắt nạt kia không? Xem nhóc vô thố không biết phải làm sao trong khi thấy các bạn xung quanh đều có người thân cổ vũ động viên kìa, thương quá đi!

_Nhìn thấy mà thương, chắc ẻm đang buồn lắm á, vì ai cũng có người thân cổ vũ hết, hu hu.

_Chính là cậu bé ấy, lúc nghe nói chuyện cậu bị vu hãm chịu vô số công kích bất công trên mạng và sau khi sự việc được làm sáng tỏ mà tui đau lòng quá trời. Cậu bé có làm nên tội tình gì đâu mà phải chịu bao thương tổn như vậy chứ.

_Đúng đó, đã mất thân nhân đau lòng muốn chết còn bị nhóm bá lăng bạo lực học đường, đã thế còn bị lũ khốn bôi nhọ bịa chuyện hết nói cậu biến thái đến hút chích rồi bị công an bắt.

Có trời mới biết trong đầu đám điên hãm tài đó nghĩ gì khi dám đổi trắng thay đen tráo trợn như vậy, đem một anh hùng thấy việc nghĩa hăng hái được công an thành phố khen ngợi nói thành tội phạm buôn ma túy, quá ghê tởm mà.

Đề nghị ban cấp có thẩm quyền xiết chặt và trừng trị những kẻ đó làm gương để răn đe kẻ khác, bằng không sau này ai dám thấy chuyện sai trái mà xông lên cứu giúp, có khi đều tránh đi mặc kệ nạn nhân chỉ vì sợ làm việc tốt xong còn bị lên án thành tội phạm tử hình hết sống nổi trên thế giới này luôn á.

Không phải tui nói chuyện giật gân. Trong quá khứ không phải miệng lưỡi thế gian đã bứt tử không biết bao nhiêu người rồi đó sao, như vụ XXX năm YY ấy.

_Công nhận, tui nhớ rõ vụ XXX năm đó đấy. Thật kinh khủng, giờ nghĩ lại mà còn run này.

_Không nói chuyện buồn nữa, giờ chúng ta cần làm là ủng hộ cho những cậu bé tài năng đáng yêu kia kìa. Tui đã bầu một phiếu cho cậu bé anh hùng ấy đấy.

_Ồ giống tui nè, tui cũng bầu cho ẻm ó!

_Oa, thật nhiều đồng chí có yêu thích giống tui nè, chào các đồng chí!


...

Trên mạng có không ít lời động viên hoặc chúc mừng nhóm người Lâm Tịnh, đặc biệt dành tặng anh những lời khen và cổ vũ rất nhiều.

Và hiển nhiên lúc này cũng không có anti nào ngu ngốc ngoi đầu lên để trở thành cái đích cho cộng đồng mạng đang xúc động di tình đi công kích mà tạm thời ngủ đông chờ cơ hội lại gióng cờ lên sau.

Bỏ qua đám anti dai dẳng cùng cư dân mạng đang xúc động bùm bùm bắn ra vô số bình luận tung bay trên các trang cộng đồng, mà trong hội trường, khán giả bên dưới cũng đang xúc cảnh sinh tình không kém, một số fan của Lâm Tịnh đã không kiềm được rơi nước mắt, nhỏ giọng khóc thút thích rồi lại cười khi nghĩ đến cảnh thần tượng được ra mắt trong tương lai gần.

Bọn họ sẽ bất chấp tất cả ủng hộ và bảo vệ thần tượng của mình, cho dù đối phương là ai. Gặp thần sát thần, đụng ma trừ ma. Đây là tâm lý kiên định chung của các fan ruột khi nhìn thấy thần tượng bị thương mà đau lòng không thôi để rồi hạ quyết tâm trong lòng.

Thần tượng không còn thân nhân vậy fan sẽ là thân nhân, sẽ thay thân nhân đã khuất bảo vệ ủng hộ và cổ vũ khi thần tượng cần. Fan ruột là tri kỷ như vậy đó. Bọn họ lấy làm tự hào cùng kiêu ngạo khi là người hâm mộ của thần tượng mình.
 

MUALARUNG91

Tác giả
Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,776
Điểm cảm xúc
564
Điểm
113
Chương 33:
Màn hình lớn phát xong video nói về thông tin các thí sinh, các thí sinh xếp hàng đi theo sự hướng dẫn của nhân viên tổ chương trình đi đến khu vực chờ một lần nữa.

Và lúc này, bảng xếp hạng chung cuộc sắp được công bố lên.

Bầu không khí bỗng căng thẳng lên, các thí sinh cùng toàn bộ khán phòng đều lặng im đến bất thường. Mọi người cảm giác trái tim bản thân cũng như ngừng đập theo, bên tai đang tìm cái thanh âm dẫn chương trình quen thuộc từ đầu mùa chương trình tới giờ.

Và rồi, khi thanh âm quen thuộc ấy cất lên “Chắc các bạn đã chờ đợi giây phút này lâu rồi phải không? Vậy ai sẽ là người giành ở vị trí thứ năm đây? Người đó là... Chúng ta sẽ biết sau ít phút nữa.”

“AAA!”

Cả hội trường như vỡ òa, rầm rì mắng nam MC chơi xấu.

“Ôi trời! Đao của tui đâu rồi!”

“Chết mất thôi!”

Đến phút cuối rồi mà chương trình còn chơi chiêu cái này, một lượt quảng cáo được chiếu lên, bấc giác, người xem buộc mở to mắt xem hết chương trình quảng cáo này vì sợ lỡ một cái chớp mắt liền bỏ lỡ một cái gì đó.

Ánh mắt Lâm Tịnh nhìn quảng cáo nhưng trong đầu lại nghĩ tới cuộc nói chuyện của các nhân viên lúc anh đi ngang qua hành lang. Được biết trong vòng nửa giờ tin nhắn bầu phiếu đã vượt qua mốc một triệu, đó là một con số không tưởng.

Anh không biết việc phiếu bầu lần này bùng nổ mạnh như vậy.

Một phần là do tổ chương trình biết cách câu thị người xem, làm tốt công tác duy trì và lan rộng nhiệt độ mức nổi tiếng của chương trình lên.

Một phần khác đóng vai trò không nhỏ từ những người qua đường tìm đến chương trình hay đúng hơn là qua vụ lùm xùm scadanl về anh, đã gây xôn xao trên mạng trong khoảng thời gian trước, lúc đó anh và các bạn đang bận tập luyện cho vòng chung kết và nhận được kỹ năng <Cao thủ tẩy đen thay trắng> giải quyết tốt.

Lâm Tịnh không rõ nên khi nghe nói con số phiếu bầu thì mới kinh ngạc như thế.

Quảng cáo kết thúc cũng là lúc MC nhận được thông báo của ê kíp chương trình đã kiểm phiếu xong, một người cầm đưa cho anh một tấm card, mặt trên ghi nhận kết quả chung cuộc.

MC hướng mặt trước khán giả, cười khoe hàm răng trắng sáng của mình, nói: “Cuộc bầu chọn qua tin nhắn đã kết thúc, trên tay tôi là kết quả chung cuộc.

Người đạt được vị trí thứ năm là... Là người có năng lực kết nối giữa các thành viên trong nhóm cũng như đã thể hiện ra những kỹ năng xuất sắc vượt khó vươn lên đỉnh cao của ngày hôm nay...”

Nối tiếp lời của nam MC, trên màn hình lớn sân khấu chiếu lướt qua ảnh các gương mặt các thí sinh, sau đó dừng đặc tả tại gương mặt thí sinh nam MC vừa nhắc đến.

Lâm Tịnh nhìn thấy ống kính dừng trên hình Trần Vân và Trịnh Thái Toàn.

Thì thanh âm nam MC lại vang lên “Xin chúc mừng thí sinh... Trịnh Thái Toàn. Bạn đã hoàn thành xuất sắc các bài thi và bộc lộ cho mọi người thấy các kỹ năng của mình đã tiến bộ vượt bậc ra sao trong suốt hành trình vừa qua. Xin chúc mừng bạn!”

“... A? Ha ha ha!”

Sau vài giây lặng im vì xúc động, Trịnh Thái Toàn lập tức điều chỉnh tâm trạng vô cùng nhanh chóng và cất tiếng cường rộn ràng quen thuộc.

Các thí sinh vỗ tay hoặc bắt tay chúc mừng anh. Trịnh Thái Toàn ôm choàng lấy các bạn cùng đội rồi dưới sự cỗ vũ của các tràng pháo tay vang dội đầy nhiệt tình, xoay người tiến lên phía trước trung tâm sân sấu cách hai MC một cái khủy tay.

“Anh Toàn tuyệt quá!” Vấn Thiên cười híp mắt vỗ tay nhiệt tình.

“Anh ấy đã rất cố gắng.” Lý Thiên Tuấn cũng cười nhưng khiêm tốn hơn không trương dương như cậu bạn đứng cạnh bên.

“Ừ, chúng ta đều thấy em ấy nỗ lực thế nào trong thời gian qua mà.” Trần Vân gật đầu và vui thay cho cậu em cùng nhóm.

“Thế là cậu ta đã đóng dấu xong khởi đầu cho giấc mộng của mình rồi.” Lâm Tịnh cười cười khi nhớ lại câu cửa miệng của Trịnh Thái Toàn nói về việc ra mắt như kiểu đóng dấu phê duyệt ấy.

MC tiếp tục công bố vị trí thí sinh tiếp theo: “Vị trí thứ tư thuộc về... Trần Vân. Xin chúc mừng bạn!”

Một lần nữa tiếng hoan hô chúc mừng lại vang lên, Trần Vân bước ra đi lên sân khấu, đứng bên cạnh Trịnh Thái Toàn.

Sau thủ tục chào hỏi cái bên, Trần Vân yên vị rồi, nam MC cất cao giọng nói tiếp “Xếp hạng thứ ba thuộc về thí sinh... Lý Thiên Tuấn, chúc mừng em!”

Lý Thiên Tuấn như vỡ òa trong vui mừng, nụ cười mang theo nước mắt hạnh phúc, nhảy lên ôm chặt lấy Lâm Tịnh đứng cạnh.

“Em chờ anh.” Sau câu nói nhỏ bên tai anh, liền xoay người vỗ tay đánh chưởng với Vấn Thiên một cái mới gật đầu lịch sự với những thí sinh còn lại đang nói chúc mừng anh, đi lên phía trước đứng cạnh Trần Vân.

MC lại cùng Lý Thiên Tuấn hỗ động vài câu như hỏi cảm nghĩ hay có lời chia sẻ gì muốn nói với mọi người không như hai lần trước lúc Trịnh Thái Toàn và Trần Vân tiến lên đã hỏi những câu tương tự như vậy.

MC tiếp tục công bố tên thí sinh vị trí tiếp theo “Hiện tại chúng tôi xin công bố tên hai thí sinh đạt giải á quân và quán quân hôm nay. Đó là Vấn Thiên, một chàng trai đầy năng nổ với các thành tích vượt trội ngay từ khi bắt đầu đến hiện tại. Và một chàng trai khác cũng tài năng không kém đó chính là Lâm Tịnh, với năng lực lãnh đạo đầy tuyệt vời.

Vậy ai trong hai người sẽ là quán quân trong vòng này?... Kết quả sẽ được công bố vào ít phút nữa.”

Trong khi khán giả và các thí sinh nín thở hồi hộp chờ đợi, BTC vẫn chơi chiêu cũ, chen chương trình quảng cáo. Tuy mọi người rất bất mãn nhưng cũng hiểu, thông tin quảng cáo đều là những nhãn hàng tài trợ cho chương trình này cho nên mọi người cũng không quá phản cảm lắm.

Lâm Tịnh im lặng xem quảng cáo đang phóng trên màn hình lớn, đoạn quảng cáo này rất hay, có sức hút cao vì ngộ nghĩnh vui nhộn của nó, nhưng trong đầu Lâm Tịnh lại nghĩ đến thứ hạng của bản thân ‘Có lẽ mình sẽ được hạng hai nhỉ?’

Tuy vòng trước anh đã song thắng cùng Vấn Thiên nhưng đó là ăn may, anh không nghĩ sức hút và tầm ảnh hưởng hiện tại của mình có thể vượt qua cậu em tài năng này. Ít nhất ở hiện tại là không thể.

Nếu ở chế độ bình thường thì là đúng như vậy, nhưng Lâm Tịnh không biết ở cái biến số anh chưa rõ, danh tiếng anh không chỉ gói trong cái vòng giải trí này. Tên tuổi anh được làm rõ, có nhiều người có thiện cảm với anh mà tìm kiếm anh mới biết đến chương trình này.

Có thể nói chương trình thành công rực rỡ vượt mức trông đợi là một phần công lao này của anh góp vun vào. Mặc dầu nếu có thể lựa chọn Lâm Tịnh không muốn mình ‘nổi tiếng’ bằng cách này. Điều đó thật tồi tệ, đối với anh hay với chính Lâm Tịnh của thế giới này cũng vậy.

Đó là sự xúc phạm, sỉ nhục, tuy thanh danh Lâm Tịnh đã được tẩy trắng, nhìn qua có vẻ anh đã chiến thắng trong trận chiến chính nghĩa và được lợi không ích từ nó. Nhưng còn những tổn thương thì sao, nó sẽ không biến mất mà chỉ có thể bị cố tình lẫn tránh không xem, không nhìn, vờ như nó không tồn tại, trong khi thực tế nó vẫn hiện hữu ở đó.

Nếu không phải anh mà là Lâm Tịnh thực sự phải chịu những lời nhục mạ khốn nạn đó thì sao? Liệu nguyên chủ có giống một số người khác bị hàm oan không nơi giải bày, bị xã hội ruồng bỏ mà nghĩ quẩn hay không?

Anh đã từng suy đoán nguyên do Lâm Tịnh của thế giới này biến mất, là cậu ta trốn tránh, không muốn đối mặt với cái thế giới này.

Phải biết rằng, nguyên chủ đã suy sụp rất nhiều khi hai thân nhân yêu quý nhất đột nhiên mất đi, sau đó còn phải chịu cảnh bá lăng khi nhục trong trường học, một nơi đáng lẽ là điểm vun trồng mầm non tốt đẹp cho tổ quốc, những mần non tương lai phải được bảo hộ che chở. Ấy vậy mà cậu ấy lại bị bạo lực đến độ không thể không bỏ học giữa chừng khi chưa tốt nghiệp cấp hai, một mình cô đơn, co rúm bản thân trong một không gian nhỏ hẹp, không người chia sẻ bao dung.

Nếu phải sống trong tình trạng tồi tệ như vậy một thời gian dài, người thường ai cũng có thể sẽ phát điên hay mắc các bệnh về tâm lý huống chi là một thiếu niên mới lớn, tính cách còn chưa định hình như cậu ấy.
 

MUALARUNG91

Tác giả
Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,776
Điểm cảm xúc
564
Điểm
113
Chương 34:
Sau vài phút dành cho quảng cáo kết thúc, MC tiếp tục công bố kết quả chung cuộc ngày hôm nay.

Nam MC hướng hai ứng cử viên ngôi vị á quân và quán quân, nói “Xin mời hai ứng cử viên cho ngôi vị á quân và quán quân bước lên phía trước. Xin mời bạn Vấn Thiên và bạn Lâm Tịnh. Chúc mừng!” MC gần như thét to tên của hai người.

Khi Lâm Tịnh cùng Vấn Thiên bước lên phía trước, đứng tại vị trí được chỉ định, một nhân viên hiện trường cầm micro đi đến đưa cho Vấn Thiên và Lâm Tịnh. Lúc này MC đặt câu hỏi với Vấn Thiên trước: “Thiên này, em nghĩ bản thân sẽ đạt được chức quán quân chứ?”

“Dạ, em không biết nữa, em chỉ biết cố hết sức mình, còn lại do khán giả thân yêu bình chọn ạ.

Đến với chương trình ai cũng muốn làm được thành tựu nào đó, còn giành được quán quân hay không thì không chắc lắm, vì ai cũng đều rất cố gắng, đều rất tuyệt vời. Em cũng rất vui được quen biết và đồng hành cùng những đồng đội tốt như thế này, nếu mọi người đều được ra mắt cùng nhau, em rất vui ạ.” Vấn Thiên cười rạng rỡ, biểu cảm trên mặt thể hiện hết sức chân thành.

Thật sự thâm tâm anh lúc này cũng đang nghĩ như vậy.

Như cách Trịnh Thái Toàn đánh giá về anh, nói anh thẳng như ruột ngựa, quá ngây thơ, ngay thẳng đến hết sức đáng yêu.

“Ố ồ, đây là những suy nghĩ của bạn Vấn Thiên, giờ chúng ta hãy nghe một chút từ ứng cử viên khác cho vị trí quán quân nói gì nhé. Bạn Lâm Tịnh, lúc này bạn có suy nghĩ gì?

Lâm Tịnh đưa mic trước miệng, từ từ nói “À vâng, mấy phút trước lúc quảng cáo ấy, em đang nghĩ liệu tối nay các anh tan làm về có bị người ta chùm bao tải hay không?” Nói xong Lâm Tịnh phát lên cười hì hì.

Sau một giây mất tinh thần, nam MC cũng cười lên “Ha ha ha!”

Khán giả sau lặng yên vài giây cũng đồng loạt cười ầm lên.

“Ôi trời, Tịnh ơi là Tịnh, em nói thế rồi sao tụi anh dám về nhà một mình chứ.” Lúc này MC cười pha trò nói.

Rồi anh ta quay sang phía bên BTC, nói “Không biết, tối nay có ai muốn kết bạn cùng đi hay không, tôi có chút sợ sợ rồi đây, ha ha.”

Sau cuộc thư giãn vui, MC không quên trở lại vấn đề chính “Được rồi, chúng ta hãy trở lại với thí sinh Lâm Tịnh và nghe bạn ấy nói tiếp cảm nghĩ nào.” Quay qua Lâm Tịnh, MC nói tiếp “Nào bạn Lâm Tịnh, bạn hãy nói tiếp cảm nghĩ cùa mình cho mọi người biết nhé. À, cũng đừng liên tưởng mấy thứ nguy hiểm gì nữa nhé, hãy để nó bay theo gió đi bạn ơi.”

“Ha ha ha!”

Khán giả được một trận cười to tiếp theo.

Khi thanh âm cười dần giảm, Lâm Tịnh kê mic lên nói: “Em nghĩ mình sẽ được hạng 2. Ở vòng thi vừa rồi được đạt hạng 1 cùng với Thiên đối với em đó là may mắn. Em cảm thấy năng lực mình còn rất nhiều thiếu xót, và em chân thành cảm ơn mọi người ưu ái em nhiều, em mới có thể đi đến được hôm nay, em biết ơn và cám ơn mọi người nhiều lắm!

Em không biết lấy gì để thể hiện lòng biết ơn này, nên em sẽ cố gắng hơn sau khi được ra mắt, em sẽ hết sức nỗ lực để có thể tạo ra những sản phẩm tinh thần tốt nhất trong khả năng, để bày tỏ lòng tri ân đến tất cả mọi người ạ.”

Lâm Tịnh hướng khán giá dưới trường quay, nói lời cảm ơn “Một lần nữa, Lâm Tịnh cám ơn mọi người và yêu mọi người rất nhiều, cảm ơn, xin cảm ơn!”

“AAA!”

“Tụi mình cũng yêu cậu, Lâm Tịnh!”

“Yêu cậu nhiều lắm, Tịnh Tịnh!”

Lần này khán giả thật sự điên loạn luôn rồi, họ gào hét, la ó như muốn bật tung nóc nhà hội trường lên vậy.

Sau một lúc, chờ khán giả phát tiết một phần cảm xúc xong, MC mới giơ ta ra hiệu tạm ngừng và nói: “Nào các bạn, tôi biết mọi người rất xúc động nhưng hãy bình tĩnh lại chút nào.

Giờ đây, chúng ta sẽ công bố người đạt thứ hạng vinh quang nhất trong chương trình mùa này, giải quán quân chung cuộc thuộc về thí sinh…Lâm Tịnh. Xin chúc mừng!”

MC vừa dứt lời, cả hội trường dường như bùng nổ trở lại, cùng với những tràng pháo tay giòn tan gần như bất tận.

“Wooow!”

“Á a a!”

“Tịnh Tịnh số 1!”

“Lâm Tịnh đệ nhất!”

Các thành viên khác cũng xúm lại vây xung quanh anh nói lời chúc mừng:

“Chúc mừng anh!” Vấn Thiên nói, anh không quan tâm bản thân có được hạng nhất hay không, vui mừng vỗ tay và nói lời chúc mừng như bản thân mình đạt hạng nhất vậy.

“Bồ là số 1 đó bồ tèo ơi!” Trịnh thái Toàn nhe răng vỗ tay lên vai lâm Tịnh mấy cái, đôi mắt cười híp thành hai nửa vầng trăng.

“Không hổ là đội trưởng của chúng ta!” Trần Vân cười và giơ ngón tay cái lên về hướng Lâm Tịnh.

“Tuyệt quá, em biết sẽ là anh mà!” Lý Thiên Tuấn vui đến nổi nhảy cẩn lên ôm chầm lấy anh như gấu túi ôm cây lớn.

Đạt được hạng nhất khiến Lâm Tịnh ngạc nhiên quá chừng, anh cảm thấy rất vui.

Tuy anh tham gia chương trình này với mục đích được ra mắt hòng hoàn thành nhiệm vụ được giao, nhưng sau thời gian qua tiếp xúc cùng mọi người, cùng bao tâm huyết và nỗ lực bỏ ra đều không phải giả, được kết bạn với những người bạn thân thiết hơn anh em ruột.

Đặc biệt là những người hâm mộ, cảm giác đứng dưới ánh đèn sân khấu sau khi trình diễn xong và được mọi người hoan hô vỗ tay ủng hộ khen ngợi, được khán giả công nhận nghĩ đến những trả giá trước đó đều xứng đáng.

Những con người vốn xa lạ nay lại yêu thích anh, vì anh vui, vì anh buồn, cùng quang tâm lo lắng cho anh theo cách của họ,…

Đây đều là những thứ mà trước kia anh chưa từng nếm trải hay biết đến, anh không ghét nó, anh rất vui và hưởng thụ cảm giác được quan tâm nhiều như vậy.

Thật hạnh phúc!

Lâm Tịnh cười, nụ cười chân thành và rạng rỡ như ánh mặt trời buổi sáng sớm.

“Chúc mừng bạn Lâm Tịnh, bạn có lời nói hay cảm ơn nào đến mọi người hay không?” MC cười nói.

“Dạ vâng, chắc chắn rồi ạ.” Lâm Tịnh cầm micro hướng phía trước sân khấu nói “Trước hết, em cám ơn BTC chương trình, các nhân viên ê kíp, các chuyên gia đã giảng dạy hướng dẫn chúng em, cùng những người bạn đồng hành đang ở đây mà em may mắn gặp được.

Và đặc biệt nhất, em vô cùng biết ơn, cảm ơn người hâm mộ, những người đã yêu mến và ủng hộ bỏ phiếu cho em. Em vui lắm, em rất hạnh phúc khi biết có nhiều người yêu quý mình như vậy.

Em cảm ơn mọi người rất nhiều! Em hứa sẽ nỗ lực hơn nữa để có thể đáp lại tình yêu thương và tin tưởng của đã bầu chọn cho em cũng như các bạn đồng hành cùng em.

Chúng em sẽ cố gắng hơn để hoàn thiện bản thân, để xứng đáng với kỳ vọng của mọi người, hy vọng một ngày không xa, chúng em nói chung và bản thân em nói riêng có thể thực sự trở thành niềm tự hào đối với người hâm mộ chúng em.

Em xin hết và một lần nữa em xin cảm ơn tất cả.”

Nói xong, Lâm Tịnh cuối gập người xuống, thật tình chào, các thành viên cũng làm động tác tương tự, hốc mắt ai cũng đỏ lên vì xúc động, năm người cùng nắm tay nhau, một lần nữa cúi chào thể hiện tấm lòng mình.

“AAAAAAAAA!”

Khán giả vỗ tay như thác lũ, âm thanh reo hò hòa chúng tiếng hét, và đâu đó còn có những tiếng nức nở chen vào.

Thậm chí những người hâm mộ của Lâm Tịnh tay cầm biểu ngữ hoặc gậy huỳnh quang đều ôm nhau bật khóc.

Lâm Tịnh cười rồi lại như muốn khóc, hốc mắt anh cũng đều đỏ cả lên, may là những người khác cũng không tốt hơn anh là bao, bằng không sẽ ngại lắm.

Anh nghĩ thầm: “Cảm giác này thật tuyệt, có lẽ làm thần tượng cũng không tệ như mình nghĩ.”

Hiện tại vào thời điểm này, Lâm Tịnh đã hoàn toàn buông vướng mắc với cái nhiệm vụ phải trở thành thần tượng số 1 kia, anh thầm hạ quyết tâm sẽ nỗ lực hết sức để có thể làm tốt nhất, không phải vì nhiệm vụ mà là vì đền đáp lại những tấm lòng chân thành từ người hâm mộ mình.

Ừ thì,… Nói thật là anh vẫn không ưa nổi cái dòng ghi nhiệm vụ trên đó, nói sao thì nói đe dọa người khác là không đúng, cho dù là ý chí thế giới cũng vậy, nhất là còn lấy sinh mệnh người ta ra đe dọa, thì…. Anh quyết định lơ nó hoàn toàn luôn, xem như không biết không thấy, có thấy cũng như mù không nhìn được.

Sau phần phát biểu của Lâm Tịnh thì các thành viên khác cũng lần lượt bày tỏ cảm nghĩ của mình.

Luc này MC lên tiếng: “Một lần nữa xin chúc mừng quán quân và bốn người bạn của chúng ta. Để tưởng thưởng cho sự cố gắng của những người chiến thắng, chúng tôi sẽ gửi đến các bạn một chiếc cúp lưu niệm và năm mươi triệu đồng.

Ngoài ra, với vị trí quán quân, bạn sẽ được đặc biệt tặng thêm nguyên bộ hệ liệt Thất Tú Lung Linh.”

‘Hả? Làm gì không tốt mà cứ phải đem cái bộ hệ liệt thú bông đó cường ép cho tui vậy? Bộ nhìn mặt tui giống tên cuồng thú bông hay mấy thứ cute phô mai que lắm sao? Có không?

Mấy người này điên hết rồi hay gì, họ quên tui giới tính nam, một men lỳ trăm phần trăm sao có thể để mình sa đọa vào những thứ xinh xắn dễ thương này được cơ chứ. Không được, dừng lại đi, nó sẽ khiến hình ảnh nam tính của tui khó khăn xây dựng đi tong trong một nốt nhạc á!

Cứu mạng!’ Lâm Tịnh hai tay ôm hóa thân nhân vật trong bức tranh ‘Tiếng Thét’ trong lòng la hét tuyệt vọng mà không ai hay biết, đôi tiếp nhận phần thưởng đặc biệt do chương trình gửi tặng với nụ cười cứng đờ trên môi.

Mấy con thú bông vừa đến tay chưa nóng đã bị anh nhanh chóng ném, không, ý là phân phát chia sẻ cho các thành viên khác cũng chính là đồng đội cùng mình ra mắt sắp tới.

“Oa, mấy hôm nữa có thời gian tụi mình lại đi tậu thêm hai em nữa là vừa đủ hai bộ luôn á!” Trịnh Thái Toàn ôm bé khỉ bông nâng lên hạ xuống chơi vô cùng vui vẻ.

“Đúng rồi. Không biết có ký túc xá chung cho nhóm mình không, tụi mình có thể để một bộ trưng ngoài phòng khách còn lại ai thích bạn nào thì có thể đem về phòng ngủ riêng.” Lý Thiên Tuấn mỗi tay ôm một bé thỏ nam nữ cười híp mắt thoản mãn.

Không ai biết hành động ‘chia sẻ’ thú bông của Lâm Tịnh đơn thuần chỉ là thay vì một mình anh cô độc chết thì mọi người chết cùng càng thêm có tình đồng đội. Sao trong một nhóm năm thằng con trai lại chỉ mình anh chịu cảnh thú bông dễ thương tàn phá chứ, đồng đội, bạn bè với nhau không phải có nạn cùng chịu sao.

Với ý nghĩ đó, Lâm Tịnh mặt không đổi sắc đem thú bông phân đến trên tay các đồng đội ngây thơ bên cạnh.

Vì không ai biết trừ anh, nên hành động chia sẻ trên còn được các fan chụp ảnh đem khoe ra, nói thần tượng mình hào phóng ra sao, hòa đồng thế nào, có tình nghĩa đồng đội và biết quan tâm chăm lo cho tâm tình của đồng bạn như thế nào. Mà hành động đó lại không hề có dấu vết cố tình, chỉ là tùy ý diễn ra như thế, đơn thuần đến tốt đẹp.

Quả là một hành động đẹp thể hiện một tâm hồn cũng đẹp nốt.

Lâm Tịnh không biết mọi người đã động não nhiều bao nhiêu trước cử chỉ của anh, mà có biết anh cũng thay kệ, không muốn nói càng không thể nói. Một hiểu lầm tốt đẹp vẫn hơn một sự thật phủ phàng không phải sao?
 

MUALARUNG91

Tác giả
Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,776
Điểm cảm xúc
564
Điểm
113
Chương 35:
Công bố xong người chiến thắng cuối cùng, phần thường cũng trao xong nhưng chương trình vẫn chưa kết thúc.

Lâm Tịnh nhìn MC dẫn chuyện đầy cuốn hút mà phục sự chuyên nghiệp của họ. Bản thân anh lúc này đã thấm mệt, chỉ muốn quay về phòng tắm một cái rồi nhảy ù lên giường ngủ một trận đã đời, bù số thời gian vừa qua bị thiếu ngủ trầm trọng. Nhưng mong ước nhỏ này vẫn chưa được thực hiện, MC vẫn còn thao thao bất tuyệt nói “Bây giờ, một điều quan trọng nhất chính là tên nhóm nhạc sắp ra mắt từ chương trình Truy Tìm Thần Tượng lần này!

Sau khi thu thập và tổng hợp các ý kiến từ phía người xem, chúng tôi đã chọn ra được cái tên với sự ủng hộ nhiều nhất. Tên gọi với sự kết hợp giữa hai từ Idols và Stars.”

Trên màn hình sân khấu sáng lên, hình ảnh logo 3D một chữ I được lồng ghép với một ngôi sao năm cánh mang hiệu ứng lấp lánh ở mọi góc độ.

“Tên của nhóm được khán giả bình chọn chính là… IDSTAR!”

‘Một cái tên thật tùy ý, nhưng sẽ tốt nếu đó là do khán giả chọn, dù gì đi trên con đường này, người xem mới chính là thượng đế.’ Nhìn cái tên của nhóm sắp ra mắt, Lâm Tịnh thầm nghĩ.

Thật vậy, trong ngành giải trí, đặc biệt là lĩnh vực âm nhạc, xu hướng yêu thích của khán giả quyết định ai thành công hoặc thất bại.

Ở đây không phân đúng sai, chỉ có càng được người xem ưa chuộng thì đó chính là đúng, là tiêu chuẩn.

Ví như một bài hát bạn cho là hay, có ý nghĩa, có tính chất nghệ thuật cao, nếu nó không đáp ứng được thị hiếu của kháng giả thì cũng sẽ không được bao nhiêu người đón nhận, tức vào thời điểm đó nó đã thất bại, là một bài hát không hay trong mắt nhiều người.

Có thể trong tương lai nào đó bài hát đó sẽ trở nên vô cùng hot, có thể tạo ra cú hit lớn, hoặc ngược lại vĩnh viễn nằm im đó, không được công nhận bởi nhiều người. Nhưng dù là như thế nào thì nó cũng là chuyện của sau này, mà con người thì luôn sống cho hiện tại, vì thế, ta chỉ có thể chấp nhận cúi đầu trước hiện tại và ấp ủ chờ cơ hội trong tương lai, nếu có thể.

“Chúc mừng các bạn đã ra mắt, IDSTAR!” MC nói với âm lượng vang thật lớn, như một tín hiệu, pháo hoa cùng ánh đèn laze chớp nháy bùng lên cùng lúc tựa như một bữa tiệc ánh sáng lộng lẫy.

Lâm Tịnh có thể nghe thấy dưới khán đài một lần nữa vang lên âm thanh reo hò từ khác giả.

‘Âm thanh tốt thật đấy, họ nhiệt tình quá, tuy không biết họ nghĩ gì nhưng vui ghê, cái không khí này thật tuyệt!’ Lâm Tịnh vui vẻ mỉm cười và hướng về phía khán đài nơi có nhiều biểu ngữ mang tên anh. Anh nhất nâng chiếc cup trong tay lên hướng bọn họ vẫy vẫy tay, đổi lại là âm thanh la hét vang dội hơn trước.

Các thành viên còn lại cũng hướng về phía người hâm mộ của mình cổ động lên, cũng không nói gì, chỉ một cái vẫy tay, nụ cười cảm ơn, như thế là quá đủ với các fan rồi.

Người hâm mộ có thể cảm nhận được nhiệt tình của họ được thần tượng xem trong mắt và đáp lại, như vậy là quá đủ, quá tuyệt vời.

Đối với Fan ruột, chỉ cần như vậy là đã thỏa mãn lắm rồi. Họ dễ thương như thế đấy, không tham lam, không ích kỷ, luôn suy nghĩ cho thần tượng của mình.

Ngay lúc đó, Lâm Tịnh cũng nghe được thanh âm thông báo của hệ thống, lần này liên tiếp vang lên ba lần. Anh đoán là thông báo anh đã hoàn thành nhiệm vụ giai đoạn một, Ra mắt công chúng thành công.

Lúc này Lâm Tịnh không có thời gian xem thông báo, chờ trở về rồi mở ra xem. Anh đang cùng các đồng đội của mình thể hiện sự xúc động bằng cách trao nhau những cái ôm.

“Chúc mừng chúng ta!”

“Chúng ta đã làm được, tuyệt vời!”

Sau màn trao nhau cái ôm thân hữu, đến phần chào hỏi tạm biệt các thí sinh bị loại.

Cá thành viên trong nhóm tách ra đi đến bên cạnh những người bị loại mà mình có thể nói chuyện hoặc từng giao tiếp để trao những cái ôm an ủi, lời chia tay cùng với lời chúc, hẹn gặp trên một sân khấu nào đó đầy kỳ vọng tốt đẹp.

Lâm Tịnh lê cái cơ thể mỏi nhừ gần như bất động đi hoàn tất những giao tiếp cần làm. Nếu không có kỹ năng bền bĩ trợ giúp, anh đoán bản thân sẽ phát sinh xấu hổ, là thí sinh duy nhất ngục ngã khi chưa kết thúc trên sân khấu mất.

Không biết là do đã thông qua bước đầu tiên nên tinh thần sau một chuỗi ngày dài căng chặt bỗng được thả lỏng mới khiến cho cơ thể lâm vào mệt mỏi như vậy hay không. Lúc này anh cảm thấy mệt hết sức, chỉ muốn đi ngủ ngay và luôn.

Lâm Tịnh có cảm giác như mình dần mất ý thức với xung quanh, anh hành động như một con rô bốt được lập trình sẵn đi hoàn thành các phân đoạn thủ tục còn lại.

Bất chấp Lâm Tịnh đang ‘thoi thóp’ cường chống thân thể đi hoàn thành công việc xã giao, thì trên mạng hiện tại đã bùng nổ tiệc ăn mừng vì sự ra đời của một nhóm nhạc mới do các fan chủ xị.

_Lâm Tịnh thắng rồi đúng không?

_Tui đoán trước như vậy mà, gần đây cậu ta nổi nhất.

_Các chàng trai chính thức được ra mắt cùng nhau, tuyệt quá!

_Cảm động quá, những người bạn đã được chính thức ở bên nhau không xa rời, ít nhất trong năm năm tới, tung bông thôi!

_Chúc mừng các pé của mị thành công debut cùng nhau, ha ha ha!


Hầu hết các tin nhắn, bình luận đều chúc mừng nhóm nhạc được debut. Nhưng xen kẽ đó cũng có không ít lời tiếng mỉa mai như ‘cậu ta được hạng nhất chỉ vì bán thảm bằng cách rò rỉ thông tin cá nhân và khoe chuyện mình cứu người được khen ngợi.’

Tất nhiên những ý kiến trái chiều đó lập tức bị cư dân mạng mắng cho xối xả, nhưng cũng chẳng làm được cái mịa gì khi anti chính là các sinh vật bất tử.

Bọn họ còn lập luôn một trang riêng làm bài phân tích tình hình chung kết với tiêu đề: [Lý do Lâm Tịnh đạt hạng nhất!]

Fan và người thường bùng nổ tìm kiếm và bầu phiếu cho cậu ta sau vụ drama rò rỉ thông tin cá nhân, cứ như thể vũ trụ này đang giúp cậu ta vậy.

Bằng một tay bán thảm chuyên nghiệp cậu đã thành công giành được ngôi vị quán quân, thật đáng thương cho người em cùng đội xem cậu ta như anh trai lại bị chính người anh ấy đâm sau lưng, giật mất vị trí đầu của mình. Thật không biết xấu hổ.

Trong khi Vấn Thiên và một người khác từ bắt đầu đã đạt hạng cao hơn, đặc biệt Vấn Thiên luôn đứng hạng nhất vậy mà cuối cùng lại vì vụ drama trên mà mất đi thứ hạng đáng lý thuộc về mình….


Ngay khi bài đăng được công bố, các fan đánh hơi thấy liền lập tức tiến hành sáp lá cà vùi dập.

_Không thể tin được là có loại người như mày trên đời. Mày không đi soi gương xem lại mặt mình bự bao nhiêu hả, sao dám nói cậu bé anh dũng của tụi tao như vậy.

_Cá đồ hãm xxx, não mày làm bằng xxx hay gì mà lại đăng những lời như vậy lên mạng hả? Thật khủng khiếp!

_Cả hai bé nhà tao đều dễ thương, tài năng và nhất là hòa thuận yêu thương nhau không hề có cái vụ đâm sau lưng gì đó như mày nói đâu nhá. Các ẻm có thực lực đều có thể đạt hạng nhất hết, không thấy vòng trước cả hai đều cùng đạt hạng 1 sao hả thằng não úng.

_Mày bệnh thì đi uống thuốc đi đừng kéo mấy em của tao vô vũng bùn thối của mày, xê ra, lăn con bê!

_Bọn này sẽ bảo vệ các bé của mình và mày thì ở cái xó nào thì lăn về đó đi, đồ khốn nạn!

_Tao cầu cho mày sau này gặp nạn không ai thèm giơ tay ra giúp á! Đi chít đi thằng điên.


Giữa những tranh cãi, các người xem không phải fan hay anti vui vẻ xem các tập video được phát sóng trước đó, đặt biệt những bộ trứng màu hậu trường được thả ra về nhóm debut chỉ có một phần là bình thường, xen lẫn ấm áp, còn đa số đều bị pha trộn yếu tố hài hước khiến cư dân mạng không ngừng cười được. Họ cảm giác không phải xem video hậu trường nữa mà xem phim hài thì đúng hơn, vì trong nhóm có hai con khỉ quậy quá cơ mà.

_Ha ha , nhóc Thiên là chán sống rồi khi dám giải áp bằng cách vẻ bậy lên mặt các anh khi ngủ.

_Biết ngay mà, cái tội tay tiện bị phạt úp mặt vô tường nói em không dám nữa, nhưng cái mặt lại kiểu nhưng em còn dám làm, ha ha!

_Nhóc Toàn hài gh,ê đang nhảy vũ đạo hiện đại theo đội mà tự nhiên lạc tông qua múa ba lê hồ thiên nga.

_Hồ thiên nga còn đỡ, tui thấy là con vịt ngốc nghếch thì giống hơn, hắc hắc hắc.

_Tội pé Tịnh bị mấy em trai cho ăn mù tạt, mặt đỏ rần rần mà nhổ ra không được nuốt xuống không xong, Tội ghê, ha ha ha!

_Ha ha, Tuấn Tuấn chơi xấu bắt anh trai cõng về phòng ngủ kìa, tội anh quá, mệt đến chân vừa đi vừa run còn lạng lách nữa, em nó xanh mặt rồi mà chỉ có thể giả ngủ không dám hó hé gì, ha ha, cho chừa, ngã cái là biết đất nó sao lại cứng.

_Lại bắt gặp Thiên Thiên ăn vụng đồ ngọt của anh Tịnh nè!

_Túi của Tinh Tịnh như túi thần kỳ ấy, luôn có thể lấy ra đồ ngọt ở bất kỳ đâu. Xem mắt Thiên Thiên sáng mấy độ mỗi khi thấy anh trai cho tay vào túi kìa. Chờ cho ăn, ha ha.

_Tội cái là anh lấy ra anh cho vào miệng anh còn em ngóng trông thì em vẫn cứ ngóng, ha ha.

_Mấy cậu bé nỗ lực ghê, khuya rồi còn rang tập, đua quá sức.

_Bỏ công bao tâm huyết như vậy còn tài năng không kém, không thắng mới là lạ đó, giỏi quá!

_Nhìn mấy ẻm tập luyện mệt đến hoài nghi nhân sinh luôn kìa, thương quá đi!

_Tuấn Tuấn ỉ lại anh Tịnh ghê, cái gì cũng lẻo đẻo theo anh như cái đuôi nhỏ vậy. nhìn cưng quá à!


Trong khi người qua đường xem video hậu trường vui nhộn và những video phát lại các vòng thi trước thì fan lại vội vàng vừa ăn mừng thần tượng được debut, vừa phải kiên trì report các bài đăng ác ý xúc phạm đến nhóm nhạc. May thay, với quyết tâm và kiên nhẫn, họ đã chiến thắng một phần anti, các bài bình luận xấu dần ít đi trả lại cho internet một không khí tương đối trong lành.

 

MUALARUNG91

Tác giả
Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,776
Điểm cảm xúc
564
Điểm
113
Chương 36:
Thông thường, những nhóm nhạc được hình thành đều cần một khoản thời gian để các thành viên cùng fan của từng người ma hợp thống nhất thành một khối chung. Nhưng nhóm Idstar vừa ra mắt không cần trãi qua giai đoạn như vậy, vì trong suốt thời gian tham gia chương trình sống còn, tổ hợp năm người gần như có sự tương tác, ăn ý ngay từ đầu rồi. Đến những vòng thi cuối, năm người đều xuất hiện cùng nhau, vô hình chung trong mắt mọi người, bọn họ đã là một thể thống nhất.

Vì vậy, khi nhóm nhạc Idstar ddeuf, liền chính thức bắt tay quay album, chạy show sự kiện, tham gia chương trình quảng bá hình tượng, gặp mặt fan rồi.

Công ty quản lý tất nhiên hiểu rõ vấn đề này, sau khi chương trình vừa kết thúc, ngày hôm sau nhóm Lâm Tịnh liền được phân ký túc xá chung, nếu không có gì biết động, năm người bọn họ sẽ ở chung, cùng nhau sinh hoạt tại đây trong năm năm tới.

Khi năm người bước vào ký túc xá mới, liền bị ống kính từ các máy quay bao quanh, sau đó là phần ký một hợp đồng làm việc giữa các bên.

Tất cả các quá trình ban đầu này, được người của công ty biên tập rồi phát hành trên trang chủ công ty. Vừa thoả mãn thị hiếu người hâm mộ cũng như người qua đường muốn hiểu biết hơn tính cách chân thật của các thành viên cùng quá trình ma hợp giữa họ sau khi chính thức ở chung.

“Wow, nơi này tuyệt quá!”

“Em thích chỗ này nha!”

“Chúng ta sẽ cùng ở đây trong năm tới đúng không ạ?”

“Đây sẽ là tân gia của Idstar chúng ta.”

Các thành viên trong đội đều tỏ ra thích thú với căn hộ được phân cho, vừa bước vào cửa lập tức cởi giày rồi tứ tán xung quanh đi tham quan, tựa mấy chú chim nhỏ rời tổ hướng bốn phương bay vậy. Chỉ khác là chim non rời tổ còn bọn họ là vây quanh trong tổ thăm thú vì tò mò.

Do được báo trước, tất cả đều vờ như không biết có cả tá camera được lắp khắp nơi trong phòng, trừ phòng toilet.

Trước máy quay mọi người đều biểu hiện tự nhiên, thêm nữa bọn họ thật sự rất thích nơi này, không nói đến những phương diện khác, về an ninh và tính riêng tư đã là điểm nhấn cho nơi này rồi.

Khoảng cách từ căn hộ đi đến phòng luyện tập, nếu đi đường tắt chỉ mất năm sáu phút đi bộ, mà văn phòng công ty đi cũng không quá mười phút.

Diện tích không quá lớn, đủ năm người thoải mái sinh hoạt cùng nhau, gồm hai phòng một sảnh, một bếp. Mỗi phòng đều có toilet, thêm cái toilet chung ở bên ngoài nữa, với cấu trúc này, Lâm Tịnh cùng các thành viên xem xong đều rất hài lòng.

Nhân viên đội sản xuất chương trình để cho nhóm vài phút dạo quanh một lượt căn hộ, sau đó mọi người cùng tập trung tại phòng khách. Người đại diện công ty là một người đàn ông trung niên, ông vỗ tay ra hiệu với nhóm và nói: “Nào, mọi người tập trung lại một chút.”

Khi nhóm người Lâm Tịnh có mặt đầy đủ tại phòng khách, người đàn ông nói tiếp: “Trước hết, một lần nữa chúc mừng các bạn đã chiến thắng cuộc thi vừa rồi và ra mắt thành công!

Bây giờ, chúng ta sẽ chụp một bức ảnh lưu niệm đánh dấu ngày dọn nhà đầu tiên.” Dừng cười một chút, ông ta mới nói tiếp.

“Sau đó, tôi sẽ để các bạn hoạt động tự do, tất nhiên trong khoản thời gian này cũng sẽ có một số nhiệm vụ hằng ngày mà chúng tôi đã chuẩn bị sẵn để mọi người cùng xúc tiến tình hữu nghị giữa các thành viên trong nhóm, cũng là để các bạn trở thành một nhóm nhạc thực sự. Các bạn chú ý cần phải hoàn thành, vì đây là bắt buộc.”

“A?”

“Nhiệm vụ sao?”

Các cậu bé kêu rên, một bầu không khí u ám vô hình vây quanh các nam thiếu niên, dường như bọn họ vẫn còn chấn thương ‘tâm lý’ từ chương trình sống còn. Mặt ai cũng ỉu xìu như kiểu ‘Vì sao chúng tôi đã chiến thắng thi đấu rồi mà vẫn không thể thoát khỏi mấy cái nhiệm vụ gì đó vậy trời!’

Chụp ảnh xong, nhóm ê kíp chương trình rời đi, năm người Lâm Tịnh ngồi vây quanh bàn trà trên ghế sofa bắt đầu thảo luận.

“Công ty nói lập sẵn các nhiệm vụ, nhưng em không thấy cái nào giống vậy hết á.” Vấn Thiên mở đầu nói lên ý nghĩ của mình.

“Ừm, mình cũng để ý lúc nãy khi xem xung quanh, hay do họ giấu kỹ quá, chúng ta phải đi tìm cẩn thận mới được.” Trịnh thái Toàn nói.

“... Ưm, mình nghĩ mình thấy nó rồi.” Lâm Tịnh bày ra biểu cảm suy tư khi vô tình ngẩn đầu nhìn chiếc đèn treo trên đỉnh đầu.

“Hả?” Trần Vân mờ mịt nhìn theo lên.

“Ở đâu vậy anh?” Vấn Thiên cũng hướng mắt trông theo hỏi.

“Anh thấy gì, ơ, ể... là nó?” Lý Thiên Tuấn theo hướng nhìn của Lâm Tịnh, nhìn nhìn một chút thì há miệng kinh ngạc hô lên.

“Ôi giồi ôi, sợ mấy ông tướng kia ghê vậy đó! Làm vậy cũng được hả trời!” Trịnh Thái Toàn cũng đã phát hiện. Anh nhảy dựng, giơ ngón tay lên chỉ cái bóng đèn giả trên đầu được gắn trong chụp đèn. ‘Quả đèn tròn’ giả này nhìn như thật, lại đặt ở vị trí cao, nếu không bật công tắc hay nhìn kỹ sẽ khó mà phát hiện nó vốn không phải bóng đèn thật sự.

“Em nghi mấy ông làm chương trình riết bị lậm chơi trò nhiệm vụ rồi hay sao đó!” Vấn Thiên ngẩn đầu nhìn ‘bóng đèn’ đưa tay đo khoảng cách cảm thán.

“Ừm, thấy manh mối rồi vậy bây giờ chúng ta làm sao lấy nó xuống đây?” Trần Vân nói lên trọng điểm vấn đề.

“Có thể dùng ghế kê rồi đứng lên không?” Lý Thiên Tuấn đề nghị.

Nhưng Vấn Thiên lập tức phản bác: “Không được, tớ thử ước lượng rồi, tất cả ghế trong này độ cao đều không đủ cho chúng ta với tới nó.” Rồi cậu thở dài nói: “Xem ra bữa nào phải đi mua cái ghế thang mới được, bằng không khi thay bóng đèn hay có việc gì cần thì lại không có cái mà dùng.”

“Ừm, vậy giờ tụi mình cần dùng rồi nè, nên đi mua ghế thang luôn hở cả nhà?” Trịnh Thái Toàn giơ ngón tay chỉ trên trần nhà, đầu quay nhìn mọi người hỏi ý kiến.

“...” Quan sát ‘bóng đèn’ một lúc, Lâm Tịnh như xác định những gì mình nghĩ, anh đứng dậy phân công nói: “Thiên, đi lấy hộ anh cái ghế nào chắc chắn chút để đứng lên. Toàn, lấy hộ tớ con dao thái, anh Vân tìm giúp xem có sợi dây hoặc thứ tương tự hay không, cần khoảng nửa mét là được. Tuấn, em lấy cây lau nhà hộ anh nhé.”

“Yes, sir!”

“Ok, con dê!”

“Ừ, để anh đi lấy.”

“Có ngay, anh đợi em chút.”

Bốn người đều không rõ Lâm Tịnh muốn làm gì, nhưng mọi người đều tin tưởng cứ vậy chạy ra đi tìm đồ vật.

Trong lúc mọi người đi lấy các đồ vật khác, Lâm Tịnh di chuyển sofa cùng bàn trà sang bên cạnh, chừa chỗ trống đặt ghế đứng lên.

Khi các đồ vật được tìm về đủ, Lâm Tịnh cầm lấy con dao thái, cố định trên chuôi của cây lau nhà, rồi dùng sợi dây ruy băng Trần Vân tìm được cột lên. Xong rồi, anh cầm cái ngọn giáo mới này, bước lên ghế, dùng đầu mũi dao nhọn đâm mạnh về phía bóng đèn, ‘bụp’ một tiếng, bóng đèn vỡ ra, một tấm card rơi xuống, Trịnh Thái Toàn nhanh tay chụp được.

“Hóa ra bóng đèn giả này là quả bong bóng, sao anh đoán được vậy? Em nhìn nãy giờ mà không biết nó là bóng cao su luôn ó!” Vấn Thiên mở to mắt mèo lấp lánh sùng bái nhìn Lâm Tịnh.

“Không có gì, do mọi người nhất thời bị hoàn cảnh khách quan ảnh hưởng nên chưa nghĩ đến thôi.” Lâm Tịnh kiêm tốn nói.

“Không, anh siêu thật đó, em cũng không nhận ra luôn.” Lý Thiên Tuấn lắc đầu nói.

“Anh thì nhìn ra nhưng lại không nghĩ đến có thể dùng cách này để lấy manh mối nhiệm vụ, mà cứ suy nghĩ làm sao leo lên lấy nó xuống thôi, ha ha.” Trần Vân cười nói.

“Thì đó, vì là ‘bóng đèn’ nên ai cũng cứ bị cái suy nghĩ phải trực tiếp dùng tay lấy xuống mà quên mất bản chất bóng cao su thì có thể phá vỡ nó để lấy manh mối, không lo người bên dưới bị thương hay gì, thiệt tình luôn ấy, ha ha!” Trịnh Thái Toàn nghe Trần Vân nói, nghĩ lại thì thấy thực buồn cười. Anh và Trần Vân đều bị cái ‘bóng đèn’ làm cho hoang mang, quên mất cái cách giải quyết đơn giản nhất.

“Mọi người mau xem nhiệm vụ đi! Hoàn thành sớm còn nghỉ ngơi sớm.” Lâm Tịnh sợ mấy bạn trong đội lại hướng mình bùm bùm bắn một đống lời khen nên vội đổi chủ đề nói.

Quả nhiên, nghe nói đến nhiệm vụ phải làm, lực chú ý liền bị dời đi, mọi người vội xúm lại xem thông tin ghi trên tấm card trong tay Trịnh Thái Toàn.

“Nhiệm vụ đầu tiên của hôm nay là... nghỉ ngơi?

Ủa, ủa? Đây là chơi chúng ta phải không?

Bày trò ra một mớ vòng vèo lắc léo, dắt mọi người chạy vội mệt nghỉ, tìm ra được chính là, nghỉ ngơi đi. Sao không nói huỵch toẹt ngay từ đầu luôn đi hả trời!

Nếu không phải anh Tịnh tinh ý có cách thì chẳng phải cả nhóm chúng ta bị dắt mũi cắm đầu cắm cổ hỳ hục chạy đi mua ghế thang rồi lại chạy về leo lên gỡ nó xuống sao.

Làm việc oành oạch xong mới biết, nhiệm vụ chính là, chúng ta nên nghỉ ngơi, ha hả!” Vấn Thiên trừng lớn hai mắt, đọc nội dung trong tấm card xong thì lập tức oán niệm lẩm bẩm lên.

“Đúng thế, đây nhất định là chơi khăm có chủ đích. Tụi mình mà thật sự chạy đi mua thang về chắc mệt nằm liệt luôn, gọi điện giao hàng tận nơi nhanh nhất cũng phải ngày mai, trong khi đây là nhiệm vụ trong ngày, thiệt tình luôn á.” Trịnh Thái Toàn cầm tấm card dặt lên bàn trà, ngã ngồi lên sofa, bày ra tư thái cá mặn để biểu đạt bất mãn của mình với tổ chương trình.

“Vì thế, những lúc như vầy trong nhóm cần có một đội trưởng tinh ý là hết sức trọng yếu ha.” Trần Vân cũng ngã ngồi xuống một cái ghế khác cười nói.

“Đúng đúng, đội trưởng Tịnh của chúng ta chính là thế này nè.” Vấn Thiên cười gật, hướng Lâm Tịnh giơ ngón cái lên.

“Cảm ơn đội trưởng Tịnh cứu mạng nhó!” Trịnh Thái Toàn làm động tác ôm quyền và nháy mắt đối với Lâm Tịnh cười trêu ghẹo.

“Muốn tạ thì tạ cho có thành ý, nói miệng không không tính.” Lâm Tịnh làm bộ nghiêm túc nói.

“A? Vậy đội trưởng của chúng ta muốn cảm tạ như thế nào cho có thành ý đây?” Trịnh Thái Toàn nói tiếp.

“Ưm, cơm trưa nay mình muốn ăn thịt, phải là thịt bò hảo hạng mới được.” Nói xong, Lâm Tịnh cảm khái, “Chậc, tự dưng thấy có chút đói, mình đặt cơm trưa luôn đây, có ai muốn ké không?” Nói xong, Lâm Tịnh lấy điện thoại đăng nhập vào app.

“Có, em muốn một phần gà chiên nước mắm với cơm chiên dương châu, một nước bí đao giải nhiệt nữa.”

“Anh đặt một phần bò lagu đi, thêm...”

Và như thế, nhóm Idstar bắt đầu một ngày nghỉ ngơi bằng việc đặt gọi cơm trưa sớm.

Chọn phần cơm, nhấn thanh toán xong, Lâm Tịnh đem điện thoại cất vào túi, rồi quay qua mọi người nói: “Trong lúc chờ cơm, chúng ta phân phòng ngủ và cất hành lý trước nhé.”

“Đúng, cái này phải làm liền, anh thấy có hai phòng ngủ, phòng ngủ chính lớn ba người một phòng, phòng kia nhỏ hơn chút, hai người ở.” Trần Vân nói lên ý nghĩ của mình.

“Em thấy phân vậy hợp lý, trong phòng chính có một cái giường hai tầng và một giường đơn, xem ra công ty cũng đã tính toán như vậy. Phòng phụ chỉ có một giường hai tầng, bài trí bên trong đơn giản thoải mái, tận dụng tối đa để chừa không gian sinh hoạt.” Lý Thiên Tuấn nói.

“Vậy thì cứ thế triển thôi, để cho dân chủ chúng ta rút thăm phân phòng, thế nào?” Trịnh Thái Toàn đưa ra ý kiến.

“Sao chúng ta không chơi trò chơi đi các anh, như vậy cảm thấy như có nghi thức hơn.” Vấn Thiên ồn ào muốn chơi.

“Muốn chơi thì nói đại ra đi, còn gì mà có cảm giác nghi thức hả, anh phục em rồi đó Thiên!” Trịnh thái Toàn cười ghẹo cậu em trai.

“Vậy anh không muốn chơi sao? Nếu anh sợ thua thì để em...” Vấn Thiên đảo mắt khích tướng.

“Ai nói anh sợ, nhào vô đi, anh một mình chấp hết luôn đó.” Trịnh Thái Toàn lập tức xù lông nhím, ngồi thẳng dậy, sôi sục ý chí chiến đấu.

“Tiến lên, anh thua thì đừng khóc nhè đấy nhé! Ha ha!” Vấn Thiên cười giòn tan.

“...” Lâm Tịnh và liếc mắt trao đổi cùng Trần Vân, Lý Thiên Tuấn cười cười. Mọi người đều đồng ý tham gia vào trò chơi phân định thắng thua để quyết định phân phòng ngủ.

Trò chơi để phân thắng bại là ‘Công Thành Đoạt Đất’, một thể loại nhiều người chơi cùng lúc, mỗi người chơi sẽ có một quân cờ đại diện cho bản thân và bắt đầu từ cùng một khởi điểm, dùng xúc sắc để quyết định số bước đi. Trên bản đồ được vẽ các ô vuông, có ô ghi chú có, ô ghi không, xung quanh còn có các hình ảnh thành trì hoặc xóm làng hay núi rừng, dòng sông, vv... cũng có cả cạm bẫy hoặc giả thú. Tùy theo số xúc sắc gieo được mà quân cờ đại diện người chơi sẽ nhảy lần lượt từng ô, ai về đích trước và giành được nhiều lãnh thổ nhất sẽ thắng.

Đây là một trò chơi dựa vào kỹ thuật tay khi ném xúc sắc, nếu không có kỹ năng đó thì chỉ có thể dựa vào vận khí.

Năm chàng trai trẻ chơi vô cùng vui vẻ, mang đến cho căn hộ tràn đầy sức sống và tươi mới.
 

MUALARUNG91

Tác giả
Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,776
Điểm cảm xúc
564
Điểm
113
Chương 37:
Sau cuộc chiến đầy khốc liệt trên bản đồ thế giới, cuối cùng kết quả cũng ngã ngũ, Trần Vân, Trịnh Thái Toàn, Vấn Thiên một phòng. Lâm Tịnh và Lý Thiên Tuấn một phòng. Phân phòng xong, cả nhóm không ai bảo ai, tự giác xách hành lý của mình đi vào phòng ngủ.

“Ồ de, từ nay hãy giúp đỡ nhau hiều hơn anh nhé! Và cậu nữa em trai yêu dấu!” Trịnh Thái Toàn đứng dậy, đầu tiên ôm vai bá cổ Trần Vân cùng Vấn Thiên gửi gắm bản thân xong, mới lon ton chạy lại chỗ đặt hành lý của mình, một tay khệ nệ ôm, một tay xách đi vào phòng ngủ chính.

“Chờ em với, em muốn ngủ giường đơn.” Rốt cuộc Vấn Thiên phản ứng chậm nửa nhịp, cũng vội vã đứng dậy chạy đi lấy va li và túi xách của mình.

Trần Vân đứng dậy gật đầu với Lâm Tịnh một cái, quay sang xách hành lý lên đi theo vào. Cách cửa phòng ngủ chính mở rộng, Lâm Tịnh có thể tường tận nghe hai người Vấn Thiên và Trịnh Thái Toàn bắt đầu cuộc tranh luận ai sẽ ngủ giường đơn mang đậm tính học sinh cấp một quen thuộc.

Kết quả, trong lúc hai người kia còn đang sôi nổi tranh chấp, Trần Vân im lặng di chuyển đồ dùng của mình vào tủ bên cái giường đơn xong, leo lên giường sắp xếp đệm lại giường, ngã người nằm lên đó.

Khi hai người kia phát hiện ra thì đã muộn, mắt hai người trợn tròn, miệng chữ O không nói nên lời.

Qua một lát, Vấn Thiên lấy được giọng nói trước, la bải hoải lên “A! Anh Vân, sao anh nỡ đối xử với em như vậy? Sao anh có thể vô tình, lãnh khốc như vậy?” Sau đó quay qua Trịnh Thái Toàn, suy yếu ngã vào lòng anh ta, khóc hu hu nói “Ôi, anh Toàn ơi, em đau lòng qué, hu hu.”

“Ừ, khóc đi em, để anh khóc phụ cho xôm.” Nói xong, ôm đầu trách trời trách đất “Ông trời ơi, ông ngó xuống mà xem, anh trai lớn đang ức hiếp những đứa em trai đáng yêu của ảnh nè! Tội nghiệp chúng con quá ông ơi, hu hu!”

“Này, anh có mang nước rửa mắt nè, hai đứa có cần không anh cho mượn.” Trần Vân ngồi dậy, thờ ơ nói.

Bên này ba người vì chuyện chọn giường mà nhốn nháo nhập diễn, ngược lại bên chỗ Lâm Tịnh và Lý Thiên Tuấn lại bình đạm hơn rất nhiều. Cả hai đều không có bao nhiêu đồ vật cần mang, mỗi người chỉ có một cái vali kéo, cứ vậy một tay cầm kéo đi vào phòng, bỏ lại thanh âm tê tâm liệt phế ở bên kia vẫn chưa hạ màn.

“Anh chọn giường trên hay sao?” Lý Thiên Tuấn hỏi.

“Ừ em.” Lâm Tịnh gật đầu đáp.

Đơn giản phân định, hai người cứ vậy sắp xếp hành lý vào tủ riêng.

Bỗng điện thoại Lâm Tịnh reo, là số lạ gọi, anh đoán là giao hàng tới nên liền bắt máy. Quả nhiên không sai, vừa bắt máy, liền nghe đầu bên kia nói [Là anh Lâm Tịnh phải không? Em bên giao hàng nhanh, đang đứng trước cửa phòng của anh.]

“À vâng, anh đợi chút, tôi ra liền.”

Vừa nói, anh vừa đi ra phía ngoài cửa lớn, mở cửa, nhận cơm trưa từ nhân viên giao, nói “Cám ơn.”

Người kia giao xong, cũng gật đầu đáp lại “Cám ơn.”

Lâm Tịnh quay trở vào nhà, phòng bên vẫn còn mê diễn. Đặt túi đồ ăn xuống bàn trà, anh đi lại đứng trước cửa phòng, gõ vào cánh cửa, nói “Có cơm trưa rồi!”

“Cơm…” Trịnh Thái Toàn và Vấn Thiên cùng lặp lại một tiếng, như người trong mộng tỉnh ra, tựa hai khỉ con nhanh chóng chạy ra bàn ăn, miệng mồm liếng thoắng.

“A! từ từ, em muốn cơm khô của em!”

“Không được chạm vào bò bít tết yêu dấu của tui!”

“A, có bánh kem nữa nè, là anh Tịnh đặt hở? Em biết hiệu này đó, bánh của tiệm này ngon lắm đó!” Hai mắt Vấn Thiên sáng rớ như phát hiện được kho báu, cậu vây quanh hộp bánh kem xoa tay nói. Định giơ tay đụng chạm chiếc bánh xinh đẹp ý đồ mở ra ăn luôn thì bị Lâm Tịnh cầm đi trước một bước.

“Đi rửa tay ăn cơm trước, cái bánh này cất tủ, dành lát ăn xế.” Lâm Tịnh bưng bánh đi tủ lạnh cất vào ngăn mát, đối mặt bóng lưng dứt khoát cùng vô tình, Vấn Thiên chỉ có thể mắt ngấn lệ trông mong nhìn theo.

“Bánh của em… Anh à, tụi mình ăn chút bánh đi anh, một chút nhỏ cũng được, xem như món tráng miệng! ” Vấn Thiên đáng thương nhìn Lâm Tịnh bắt đầu thương lượng.

“Tráng miệng có trái cây trộn xa lát rồi nè, lượng cơm cũng đủ rồi, nếu ăn no quá sẽ không tốt cho bao tử, lại nói no rồi ăn cũng không ngon, bánh dành lát ngủ dậy anh pha trà, chúng mình vừa uống trà vừa thưởng thức.

Không ý kiến nữa, ăn cơm, hay em định ăn bánh thay cơm? Nếu vậy…” Vẻ mặt Lâm Tịnh nghiêm nghị nói.

Còn không đợi anh nói hết lời, Vấn Thiên lập tức đầu hàng, nhanh nhảu chạy đi rửa tay, miệng la oai oái: “Em muốn ăn cơm trước, chiều lại ăn bánh!”

Nói đùa gì vậy, cơm anh cũng muốn ăn mà bánh cũng muốn, sao có thể vì một cái này mà bỏ cái còn lại được. Dù sao từ giờ đến chiều cũng không bao nhiêu giờ, anh chờ được, lúc đó bụng tiêu hết rồi ăn càng thơm.

Càng nghĩ Vấn Thiên càng vui vẻ, rửa tay xong liền ngồi xuống bàn cùng mọi người ăn cơm.

“Ngon quá đi!” Vừa ăn muỗn cơm đầu tiên, bị hương vị thức ăn ngon lành lập tức chinh phục đầu lưỡi, Vấn Thiên nheo mắt thoản mãn, tốc độ lùa cơm cũng nhanh hơn.

“Đây mới là thức ăn đúng nghĩa nè, hương sắc vị đều đủ, không như cơm tập thể mấy tháng trời qua ăn.” Trịnh Thái Toàn vừa ăn vừa phẩm vị nói.

“Ừ, cơm tập thể đều như vậy, quản no thôi, hương vị chỉ thường thường, muốn ngon vị đẹp mã thì hơi khó, vì lượng nấu quá lớn, đầu bếp không dễ khống chế, nên họ luôn nấu chung chung vậy thôi.” Trần Vân nuốt xuống thức ăn trong miệng, gật đầu nói.

“Tuấn, không được bỏ cà rốt đâu, ăn đi em, nó tốt cho mắt lắm, hay em không ăn được? Dị ứng như ăn gà hả?” Lâm Tịnh nhìn Lý Thiên Tuấn nói.

“Ưm, không ạ, em ăn được.” Lý Thiên Tuấn nhìn mấy khối cà rốt tươi đẹp bị mình gạt một bên, vốn định bỏ qua không ăn thì nghe Lâm Tịnh hỏi, không khỏi đỏ mặt cúi đầu mím môi trả lời.

Bị anh Tịnh bắt gặp mình kén ăn giống trẻ con, xấu hổ ghê.

“Đúng đó, cậu mau ăn đi, cà rốt ngon mà. Bỏ thức ăn thừa là không tốt đâu. Của ăn quý lắm, phải trân trọng mới được!” Vấn Thiên ngồi đối diện gật đầu nói vun vào.

“Nói như vậy nãy giờ em lựa đậu hà lan để qua bên cạnh là định lát nữa ăn luôn nó đúng không Thiên.” Ánh mắt Trần Vân nhìn về phía ngọn đồi mini đậu hà lan đĩa cơm ai đó, nhướn mày nói.

“A? Trời ạ, em ghét đậu hà lan! Ăn vô miệng vị nó cứ sao sao ấy! Haiz!” Vấn Thiên mếu máo, cậu cầm muỗn và xúc một mảng hạt đậu cho vào miệng nhai nhai nuốt xuống, vẻ mặt biểu hiện như đang ăn phải thứ gì kinh khủng lắm mà không phải mấy viên đậu.

“Em không thích cà rốt thì cũng ráng ăn chút đi, nó thật sự tốt, ăn một nửa, anh ăn phụ một nửa cho.” Lâm Tịnh gắp một nửa cà rốt trong phần thức ăn của Lý Thiên Tuấn để vào chén mình nói.

“A? vâng ạ!” Lý Thiên Tuấn thoáng kinh ngạc, sau đó nhìn Lâm Tịnh cười vui vẻ, gắp phần cà rốt còn lại cho vào miệng ăn ngon lành. Trên nét mặt đều viết hai chữ thỏa mãn, hạnh phúc, không giống như lúc nãy bị ngượn ép một chút nào.

“Oa, anh Tịnh đẹp trai, đại soái ca, anh cũng ăn phụ đậu cho em với.” Vấn Thiên nhìn Lâm Tịnh giúp Lý Thiên Tuấn ăn cà rốt thì hai mắt lập tức sáng lên, hướng anh nói.

“Nhóc tự ăn hết đi, đậu còn bao nhiêu đâu, vài hạt, ăn đi cho thông minh hơn.” Trịnh thái Toàn ngăn lại, không cho Vấn Thiên trốn việc ăn đậu.

“Anh Toàn hư!” Vấn Thiên phụng phịu, rồi như nghĩ đến điều gì, nghiên đầu hồ nghi nhìn anh hỏi: “Mà anh nói thiệt hở? Ăn đậu hà lan thông minh sao? Không lừa em đó chứ?”

“Anh lừa nhóc làm gì, không nghe nói đậu xanh nấu chung bí đỏ ăn bổ não sao? Cùng là đậu, đậu nào không giống nhau, đúng không?” Trịnh Thái Toàn nghiêm trang nói hươu nói vượn.

“Ừm, vậy em ăn, em muốn mình càng thêm thông minh, hì hì.” Vấn Thiên tin, gật đầu thật mạnh múc một muỗn cơm lẫn đậu ăn ngon lành, không còn vẻ mặt thấy chết không sờn kia nữa.

Nhìn cậu em chịu ngoan ngoãn ăn cơm, Trịnh Thái Toàn ưởn ngực hếch cằm nhướng mày nhìn về phía Lâm Tịnh và Trần Vân, bày ra phong thái của chú gà trống vừa đánh thắng trận rất là kiêu ngạo, như muốn khoe ra ‘Thấy chưa? Tui mà ra tay là gọn gàng hết! Thấy tui siêu chưa, ha ha!’

Trần Vân mỉm cười ôn hòa cho Trịnh Thái Toàn một cái ngón tay cái khẳng định, rồi dùng đũa gắp cho Vấn Thiên thêm một cái đùi gà.
 

MUALARUNG91

Tác giả
Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,776
Điểm cảm xúc
564
Điểm
113
Chương 38:
Ánh chiều tắt hẳn, bên ngoài bóng tối dần xâm lấn mọi ngóc ngách đất trời.

Bữa tối đầu tiên cả nhóm dùng cơm tối cùng nhau, ăn cơm xong, nghỉ ngơi bớt căng bụng. Vấn Thiên ồn ào muốn mọi người cùng xem một bộ phim kinh dị trước khi ngủ. Trong lúc xem phim, Vấn Thiên không ngừng la hét thất thanh vài lần, còn đem hai tay che đôi mắt khi gặp phải cảnh rùng rợn.

Lâm Tịnh không cảm thấy sợ hãi nhưng lại thấy thực ghê tởm, nhìn mấy cảnh thịt nát be bét hòa lẫn máu cùng mớ chất nhầy hỗn độn trong phim, nó quá kích thích dạ dày anh, nơi cổ họng dợn dợn vô cùng buồn nôn. Chịu không nổi, anh đứng dậy, một tay che miệng chạy vội vào trong toilet.

Lý Thiên Tuấn thấy vậy, lo lắng cho anh liền đứng dậy theo ở phía sau.

Ba người còn lại vẫn ráng chong đôi mắt xem hết tập phim.

Nôn xong rồi, Lâm Tịnh đi ra ngồi ở bàn ăn, Lý Thiên Tuấn rót một ly nước ấm đưa qua “Anh uống một chút đi.”

Tiếp nhận, Lâm Tịnh nói “Cám ơn.”

Lý Thiên Tuấn chỉ cười cười, hai người ngồi lại chỗ này, không trở ra phòng khách nữa. Bên tai Lâm Tịnh, giọng Vấn Thiên sợ hãi không ngừng tru tréo cho đến khi nhạc phim kết thúc vang lên.

Lúc này đồng hồ đã điểm mười giờ, mọi người đi rửa mặt lên giường ngủ, ngày mai nhóm có buổi họp gặp mặt cùng đội ngũ quản lý công ty.

Lâm Tịnh đoán buổi họp này nhóm ra mắt quản trực tiếp cũng như các nhân viên thuộc trong tổ, mọi người sẽ cùng làm việc trong năm năm tới, có rất nhiều việc phải hoàn thành.

Nằm xuống giường, Lâm Tịnh mở hệ thống ra kiểm tra, nhận được thông báo từ hôm đêm chung kết, giờ mới có rảnh xem xét.

Anh không xem bảng trạng thái trước như mọi lần mà xem chỗ mục thông báo đến, trong này có ba thông báo mới chưa xem.

Mở ra xem thông báo thứ nhất, anh đã hoàn thành nhiệm vụ nhánh giai đoạn một, chuẩn bị thực hiện tiếp nhiệm vụ giai đoạn hai. Phần thưởng đạt được là một kỹ năng cho việc hoàn thành nhiệm vụ nhánh thứ nhất.

[CHÚC MỪNG BẠN ĐÃ HOÀN THÀNH NHIỆM VỤ GIAI ĐOẠN I!

Nhiệm vụ nhánh:

Giai đoạn 1: Hoàn Thành.

  • Thành công ra mắt công chúng với tư cách là một thần tượng trong thời gian hạn định (Ö).
  • Thưởng: Kỹ năng <Thức cảm>
  • Mô tả kỹ năng Thức cảm: Tăng 200% khả năng cảm thụ và phân biệt âm nhạc.
Giai đoạn 2:

Thành công đạt giải tân binh xuất sắc của năm.

Thất bại, toàn bộ chỉ số và cấp bậc quay về khởi điểm ban đầu.

Thời gian còn lại: 365 ngày.

Giai đoạn 3: Chờ cập nhập.

Lâm Tịnh tiếp tục mở thông báo thứ hai và ba.

[CHÚC MỪNG!

Bạn đạt được thành tựu: <Danh tiếng vang xa (nhỏ)!>

Đã có hơn 100.000 người biết đến bạn.

Thưởng: Lượt quay may mắn x1

Nhấp vào đây!]

[CHÚC MỪNG!

Bạn đạt được thành tựu: <Có chút danh tiếng!>

Đã có hơn một triệu người biết đến bạn.

Thưởng: Lượt quay may mắn x1

Nhấp vào đây!]

Xem xong ba thông báo, Lâm Tịnh nhấp chọn lượt quay may mắn trên ‘chiếc nón kỳ diệu’.

Anh nhìn bánh xe quay tròn, xong dừng lại, thông báo hiện lên.

[CHÚC MỪNG!

Bạn đạt được một kỹ năng loại đồng: <Nước mắt cá sấu.>

Có thể tùy ý đóng/ mở tuyến lệ theo ý muốn. Dù bạn có gào như đồ điên thì trong mắt người khác, lúc bạn khóc vẫn cực kỳ xinh đẹp.

Phụ năng đặc biệt: Khi bạn khóc, nước mắt như những giọt sương ban mai từ đôi mắt xinh đẹp của bạn rơi ra, 50% người nhìn thấy bạn khóc sẽ cảm thấy bạn lúc ấy thật mảnh mai, đáng thương và sinh ra ý muốn bảo vệ che chở cho bạn (có 10% tùy cơ kích hoạt)]

Lâm Tịnh “…”

Đọc xong mô tả kỹ năng, Lâm Tịnh đơ người vài giây, phân vân nên nhận hay nhấn bỏ qua, anh vẫn còn một đợt quay may mắn nữa, cuối cùng anh vẫn bấm chọn, rồi nhấn tiếp lượt quay tiếp theo.

[CHÚC MỪNG!

Bạn đạt được một kỹ năng loại đồng: <Như hoa như ngọc>

Mỗi khi bạn cười, dù cười mỉm chi, cười to hay như thế nào, chỉ cần bạn cười, người trước mắt chỉ cảm thấy bạn thật xinh đẹp như hoa như ngọc.

Phụ năng đặc biệt: Khi bạn cười, 50% người nhìn thấy sẽ có hảo cảm đối với bạn. Chỉ số ngoại hình tăng tạm thời lên một bậc trong khảng 1 giờ đồng hồ (có 2% tùy cơ kích hoạt)]

Lâm Tịnh “…”

Sau nín lặng tập hai, Lâm Tịnh cảm thấy hôm nay không phải ngày may mắn của mình, tuy bấm chọn nhưng không mấy để ý đến nó.

Lâm Tịnh quyết định mở bảng trạng thái xem thế nào rồi đi ngủ, mấy nay mệt mỏi quá rồi.

[Tên: Lâm Tịnh

Cấp bậc: 7

Danh hiệu: 0

Thanh nhạc: A

Vũ đạo: A-

Ngoại hình: A+

Tài năng: B+

Đặc điểm: Tiềm năng vô hạn

Điểm có thể phân bổ: 1 điểm

Kỹ năng: Bền bỉ, Tỉnh như sáo (hết hạn làm lạnh còn lại: 17 ngày), Lưỡi sáng hoa sen, Thức cảm, Nước mắt cá sấu, Như hoa như ngọc.]

….

Sáng sớm hôm sau, nhóm Idstar đến công ty, được nhân viên nơi này dẫn vào phòng hội nghị.

Rất nhanh, quản lý trực tiếp và đội ngũ sản xuất đi vào.

Qua một lúc trao đổi, Lâm Tịnh có chút đánh giá sơ bộ trong lòng.

Nói dễ nghe, người quản lý này dễ tính, tùy ý nhóm nhạc và các khâu đoàn đội tự do phát huy. Khó nghe một chút chính là không quan tâm, không có phương hướng áp định cụ thể, mặc kệ.

Nghe nói người này là thuộc dạng nguyên lão, thuyên chuyển đến bộ phận này ngồi chờ mấy năm nữa rồi về hưu, cảm giác kim chỉ vị này là phật hệ, chỉ cần không gây chuyện ảnh hưởng đến kết quả về hưu an dưỡng của ông ta, mọi việc đều dễ nói chuyện.

Có một vị lãnh đạo như vậy có tốt lại không tốt.

Cái tốt chính là nhóm có thể đưa ra ý tưởng của mình góp phần vào các sản phẩm mà nhóm sẽ thực hiện trong tương lai, có nhiều không gian tự do hơn, mà không lo bị chủ nghĩa tư bản gò bó biến thành con rối làm theo ý họ. Không bị ép buộc cưỡng chế hình tượng và thế giới quan theo một barem cũ rít không lưu lượng hay không thích hợp với tính chất riêng mỗi người,…

Cái không tốt chính là cả nhóm không có kinh nghiệm về mảng quản lý, bản thân phải tự chủ hơn, để ý xem xét nhiều mặt hơn, trách nhiệm và công việc cũng nặng nề hơn.

Một ví dụ khác, nếu như nhóm bị anti bôi đen, thì phải tự chủ động phát hiện và giải quyết vấn đề, rồi báo cáo nhân viên công ty hỗ trợ kịp thời. Nếu các nhân viên này cũng noi gương vị sếp kia, cũng mặc kệ, hoặc làm việc cho có lệ thì nhóm sẽ bị ảnh hưởng rất nặng nề.

Lâm Tịnh âm thầm quan sát tất cả nhân viên có mặt, đa phần đều là người trẻ có nhiệt huyết, nghe sếp lớn nói mặc kệ, ban đầu mọi người còn hơi lúng túng do chưa biết định hướng tiếp theo ra sao, nhưng ngay khi vị tổ trưởng lên tiếng và chỉ ra bước đầu tiên thì lại lập tức ổn định và tràn ngập sức sống.

Trong một công việc yêu cầu sáng tạo, ai mà không thích làm việc trong một không khí tự do, tùy ý phát huy mà không bị gò bó vào một khuôn khổ.

Nếu để Lâm Tịnh lựa chon một người lãnh đạo không hiểu biết nhưng lại dễ tính để mặc nhân viên tự do phát huy sở trường và một người cũng không rõ ngọn nguồn công việc lại cứ thích chỉ tay năm ngón yêu cầu này nọ. Dùng ngón chân để nghĩ anh cũng biết nên phải chọn người phía trước rồi.

Mảng này công ty mới bước đầu đầu quân vào, xem tình hình trước mắt họ sẽ không bỏ vốn ra thuê một người quản lý cao tầng có kinh nghiệm tốt về chuyên ngành này rồi.

Lâm Tịnh nghĩ đến tham gia các vòng thi vừa rồi trong lòng càng thấu hiểu sâu sắc. Nói đến vị quản lý này dễ tính cũng không phải chuyện xấu, ít nhất bọn họ không cần nghe một mớ hổ lốn hỗn độn chẳng lợi người ích ta, lại thích chuyên quyền độc đoán. Mọi người có thể tự do làm chủ phát huy cá tính từng người cũng là một hướng đi tốt.

Một buổi sáng họp cùng đội ngũ sản xuất, mọi người thống nhất cho ra một lbum mini đầu tay trong tháng tới, đồng thời nhóm Idstar phải lập ra hình ảnh thế giới quan cho riêng mình.

Về bài hát đội sản xuất có chuẩn bị cho nhóm một danh sách khoản mười bài để chọn hai trong số đó biểu diễn. Phần phối khí sẽ có thể dùng nguyên bản gốc hoặc phối lại thích hợp với phong cách nhóm hơn, sau đó thông qua một số việc vặt khác cuộc họp liền kết thúc.

Trên đường trở về căn hộ chung, Trịnh Thái Toàn nói: “Cảm giác tốt hơn mình tưởng, có lẽ là một khởi đầu tuyệt vời!”

“Đúng vậy, thường bên công ty sẽ không dễ dãi và chịu nghe ý kiến của nghệ sĩ đâu. Họ cho chúng ta không gian tự do lớn như vậy, đến giờ em còn chưa tin được luôn í.” Vấn Thiên đồng cảm gật đầu nói.

“Đúng không, thông thường các công ty sẽ bắt ép nghệ sĩ đi theo kịch bản họ viết sẵn, mặc kệ cái đó có hợp với nghệ sĩ ấy hay không, còn ý kiến, thôi quên đi, chỉ có mệnh lệnh và thực hành mà thôi.” Trịnh Thái Toàn nói lên kinh nghiệm khi làm thực sinh ở công ty cũ.

“Công ty cũ của em cũng vậy, nhiều khi nghĩ muốn từ bỏ. Nếu không phải có mộng tưởng chống đỡ, em không biết mình có thể kiên trì bao lâu ở cái công ty đó nữa. Mẹ em thấy em không vui, khi biết đến chương trình sống còn này liền cổ vũ em đi đăng ký thử. May mà em nghe mẹ và thành công, nếu không còn không biết sẽ thế nào đâu.” Vấn Thiên nhớ lại chuyện cũ cảm giác trong lòng thực may mắn.
 

MUALARUNG91

Tác giả
Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,776
Điểm cảm xúc
564
Điểm
113
Chương 39:
Ngày này, nhóm người Lâm Tịnh bắt đầu quá trình rèn luyện thanh nhạc chuyên nghiệp.

Tại phòng âm nhạc.

Nhóm năm người ngồi trước máy phát lắng nghe một bản nhạc làm tham khảo cho bài hát chủ đề ra mắt lần này.

Vì để cảm nhận được toàn bộ bài hát, cả nhóm phải nghe đi nghe lại nhiều lần đến nỗi Vân Thiên phải than thở.

“Ui, mệt quá xá, tai em nó muốn kết kém luôn òi nè!” Nói, Vấn Thiên đứng dậy duỗi người xoa hai tai của mình.

“Chịu thôi... Mà chúng ta nghe cũng năm mươi lượt rồi nhỉ, giờ trong đầu anh đều đang lùng bùng âm thanh của mấy bản phối khí bài này không nè.” Trần Vân cũng đứng dậy đi lại vài bước, lắc lắc cái đầu cho tỉnh táo.

“Concept của chúng ta dự định là ‘thời gian’ đúng không? Như vậy có thể thêm chút yếu tố huyền ảo vô nữa, đại loại như những chàng trai kỳ diệu í, nghe được không các anh?" Lý Thiên Tuấn ngồi trên ghế dựa bẻ bẻ đầu ngón tay nêu lên ý nghĩ của mình.

“Theo anh chọn bài số 9 được, bài này nghe khá ấn tượng, sôi động mà không mất tinh tế, dịu dàng.” Trịnh Thái Toàn nói.

Sau khi mọi người nêu ý nghĩ bản thân xong, mỗi ý kiến đều có một hai ý hay, không biết nên chọn thế nào, lúc này mọi người cùng nhìn về phía Lâm Tịnh, hiệ là đội trưởng của nhóm.

Lâm Tịnh vốn không giỏi về âm nhạc, chính anh và nguyên chủ cũng chưa từng tham gia một khóa học hay bình phẩm âm nhạc nào cả. Anh là bị hệ thống áp bức hoàn thành nhiệm vụ mới bước vào con đường này, hiện mới bước đầu nắm được phương thức cơ sở mà thôi.

May mà sau khi hoàn thành nhiệm vụ nhánh một, anh được thưởng kỹ năng ‘Thức cảm’ xem như bù đăp phần sở đoản này của anh.

“Tịnh, ông chọn bài số 4 như Tuấn hả?” Trịnh Thái Toàn hỏi.

“Ừ, mình chọn nó là vì những yếu tố này…” Lâm Tịnh bắt đầu nêu lên những khía cạnh ưu khuyết của bản nhạc, rồi so sánh nó với các bản khác, sau đó đặt chúng chung một chỗ với concept mà nhóm đã thống nhất.

Sau khi nghe anh trình bày một lượt, mọi người bắt đầu tinh tế xem lại bản nhạc này, qua một hồi lâu, Trân Vân mở lời nói trước.

“Em nói đúng, tụi anh có chút nhầm lẫn chỗ phong cách mà không chú ý điểm chính là âm nhạc phù hợp. Anh nghĩ ta có thể chuyển đổi đôi chút chỗ này thành như vầy sẽ càng hợp hơn…” Trần Vân ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý và nêu lên những điểm cần điều chỉnh cho bản nhạc.

“Vậy nghĩa là chúng ta chọn bài số 4 đúng không ạ? Sau khi nghe lại một lượt, đúng là nó ổn và đầy đủ hơn mấy bản kia..." Dừng một chút, trên mặt Vấn Thiên có chút tiếc nuối, nói "Mặc dù cá nhân em vẫn thích bản số 2, nhưng có vẻ không hợp với hình tượng chúng ta muốn thể hiện lần này.”

“Chúng ta có thể để dành lại lần sau được mà.” Lâm Tịnh hướng anh nói.

“A... Đúng rồi, thế mà em không nghĩ ra!” Vấn Thiên hơi ngẩn người một chút, sau đó rất nhanh liền tươi tỉnh trở lại.

“Nhóc đúng là suy nghĩ không đâu, mấy bản nhạc này đều thuộc quyền sở hữu công ty, hiện tại công ty chỉ có mỗi nhóm mình, như vậy chúng ta muốn dùng khi nào cũng được hết mà.” Trịnh Thái Toàn vỗ vai Vấn Thiên cười nói.

Nghe Trịnh Thái Toàn nói xong, Vấn Thiên chỉ có thể ngây ngô cười cười.

Trịnh Thái Toàn vẫn chưa buông tha, thòng tiếp một câu “Về sau em phải ráng ăn nhiều nhiều đậu với bí đỏ, biết chưa.”

“Hả? Đang nói bài hát sao liên quan gì ăn uống ở đây vậy? Anh đói bụng à, em có mang theo chocolate nè.” Vấn Thiên ngây ngô hỏi lại, sau đó như hiến vật quý, lấy kẹo từ túi ra đưa cho Trịnh Thái Toàn.

“Ha ha ha!” Mọi người được một trận cười vỡ bụng.

Trịnh Thái Toàn nâng tay vò đầu Vấn Thiên, cố nén buồn cười nói: “Anh không ăn, em để dành ăn đi, trong nhóm mỗi em với Tịnh ăn nhiều đồ ngọt mà không lo lên cân thôi.” Sau đó Trịnh Thái Toàn ra vẻ đàn anh nói “May cho nhóc là ở nhóm tụi anh, em mà cứ như vậy, không chừng bị người bán đi còn hí hửng đếm tiền giúp họ.”

“Hả? Là sao? Anh đừng nghĩ em không thạo tiếng V là muốn nói gì thì nói nhớ! Em lợi hại lắm đó!” Vấn Thiên không phục đưa một tay lên đẩy Trịnh Thái Toàn ra.

Anh mới không ngốc, vì ở đây ai cũng tốt nên anh mới thoải mái con người thật của mình chớ bộ. Đều do anh Toàn tổn hại hình tượng của anh, trắc qua IQ anh được tận 160 đó nhé.

Vấn Thiên quên mất trong cách ứng xử đối nhân xử thế, không phải dựa IQ mà là EQ. Cũng vì EQ thấp nên nhiều lúc Vấn Thiên cư xử ngây ngô đến đáng yêu.

Thấy mèo con của nhóm muốn xù lông lên rồi, Lâm Tịnh lên tiếng giảng hòa: “Được rồi, Toàn, cậu đừng chọc Thiên nữa, kẻo em ấy giận lên thì cậu chịu đủ đấy."

Thôi nào, chúng ta tiếp tục bàn về bài hát chủ đề đi nào, mọi người tập trung nghe bài này thêm mấy lần nữa để chốt ý kiến chung nha.”

Lâm Tịnh mở lại bài nhạc số 4 cho mọi người nghe thêm vài lần, sau đó ghi chú những ý kiến của mọi người vào cuốn sổ tay.

“Mọi người nghĩ sao nếu chúng ta dùng một loại đồ vật để phản ánh rõ ràng về thời gian sẽ là chủ đạo, ví như một cái đồng hồ chẳng hạn.”

“Em thích kiểu đồng hồ có bánh răng ý, nhìn có cảm giác hoài cổ huyền ảo.”

“Đồng ý, chúng ta sẽ dùng đồng hồ đại diện cho thời gian, tháp đồng hồ lớn thế nào, thứ một người có thể đi vào luôn ấy.”

“Nghe hay à nha.”

“Nhự vậy sẽ là sự giao thoa giữa hiện tại, quá khứ và tương lai, đúng không?”

“Chúng ta sẽ lồng ghép thêm yếu tố huyền ảo, ở quá khứ hay tương lai gì đó có thể dùng thế giới song song hay tương tự, như vậy concept sẽ càng thêm hấp dẫn hơn.”

“Đồng ý.”

“Anh đã có ý tưởng, mọi người tìm tư liệu cho bài hát trước đi, anh cần chải vuốt nó một chút.” Trần Vân nói xong rồi vùi đầu vào điều chỉnh phần nhạc và ghi lời bài hát.

Ngày hôm đó, cả nhóm gần như ăn ngủ tại phòng âm nhạc để tìm tư liệu và sửa chữa hoàn tất bài hát chủ đề. Album mini đầu tiên ra mắt sẽ có hai bài, bản chính và bản phụ. Phía công ty nói họ sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm bản phụ, nên nhóm chỉ việc tập trung cho bản chính là được.

Về các công đoạn tuyên tuyền, quản bá cùng các kế hoạch sự kiện đều do đội ngũ chuyên nghiệp công ty lo liệu. Lâm Tịnh rất biết ơn những con người làm công tác sau màn này. Nếu không có họ thì dù cho nhóm nhạc, các nghệ sĩ có tốt mấy đi nữa cũng chưa chắc có thể vận hành và phát triển suông sẻ.

Hai ngày sau, nhóm Idstar có cuộc họp lần thứ hai cùng đội ngũ sản xuất. Cuộc họp này mọi người thống nhất chọn bài hát cùng các công đoạn hoàn thiện ra mắt lần này.

Lâm Tịnh cầm USB cắm vào máy tính, thông qua máy chiếu phóng lớn trên màn ảnh lớn trong phòng họp, anh bắt đầu phần trình bày về bài hát chủ đề lần ra mắt này mà nhóm đã thống nhất.

“Chúng em dựa sát trên cơ sở concept quyết định chọn bài hát này cho chủ đề ra mắt này. Các chú và anh chị xem ở những nơi này, chúng em đã điều chỉnh lại cho phù hợp hơn…”

Lâm Tịnh với dùng kinh nghiệm thuyết trình ở kiếp trước, cùng tài liệu đầy đủ logic đã chinh phục được những người khó tính nhất trong đội ngũ sản xuất.

Sau khi trình bày lý thuyết xong, anh phát một đoạn bài hát mà nhóm đã sửa hoàn thiện để cho mọi người có được cái nhìn thực tế nhất.

Nghe xong, giám đốc điều hành, người vẫn luôn mặc kệ sự vụ cũng không ngớt lời khen, ông vỗ tay tán thưởng: “Mấy đứa giỏi lắm, phần thuyết trình tài tình và vô cùng hấp dẫn, bài hát cũng thật tuyệt vời. Tôi đã bị các em thuyết phục triệt để." Nói xong, ông làm ra quyết định "Được rồi, chúng ta chốt luôn phương án bài hát chủ đề này, mọi người thấy sao?”

“Bốp! Bốp! Bốp!” Giám đốc vừa dứt lời, thanh âm vỗ tay liền vang lên, sau đó là lời khen tặng của các phòng ban.

“Được đấy, nghe rất tuyệt, nội dung rất hấp dẫn.”

"Các em làm tốt lắm!”

“Chúng em cảm ơn ạ!” Lâm Tịnh khiêm tốn, mỉm cười một cách lịch sự và trang trọng nhất, anh cúi đầu trước mọi người cảm ơn ban quản lý đã ủng hộ.

Tiếp theo, mọi người bàn luận về các công tác còn lại của nhóm cần chuẩn bị cho lần ra mắt đầu tiên này.
 
Top